Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 3239 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1204 Thánh Mẫu giáng lâm

❊ ❊ ❊

Làm sao có thể như vậy được…

Sau khi nghe Lyon suy luận về tình hình ở nơi Dệt Thệ (lời thề), nữ thiên sứ chỉ cảm thấy ngực thắt lại, trước mắt hoa lên, phải nhờ vào việc bám lấy những sợi quang lơ lửng chậm rãi trôi bên cạnh mới không ngã gục ngay tại chỗ.

Thông qua việc cứu giúp những kẻ lạc lối để vun đắp thiện ý, sau đó vắt kiệt thiện ý của họ chia đều cho tất cả các thiên sứ để duy trì sự thuần khiết và lương thiện của Tịnh Thổ?

Lạy Thánh Mẫu trên cao… Ý của anh là, những người mà trước đây tôi từng cứu, cuối cùng đều bị đưa vào những cái kén ánh sáng này, trở thành… nguyên liệu để duy trì sự lương thiện cho mọi người sao?!

“Nếu cô không đứng vững được thì cứ ở đây chờ tôi một chút.”

Kéo nữ thiên sứ đang loạng choạng bên cạnh một cái, giúp cô miễn cưỡng đứng thẳng người dậy, Lyon nheo mắt quan sát những cái kén ánh sáng ở tầng dưới cùng của nơi Dệt Thệ này, lên tiếng:

“Vừa rồi cũng chỉ là tôi đoán thôi, chưa chắc đã là toàn bộ sự thật, tôi cần phải kiểm tra kỹ hơn nữa.”

Đúng đúng đúng! Tình hình… chưa chắc đã như những gì mình nhìn thấy!

Sau khi tìm lại được hy vọng từ lời nói của Lyon, cơ thể nữ thiên sứ không khỏi khẽ run lên, cuối cùng cũng nạp lại được một chút sức sống, rồi vội vàng đuổi theo.

Hiện tại tất cả mới chỉ là suy đoán, tình hình chưa chắc đã như mình nghĩ, Thánh Mẫu… có lẽ bà ấy cũng có nỗi khổ tâm? Hoặc giả những kẻ lạc lối này không hề bị…

“Cắc!”

Một tiếng vỡ giòn tan truyền đến từ phía dưới, nữ thiên sứ nhìn theo hướng phát ra âm thanh, phát hiện hàng kén ánh sáng dưới cùng của nơi Dệt Thệ này bất ngờ nứt ra vài cái… không, thứ nứt ra không phải là những sợi quang cấu tạo nên cái kén, mà là những kẻ lạc lối không rõ diện mạo bên trong kén!

“Cái này…”

“Đây chắc hẳn là lý do cô đột ngột nhận được lệnh điều động.”

Bước tới những cái kén ánh sáng đã nứt vỡ kia, đưa tay chạm vào cái xác không chút động tĩnh bên trong, Lyon rút tay về, vẻ mặt vô cảm nói:

“Lô kẻ lạc lối xếp ở tầng dưới cùng này, chắc là những kẻ ‘cũ’ nhất trong số những người còn lại, hiện tại đã bị những sợi quang này rút cạn, cần phải có ‘nguyên liệu’ mới bù đắp vào ngay lập tức.”

“Ừm… suy đoán vừa rồi của tôi quả thực chưa hoàn thiện, chỉ dựa vào việc chia thiện ý cho tất cả các thiên sứ thì không thể tiêu diệt được ác ý do chính bản thân họ sinh ra, cho nên vị Thánh Mẫu của các người thực chất đang thực hiện một kiểu hoán đổi khéo léo.”

“Các người, những thiên sứ bị sợi quang kết nối này, ác niệm nảy sinh trong lòng sẽ không đi vào linh hồn, mà thông qua những sợi quang kết nối với nơi Dệt Thệ này, trực tiếp hoán đổi sang cơ thể những kẻ lạc lối kia, dùng ác niệm của mình để đổi lấy thiện ý của họ.”

“Mà khi thiện ý trong cơ thể bị rút sạch, ác niệm tích tụ nhiều đến mức tràn cả ra khỏi linh hồn, ngưng tụ đến nỗi cơ thể cũng không chịu nổi nữa, thì những kẻ lạc lối này sẽ bị ác ý làm cho nứt vỡ tan tành, sau đó tất cả các kén ánh sáng sẽ trượt xuống theo thứ tự, nhường chỗ ở tầng cao nhất ra, rồi lại bổ sung kẻ lạc lối mới vào.”

Nữ thiên sứ nghe vậy không khỏi run lên bần bật, run rẩy hỏi:

“Anh… ý của anh là…”

“Ý của tôi là, hiện tại cơ bản đã có thể xác định rồi, vị Thánh Mẫu Thuần Bạch của các người chỉ có vẻ ngoài là thuần khiết thôi, còn trái tim của bà ta e là đen tối hoàn toàn.”

Nhìn xuyên qua vết nứt lớn trên cơ thể, liếc nhìn vào bên trong kẻ lạc lối đã vỡ vụn nhuốm đầy màu đen ngòm, Lyon cúi đầu nhìn xuống cái hố đen ngòm ở đáy nơi Dệt Thệ, rồi quay đầu hỏi:

“Cái hố bên dưới này thông với đâu?”

“Cái gì?”

“Sau khi kẻ lạc lối vỡ vụn hoàn toàn, những mảnh vỡ ác niệm trộn lẫn linh hồn và ý chí của họ sẽ rơi xuống cái hố bên dưới.”

Liếc nhìn nữ thiên sứ đang có vẻ thẫn thờ, Lyon kiên nhẫn giải thích:

“Những mảnh vỡ cơ thể màu đen đó, bên trong ngưng tụ ác ý đậm đặc được hoán đổi từ vô số tâm hồn, không thể nào tự nhiên biến mất được, chắc chắn cần phải trải qua một quá trình xử lý nào đó… Cái hố bên dưới này thông với đâu? Hay nói cách khác, bên dưới nơi Dệt Thệ còn là cái gì?”

Bên dưới nơi Dệt Thệ còn là…

Lẩm bẩm nhắc lại lời của Lyon, nữ thiên sứ toàn thân lạnh toát trả lời:

“Là Mái vòm Chuộc tội ban sự cứu rỗi cho những kẻ có tội, và Cục Vô Cấu để thanh tẩy những thứ ô uế và dơ bẩn…”

“Cứu rỗi và thanh tẩy mà cô nói, cụ thể là chỉ cái gì?”

“Cứu rỗi… chính là thông qua ngọn lửa Thánh Quang để những kẻ tội lỗi đầy mình nhận được sự tịnh hóa, thanh tẩy chính là… chính là những kẻ bị tội lỗi vấy bẩn đó…”

“Được rồi không cần nói nữa.”

Đến cả cứu rỗi cũng là bắt đầu bằng hỏa hình, thiêu người sạch sẽ trước đã, thì thanh tẩy chắc chắn chỉ có triệt để hơn, đoán chừng là bắt đầu bằng việc nghiền xương thành tro.

Khẽ lắc đầu, Lyon quan sát những kẻ lạc lối bên trong kén ánh sáng, sau đó vung tay làm đứt một phần sợi quang, lôi từng người còn có thể cứu được ra khỏi kén ánh sáng.

Và ngay khoảnh khắc hàng loạt sợi quang đứt đoạn, một ý chí mà cả Lyon và nữ thiên sứ đều rất quen thuộc lập tức giáng lâm. Những sợi quang trắng tinh xung quanh bỏ mặc tất cả những kẻ lạc lối, ùa về phía đỉnh của nơi Dệt Thệ như vật sống, xoắn xuýt lại thành một con mắt khổng lồ, dịu dàng nhìn về phía hai người.

“Số 3.”

Con ngươi trắng tinh do sợi quang cấu tạo nên khẽ xoay chuyển, nhìn xuống Lyon đang ngẩng đầu nhìn lên, giọng nói thuộc về Thánh Mẫu Thuần Bạch có chút bất lực cất lên:

“Lại gặp nhau rồi nhỉ… Dù tôi không mong có thể giấu anh mãi, nhưng anh điều tra có phải là nhanh quá rồi không?”

“Cũng tạm, lần này tính là chậm đấy.”

Nói bâng quơ một câu, Lyon nheo mắt quan sát Thánh Mẫu Thuần Bạch phía trên, vẻ mặt vô cảm nói:

“Thực ra cô diễn cũng khá đấy, tôi chỉ thiếu chút nữa là tin rồi, chỉ là những thứ diễn ra suy cho cùng cũng không phải là thật, cô có diễn tốt đến đâu thì cũng chỉ là một kẻ giả Thánh Mẫu đạo đức giả, tự nhiên đâm chọc là lòi đuôi thôi.”

“Anh nghĩ như vậy sao?”

Đôi mắt của Thánh Mẫu Thuần Bạch chớp chớp, sau đó mỉm cười hỏi ngược lại:

“Tôi từng nghe không ít chuyện về anh từ người khác, chẳng phải anh cũng muốn cải tạo thế giới hiện tại, để nó từ một thế giới tàn nhẫn và tồi tệ, biến thành một Tịnh Thổ hài hòa tươi đẹp sao? Chẳng lẽ Tịnh Thổ do tôi tạo ra vẫn chưa đủ lương thiện, chưa đủ tốt đẹp ư?”

Quả thực, Tịnh Thổ Thuần Bạch đúng là một nơi tươi đẹp, đâu đâu cũng là thiên sứ tỏa ra thiện ý, không thấy bất kỳ sự tà ác hay mờ ám nào, thậm chí thế giới hiện tại tốt đẹp nhất trong tương lai mà tôi tưởng tượng, về mặt này chắc chắn cũng còn kém xa.

Chỉ tiếc là đồ giả suy cho cùng vẫn là đồ giả, vẻ đẹp của Tịnh Thổ Thuần Bạch được xây dựng trên sự xấu xa, thứ đồ bẩn thỉu giả tạo kiểu này, không phải là kiểu tốt đẹp mà tôi muốn… Nhưng mấy cái này không cần phải nói với một kẻ điên như cô làm gì.

“Mia, con của ta.”

Thấy Lyon liếc mình một cái rồi im bặt, hoàn toàn không có ý định giao tiếp với mình, con mắt của Thánh Mẫu Thuần Bạch liền xoay sang nữ thiên sứ bên cạnh Lyon, ánh nhìn trắng chói đầy vẻ đau buồn hỏi:

“Con dẫn số 3 đến nơi Dệt Thệ, thấy ta đến cũng không chủ động chào hỏi như trước nữa… Cho nên là con muốn phản bội ta, đứng về phía hắn sao?”

“Con…”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1227
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »