Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 3287 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1238 Vô đề...

❊ ❊ ❊

Ba cái chết đổi lấy một kiếp sống...

Đối mặt với lời mời hợp tác "sở hữu chéo" từ Chúa tể Đất Mồ, Lyon không khỏi há miệng, biểu cảm trên mặt có chút khó giữ bình tĩnh. Là số 3 và số 4 trong mười bốn nguồn gốc, nguồn gốc của hiện thế và Đất Mồ cơ bản là ngang bằng nhau, cân nhắc đến việc hiện thế hiện tại vẫn đang ở trạng thái đổ nát...

"Lũ kiến hôi các ngươi, vậy mà dám xông vào thánh địa của 'Ảnh Tế'?" Dạ Vô Ngân đứng trước cửa đá, những kẻ khoác áo choàng đen phía sau chậm rãi vây lại, bao vây lấy Ảnh, Tiểu Thất và Tiểu Nguyệt vào giữa.

Ảnh siết chặt nắm đấm, linh lực trong cơ thể dâng trào, ánh mắt lạnh lùng: "Các ngươi đánh cắp chìa khóa, phong ấn linh hồn của Tiểu Nguyệt, bây giờ còn muốn ngăn cản chúng ta?"

"Hừ..." Dạ Vô Ngân cười lạnh, "Các ngươi cho rằng, chỉ dựa vào ba người các ngươi mà có thể giành lại chìa khóa từ tay 'Ảnh Tế' sao? Thật ngây thơ."

"Ngây thơ là các ngươi mới đúng." Tiểu Thất lạnh lùng nói, sức mạnh phù văn ngưng tụ trong tay, ánh vàng lưu chuyển trên lòng bàn tay cô, "Các ngươi cho rằng chúng ta đang đơn độc chiến đấu à?"

Dạ Vô Ngân khẽ nhíu mày, sau đó ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Tên 'Người Dọn Dẹp' đó ấy à? Hắn đã chết ở phía đông thành rồi."

"Ngươi nói cái gì?" Ảnh đột ngột ngẩng đầu, trong mắt thoáng qua một tia giận dữ.

"Hắn đã bị chính Giáo chủ ra tay trấn sát, thi cốt không còn." Dạ Vô Ngân nhếch môi tạo thành một nụ cười tàn khốc, "Hy vọng của các ngươi, đã tan thành mây khói rồi."

"Câm miệng!" Ảnh gầm lên một tiếng, đột ngột xông ra, tung một cú đấm thẳng vào mặt Dạ Vô Ngân.

Dạ Vô Ngân cười lạnh, thân hình lóe lên, dễ dàng tránh thoát, đồng thời giơ tay vung lên, một bóng đen lập tức lao về phía Ảnh.

"Bộp!"

Ảnh bị đánh trúng ngực, cả người văng ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá, khóe miệng trào ra một tia máu tươi.

"Ảnh!" Tiểu Thất kinh hô, lập tức kết ấn, một lá chắn ánh vàng chặn trước mặt Ảnh, bảo vệ lấy anh.

"Các ngươi cho rằng có thể sống sót rời khỏi đây sao?" Dạ Vô Ngân chậm rãi tiến lại gần, trong mắt lóe lên ánh sáng khát máu, "Linh hồn của các ngươi sẽ bị hiến tế, trở thành chất dinh dưỡng cho 'Ảnh Tế'."

"Ngươi nằm mơ!" Tiểu Thất quát lớn, sức mạnh phù văn trong tay bùng nổ, từng luồng ánh vàng đan xen giữa không trung, hóa thành một trận pháp phù văn.

"Phong Ma Trận, khởi!"

Ánh vàng lập tức bùng nổ, bao trùm những kẻ khoác áo choàng đen xung quanh vào trong.

"Á!" Tiếng la hét thảm thiết vang lên liên hồi, mấy kẻ khoác áo choàng đen bị ánh vàng nuốt chửng, hóa thành tro bụi.

"Hừ, có chút thú vị." Ánh mắt Dạ Vô Ngân thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó cười lạnh, "Nhưng mà, sức mạnh phù văn này của ngươi, chống đỡ được bao lâu?"

Tiểu Thất cắn chặt răng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Linh lực của cô đã tiêu hao quá một nửa, nếu còn kéo dài thêm, e rằng khó mà chống đỡ nổi.

"Tiểu Nguyệt!" Cô khẽ quát, "Em còn có thể phá giải phù văn không?"

Tiểu Nguyệt đứng trước cửa đá, hai tay khẽ chạm vào phù văn trên cửa, ánh mắt lộ ra vẻ giằng xé.

"Em có thể... nhưng em cần thời gian." Cô nói nhỏ.

"Để chị giữ chân bọn chúng!" Tiểu Thất nghiến răng, sức mạnh phù văn trong tay lại bùng lên, hóa thành một bức tường ánh vàng, tạm thời chặn Dạ Vô Ngân và những kẻ khoác áo choàng đen bên ngoài.

Ảnh cũng chật vật đứng dậy, lau đi vết máu ở khóe miệng, ánh mắt kiên định: "Để tôi giúp cô!"

Linh lực trong cơ thể anh điên cuồng dâng trào, hai nắm đấm siết chặt, quyền phong rít gào, lao thẳng về phía Dạ Vô Ngân.

"Tìm chết!" Dạ Vô Ngân hừ lạnh, sương đen trong tay ngưng tụ, hóa thành một lưỡi dao, đón đỡ đòn tấn công của Ảnh.

"Ầm!"

Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung, bùng nổ ra sóng xung kích dữ dội, toàn bộ mật đạo đều rung chuyển.

Cùng lúc đó, đôi tay Tiểu Nguyệt chậm rãi lướt qua các phù văn, ánh mắt cô dần trở nên sáng suốt.

"Em hiểu rồi..." Cô khẽ lẩm bẩm, "Chìa khóa... chính là nằm dưới phù văn này."

Cô hít sâu một hơi, linh lực trong cơ thể vận chuyển, hai tay đột ngột ấn vào giữa phù văn.

Trong chớp mắt, phù văn bừng sáng, một luồng ánh xanh chói mắt phóng thẳng lên trời từ trong cửa đá.

"Không hay rồi!" Sắc mặt Dạ Vô Ngân thay đổi dữ dội, lập tức quay người lao về phía Tiểu Nguyệt.

Nhưng đã quá muộn.

"Cạch!"

Một tiếng vang giòn giã, viên ngọc màu xanh ở giữa cửa đá chậm rãi nhô lên, một chiếc chìa khóa màu vàng từ trong đó hiện ra.

"Chìa khóa!" Ảnh và Tiểu Thất đồng thanh hô lên.

"Mau lấy đi!" Tiểu Thất hét lớn.

Tiểu Nguyệt vươn tay chộp lấy chìa khóa, ngay lập tức, một luồng linh lực mạnh mẽ tràn vào cơ thể cô, sắc mặt cô lập tức trở nên hồng hào, trong ánh mắt xuất hiện thêm một tia sức sống.

"Linh hồn của em... đang khôi phục!" Cô vui mừng nói.

"Tốt lắm!" Trong mắt Ảnh hiện lên tia vui mừng, "Bây giờ, là lúc phản kích rồi!"

Anh đột ngột xông ra, tung một cú đấm về phía Dạ Vô Ngân.

Dạ Vô Ngân tuy thực lực mạnh mẽ, nhưng khi đối mặt với Tiểu Nguyệt đã phục hồi linh hồn cùng Ảnh và Tiểu Thất với linh lực dồi dào, đã không thể tiếp tục áp chế cả ba người.

"Các ngươi... các ngươi vậy mà..." Hắn nghiến răng nghiến lợi, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

"Chúng ta đến đây." Ảnh lạnh lùng nói, tung một cú đấm, đánh lui Dạ Vô Ngân vài bước.

Sức mạnh phù văn trong tay Tiểu Thất bùng phát, từng luồng ánh vàng đan xen, bao trùm tất cả những kẻ khoác áo choàng đen xung quanh.

"Phong Ma Trận, khởi!"

Ánh vàng bùng nổ, những kẻ khoác áo choàng đen phát ra những tiếng kêu thảm thiết, lần lượt hóa thành khói đen tiêu tán.

Dạ Vô Ngân thấy vậy, sắc mặt đại biến, quay người muốn bỏ chạy.

"Muốn chạy à?" Tiểu Thất cười lạnh, sức mạnh phù văn trong tay ngưng tụ, một sợi xích vàng lập tức bắn ra, quấn chặt lấy cổ chân hắn.

"Buông ta ra!" Dạ Vô Ngân gầm lên, cố gắng giãy thoát khỏi sợi xích.

"Không dễ dàng như vậy đâu." Ảnh lạnh lùng nói, tung một cú đấm, đánh bay cả người hắn ra xa.

"Bộp!"

Dạ Vô Ngân đập mạnh xuống đất, miệng trào máu, ánh mắt đầy vẻ không cam tâm.

"Các ngươi... các ngươi cho rằng lấy được chìa khóa là có thể ngăn cản 'Ảnh Tế' sao?" Hắn nghiến răng nói, "Sức mạnh của Giáo chủ, xa không phải thứ các ngươi có thể chống lại!"

"Vậy thì hãy để chúng ta xem xem, ai mạnh hơn." Ảnh lạnh lùng đáp.

Cùng lúc đó, bên ngoài mật đạo, tôi đang đứng trên một vị trí cao ở phía đông thành, nhìn về hướng của U Ảnh Thành.

"Họ hẳn là đã lấy được chìa khóa rồi." Tôi khẽ lẩm bẩm.

Nhưng ngay lúc này, một bóng đen từ trên trời giáng xuống, một kẻ mặc áo choàng đen chậm rãi hạ cánh, ánh mắt lạnh lẽo.

"Ngươi... vẫn chưa chết?" Tôi nhíu mày.

"Giáo chủ bảo ta mang một câu đến cho ngươi." Kẻ mặc áo choàng đen lạnh lùng nói, "Sức mạnh của 'Ảnh Tế', không ai có thể địch lại."

"Vậy sao?" Khóe miệng tôi khẽ nhếch, lưỡi dao ngắn trong tay ánh lên tia sáng vàng, "Vậy thì hãy để chúng ta xem xem, ai mới là lũ kiến hôi thực sự."

Cuộc chiến, lại bùng nổ.

Còn trong mật đạo, Ảnh, Tiểu Thất và Tiểu Nguyệt đã mang theo chìa khóa xông ra khỏi nghĩa trang, quay trở lại khu rừng rậm bên ngoài thành.

"Cuối cùng... chúng ta cuối cùng cũng lấy được chìa khóa rồi." Tiểu Nguyệt nhìn chiếc chìa khóa trong tay, trong ánh mắt long lanh nước mắt.

"Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu." Ảnh trầm giọng nói, "'Ảnh Tế' sẽ không bỏ qua đâu, Giáo chủ của chúng... mới là kẻ địch thực sự."

"Chúng ta đã không còn đường lui rồi." Tiểu Thất gật đầu, "Tiếp theo, chính là cuộc chiến thực sự."

"Đúng vậy." Ảnh siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định, "Chúng ta nhất định phải ngăn cản 'Ảnh Tế', bảo vệ ánh sáng cuối cùng của thế giới này."

Tôi! Người Dọn Dẹp!

Đây là con đường của tôi, cũng là sứ mệnh của tôi.

Dù phía trước có bao nhiêu kẻ địch, tôi cũng sẽ dọn dẹp từng tên một, bảo vệ ánh sáng cuối cùng của thế giới này.

Sâu trong rừng rậm, gió đêm khẽ thổi, lá cây xào xạc. Ảnh, Tiểu Thất và Tiểu Nguyệt đứng trên bãi trống trong rừng, trong tay siết chặt chiếc chìa khóa vừa giành lại được từ mật đạo ngầm dưới U Ảnh Thành. Chiếc chìa khóa tỏa ra ánh vàng nhạt, dường như ẩn chứa một sức mạnh cổ xưa nào đó.

"Chiếc chìa khóa này... thực sự có thể giải khai phong ấn linh hồn của Tiểu Nguyệt không?" Tiểu Thất khẽ hỏi, ánh mắt mang theo chút không chắc chắn.

"Em cảm nhận được." Tiểu Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt lộ ra tia hy vọng, "Nó đang cộng hưởng với linh hồn của em, em có thể cảm nhận được sức mạnh đang dần khôi phục."

"Vậy thì tốt rồi." Ảnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại nhíu mày, "Tuy nhiên, Dạ Vô Ngân nói sức mạnh của Giáo chủ vượt xa tưởng tượng của chúng ta, bọn chúng sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta đâu."

"Bọn chúng tất nhiên sẽ không bỏ qua." Tiểu Thất cười lạnh, "Nhưng chúng ta cũng đã không còn là chúng ta của ngày trước nữa rồi."

Ngay lúc này, một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên từ trong rừng, tiếp đó, một bóng người chậm rãi hiện ra.

"Tôi đã về rồi." Tôi bước ra từ trong ánh sáng, quần áo rách rưới, trên mặt vẫn còn vương những vết máu chưa khô, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

"Anh không sao chứ?" Ảnh lập tức tiến lên đón.

"Không chết được." Tôi cười cười, ánh mắt rơi vào chiếc chìa khóa trong tay Tiểu Nguyệt, "Xem ra các người đã thành công rồi."

"Vâng." Tiểu Nguyệt đưa chìa khóa cho tôi, "Nó đang phản hồi với em, nhưng vẫn cần thêm chút thời gian mới có thể giải trừ hoàn toàn phong ấn."

"Vậy thì chúng ta phải tranh thủ thời gian." Tôi nhìn quanh bốn phía, sắc mặt nghiêm trọng, "'Ảnh Tế' sẽ không cho chúng ta quá nhiều thời gian nghỉ ngơi, bọn chúng nhất định sẽ phái những toán truy binh mạnh hơn đến."

"Anh nghĩ, Giáo chủ sẽ đích thân ra tay sao?" Tiểu Thất hỏi.

"Nếu hắn thực sự mạnh mẽ như những gì Dạ Vô Ngân nói..." Tôi trầm ngâm một lát, chậm rãi nói, "Vậy thì chắc chắn hắn sẽ đến."

Ảnh và Tiểu Thất nhìn nhau, đều thấy được sự nghiêm trọng trong mắt đối phương.

"Chúng ta phải tìm một nơi an toàn, để Tiểu Nguyệt phục hồi hoàn toàn." Tôi tiếp tục nói, "Đồng thời, chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, nghênh đón cuộc chiến thực sự."

"Nhưng chúng ta thậm chí còn chưa thấy được bộ mặt thật của Giáo chủ." Tiểu Thất nhíu mày, "Chưa nói đến thực lực của hắn ra sao."

"Lão Ngô từng nói, Giáo chủ là lãnh tụ cao nhất của 'Ảnh Tế', nắm giữ sức mạnh bóng tối cổ xưa." Tôi chậm rãi nói, "Hắn có thể điều khiển bóng tối, thậm chí có thể nuốt chửng linh hồn."

"Nghe có vẻ rất khó giải quyết." Tiểu Thất nghiến răng.

"Nhưng cũng không phải là không thể chiến thắng." Ánh mắt tôi kiên định, "Hắn có mạnh đến đâu, cuối cùng cũng vẫn là con người. Chỉ cần chúng ta tìm được điểm yếu của hắn, là có thể đánh bại hắn."

"Vấn đề là, điểm yếu của hắn là gì?" Ảnh trầm giọng hỏi.

"Có lẽ... chìa khóa có thể nói cho chúng ta biết." Tiểu Nguyệt đột nhiên lên tiếng.

Cả ba chúng tôi đồng thời nhìn cô ấy.

"Chìa khóa không chỉ cộng hưởng với linh hồn của em, nó dường như còn ẩn giấu một loại thông tin nào đó." Tiểu Nguyệt khẽ vuốt ve chiếc chìa khóa, "Em cảm thấy... nó không chỉ để phong ấn linh hồn của em, mà còn để phong ấn một thứ gì đó."

"Thứ gì?" Tôi hỏi.

"Em vẫn chưa chắc chắn." Tiểu Nguyệt lắc đầu, "Nhưng em có thể cảm nhận được, trong chìa khóa cất giấu một đoạn ký ức, một đoạn ký ức về nguồn gốc của 'Ảnh Tế'."

"Nếu thực sự là vậy..." Ánh mắt tôi sáng lên, "Vậy thì giá trị của chiếc chìa khóa này, lớn hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều."

"Chúng ta phải tìm một nơi có thể giải mã bí mật của chìa khóa." Ảnh trầm giọng nói.

"Lão Ngô có lẽ biết." Tôi gật đầu, "Ông ấy vẫn luôn nghiên cứu về lai lịch của 'Ảnh Tế', có lẽ có thể giúp chúng ta."

"Vậy còn chờ gì nữa?" Tiểu Thất lập tức nói, "Chúng ta lập tức xuất phát."

"Đợi đã." Tôi giơ tay ngăn lại, "Chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ. 'Ảnh Tế' nhất định đang theo dõi chúng ta, chúng ta phải cắt đuôi sự truy đuổi của bọn chúng trước đã."

"Anh nói đúng." Ảnh gật đầu, "Chúng ta phải tạo ra sự hỗn loạn, để bọn chúng tưởng rằng chúng ta đã đi nơi khác."

"Để tôi dẫn dụ bọn chúng." Tôi chủ động nhận nhiệm vụ.

"Anh vừa trải qua một trận đại chiến, không thể mạo hiểm thêm nữa." Tiểu Thất nhíu mày.

"Tôi không sao." Tôi cười cười, "Tôi là 'Người Dọn Dẹp' mà."

Tiểu Thất còn muốn nói gì đó, nhưng bị ánh mắt kiên định của tôi chặn lại.

"Thời gian gấp rút." Tôi quay người nhìn về phía rừng sâu, "Các người mang chìa khóa đi tìm Lão Ngô trước đi, tôi đi dẫn dụ bọn chúng."

Ảnh do dự một chút, cuối cùng gật đầu: "Cẩn thận đấy."

"Yên tâm." Tôi nhếch miệng cười, ngay sau đó thân hình lóe lên, biến mất vào màn đêm.

Ở phía bên kia, trong U Ảnh Thành, dư ảnh của Dạ Vô Ngân chậm rãi tiêu tán, không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.

"Thất bại rồi..." Một giọng nói trầm thấp vang lên trong bóng tối.

"Bọn chúng đã lấy được chìa khóa." Một giọng nói khác lạnh lùng đáp, "Nhưng Giáo chủ, bọn chúng sẽ không thể sống sót rời khỏi U Ảnh Thành với chiếc chìa khóa đó đâu."

"Người Dọn Dẹp..." Giọng nói của Giáo chủ vang vọng trong bóng tối, "Hắn khó chơi hơn tưởng tượng."

"Nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một người." Một giọng nói trầm thấp vang lên, "Số 'Ảnh Vệ' chúng ta phái đi đủ để tiêu diệt hắn hoàn toàn."

"Hy vọng là vậy." Giáo chủ chậm rãi đứng dậy, bóng dáng hắn ẩn trong bóng tối, chỉ có một đôi mắt ánh lên tia sáng màu xanh lam u tối đang chớp nháy.

"Chìa khóa... cuối cùng vẫn sẽ quay về trong tay chúng ta."

Còn trong rừng rậm, tôi di chuyển giữa những bóng cây, cảm nhận động tĩnh xung quanh.

"Đến rồi." Tôi khẽ tự nhủ.

Phía trước, mấy bóng đen lặng lẽ hiện ra, chính là "Ảnh Vệ" của "Ảnh Tế".

"Người Dọn Dẹp." Một kẻ trong số đó lên tiếng, giọng lạnh lùng, "Giao chìa khóa ra đây."

"Các ngươi đến muộn rồi." Tôi cười lạnh, "Chìa khóa không còn ở đây nữa."

"Vậy thì giao mạng của ngươi ra đây." Kẻ khác quát lớn, thân hình lóe lên, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt tôi, lưỡi dao ngắn trong tay đâm thẳng vào ngực tôi.

Tôi nhanh chóng lùi lại, đồng thời sức mạnh phù văn trong tay ngưng tụ, một màn chắn ánh vàng chặn đòn tấn công.

"Phong Ma Trận, khởi!" Tôi khẽ quát, sức mạnh phù văn lập tức bùng nổ, bao trùm những kẻ địch xung quanh vào trong.

"Á!" Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi, mấy tên Ảnh Vệ bị ánh vàng nuốt chửng.

Nhưng số lượng bọn chúng quá đông, tôi không thể ứng phó hết.

"Phải tốc chiến tốc thắng." Tôi nghiến răng, linh lực trong cơ thể điên cuồng dâng trào.

Ngay lúc này, một tia sáng quen thuộc lóe lên từ trong rừng, tiếp đó, một bóng người nhảy ra.

"Đừng gồng nữa." Giọng của Ảnh vang lên, "Chúng tôi đến giúp anh."

"Các người không phải đi tìm Lão Ngô sao?" Tôi ngạc nhiên.

"Chúng tôi sẽ không bỏ lại anh." Tiểu Thất theo sát phía sau, sức mạnh phù văn trong tay bùng lên dữ dội.

"Chúng ta đã không còn là chiến đấu một mình nữa rồi." Tiểu Nguyệt khẽ nói, ánh mắt kiên định.

Tôi nhìn bọn họ, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.

"Được." Tôi gật đầu, "Vậy thì cùng nhau, dọn dẹp đám tay sai của Ảnh Tế này!"

Cuộc chiến, lại bùng nổ.

Và thử thách thực sự của chúng tôi, chỉ mới bắt đầu.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1260
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »