Bậc thầy mưu lược

Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 31

❊ ❊ ❊

George Mellis vô cùng hoảng sợ trước tất cả những gì đã xảy ra. Anh ta suýt chút nữa đã phá hỏng tất cả những gì mình hằng mong đợi. George vốn dĩ chưa từng nhận thức đầy đủ việc nắm quyền kiểm soát Công ty Krueger-Brent có ý nghĩa thế nào đối với mình. Anh ta chỉ thỏa mãn với cuộc sống kiểu thỉnh thoảng lại nhận quà từ những người đàn bà cô đơn. Còn giờ đây, anh ta đã kết hôn với Blackwell, trong tầm tay anh là cả một tập đoàn, một công ty lớn đến mức cha anh nằm mơ cũng khó lòng tưởng tượng nổi. "Nhìn con đây này, cha, con đã sống lại rồi. Công ty của con còn lớn hơn cả của cha nữa." Đây không còn là một trò chơi, anh ta biết mình đang đánh cược mạng sống để có được thứ mình muốn.

George dốc toàn lực để xây dựng hình tượng một người chồng hoàn hảo. Hễ có cơ hội là anh ta nhất định phải ở bên cạnh Alexandra. Anh ta đưa cô đi ăn trưa và kiên quyết về nhà sớm mỗi tối. Cuối tuần, họ cùng nhau đi nghỉ tại biệt thự ven biển của Kate Blackwell ở East Hampton, Long Island, hoặc đáp chuyên cơ nhỏ của công ty bay đến Dark Harbor. Dark Harbor là nơi George thích lui tới nhất. Anh ta mê những ngôi nhà kiểu cũ, bên trong trang hoàng bằng những món đồ cổ tuyệt đẹp và các bức tranh sơn dầu quý giá. Anh ta rảo bước qua những căn phòng rộng rãi, thầm nghĩ: "Chẳng bao lâu nữa tất cả những thứ này sẽ thuộc về mình." Đó là một cảm giác vô cùng phấn khích.

George cũng là một người cháu rể hoàn hảo. Anh ta vắt óc tìm cách lấy lòng Kate. Bà đã tám mươi mốt tuổi, là chủ tịch của Công ty Krueger-Brent, một người phụ nữ sắt đá với bàn tay thép. George luôn ghi nhớ việc mỗi tuần phải cùng bà cụ ăn một bữa cơm, cứ vài ngày lại gọi điện hỏi thăm đôi ba câu. Anh ta dày công vun đắp cho mình hình ảnh một người chồng chung thủy và người cháu rể hiếu thảo.

Chẳng ai có thể ngờ rằng anh ta đang âm mưu sát hại hai người mà mình tỏ ra yêu thương đến thế.

Sự tự mãn của George đột ngột bị phá vỡ bởi cuộc điện thoại từ bác sĩ John Harley.

"Tôi đã đặt lịch hẹn với bác sĩ tâm thần cho cậu rồi. Bác sĩ Peter Templeton."

George cố gắng làm giọng mình nhẹ nhàng hơn, anh ta lấy lòng nói: "Điều đó thực sự không cần thiết đâu, bác sĩ Harley. Tôi nghĩ rằng—"

"Tôi không quan tâm cậu nghĩ gì. Chúng ta đã có thỏa thuận—tôi không báo cảnh sát, còn cậu thì phải đi kiểm tra tâm thần. Nếu cậu nuốt lời—"

"Không, không," George vội vàng nói, "Nếu ông muốn tôi đi, tôi sẽ đi."

"Số điện thoại của bác sĩ Templeton là 555-3161. Ông ấy đang đợi điện thoại của cậu đấy. Ngay hôm nay." Nói xong, bác sĩ Harley dập máy cái "rầm".

Thằng cha nhiều chuyện chết tiệt này! George bực bội nghĩ. Trên đời này việc anh ta ghét nhất chính là lãng phí thời gian ở chỗ bác sĩ tâm thần, nhưng anh ta không dám trái lời bác sĩ Harley. Anh ta phải gọi cho gã bác sĩ Templeton này, rồi đến gặp lão một hai lần cho xong chuyện.

Eve gọi điện đến văn phòng của George: "Tôi đang ở nhà."

"Cô—?" anh ta hỏi một cách dè dặt, "Cô khỏe rồi sao?"

"Tự mình đến mà xem. Tối nay."

"Giờ mà rời đi thì khó lắm, Alex và tôi—"

"8 giờ."

Anh ta gần như không thể tin vào mắt mình. Eve đứng trước mặt anh, vẫn xinh đẹp như thuở nào. Anh ta nhìn kỹ gương mặt Eve, những tổn thương khủng khiếp mà anh gây ra cho cô đã hoàn toàn biến mất.

"Thật không thể tin nổi! Cô... cô hoàn toàn giống như trước đây."

"Phải, tôi vẫn rất đẹp, đúng không? George?" Cô mỉm cười, một nụ cười tinh quái như mèo, trong lòng đang toan tính cách thực hiện kế hoạch đối với anh ta. Anh ta là một con vật bệnh hoạn, không thể sống tiếp được. Anh ta phải trả giá đắt cho những tội ác của mình, nhưng hiện tại chưa phải lúc. Cô vẫn còn cần đến anh. Họ đứng đó nhìn nhau cười.

"Eve, tôi thực sự không biết phải bày tỏ sự hối lỗi của mình thế nào, tôi—"

Cô giơ một tay lên: "Đừng nói về chuyện đó nữa, mọi thứ đã qua rồi. Chẳng có gì thay đổi cả."

Nhưng George vẫn nhớ rằng mọi chuyện đã có chút thay đổi. "Tôi nhận được điện thoại của Harley," anh ta nói, "Ông ta đã sắp xếp cho tôi đi gặp gã bác sĩ tâm thần chết tiệt kia."

Eve lắc đầu nói: "Không, bảo với ông ta là cậu không có thời gian."

"Tôi đã nói rồi, nhưng nếu tôi không đi, ông ta sẽ báo cáo 'tai nạn' lần đó lên cảnh sát."

"Chết tiệt!"

Cô đứng đó, chìm sâu vào suy nghĩ. "Ông ta là ai?"

"Gã bác sĩ tâm thần ấy à? Tên là Templeton. Peter Templeton."

"Tôi có nghe nói đến người này, ông ta rất nổi tiếng."

"Đừng lo. Tôi cứ đến đó nằm trên giường năm mươi phút rồi chẳng nói gì cả, nếu—"

Eve không hề nghe anh ta nói gì. Một ý tưởng đã hình thành trong đầu, cô đang nghiền ngẫm nó.

Cô quay sang George: "Đây là tình huống tốt nhất có thể xảy ra."

Bác sĩ Peter Templeton khoảng ba mươi lăm tuổi, cao hơn sáu feet, vai rộng, khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt xanh đầy vẻ tò mò. Nghề nghiệp của ông là bác sĩ, nhưng ngoại hình lại giống một cầu thủ bóng bầu dục hơn. Lúc này, ông đang nhíu mày nhìn cái tên bệnh nhân trên lịch hẹn: George Mellis—cháu rể của Kate Blackwell.

Peter Templeton không hứng thú với những phiền não của giới nhà giàu. Đa số đồng nghiệp của ông đều vui mừng khi được khám bệnh cho các nhân vật danh giá. Khi mới bắt đầu hành nghề, Peter Templeton cũng từng gặp không ít, nhưng ông nhanh chóng nhận ra mình không thể đồng cảm với hoàn cảnh của họ. Những góa phụ giàu sang gào thét trong văn phòng của ông chỉ vì một buổi tiệc xã giao không mời họ; những nhà tài chính đe dọa tự sát chỉ vì thua lỗ trên thị trường chứng khoán; những phụ nữ thừa cân vật lộn giữa việc thỏa mãn cơn thèm ăn và các trung tâm giảm béo. Thế giới này đầy rẫy những vấn đề, và Peter Templeton đã sớm quyết định rằng ông sẽ không bận tâm giúp giải quyết những chuyện như thế.

George Mellis. Peter rất miễn cưỡng khi đồng ý gặp anh ta. Chỉ vì nể mặt bác sĩ John Harley. "Tôi nghĩ tốt nhất ông nên giới thiệu cậu ta cho bác sĩ khác đi, John," Peter Templeton nói, "Lịch trình của tôi đã kín mít rồi."

"Coi như giúp tôi một tay đi, Peter."

"Vấn đề của cậu ta là gì?"

"Đó là việc của cậu, tôi chỉ là một lão bác sĩ thôn quê thôi."

"Được rồi." Peter đồng ý, "Bảo cậu ta gọi cho tôi."

Giờ thì anh ta đã đến, bác sĩ Templeton nhấn nút liên lạc nội bộ trên bàn: "Cho ông Mellis vào."

Peter Templeton từng thấy ảnh George Mellis trên báo chí, nhưng vẫn chưa chuẩn bị tinh thần cho nguồn sinh lực nam tính mạnh mẽ tỏa ra từ người anh ta. Anh ta mang đến một định nghĩa mới cho từ "quyến rũ".

Họ bắt tay nhau. Peter nói: "Ngồi đi, ông Mellis."

George nhìn chiếc giường: "Ngồi ở đó sao?"

"Ở đâu cũng được, miễn là ông cảm thấy thoải mái."

George ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc, nhìn Peter Templeton mỉm cười. Vốn dĩ anh ta sợ khi phải gặp mặt, nhưng sau khi nói chuyện với Eve, anh ta đã an tâm hơn. Bác sĩ Templeton sẽ trở thành đồng minh, thành nhân chứng của anh ta.

Peter quan sát người đàn ông đang ngồi đối diện. Khi bệnh nhân đến gặp ông lần đầu, không ai là không căng thẳng. Một số dùng vẻ ngoài mạnh mẽ để che đậy sự căng thẳng đó. Một số im lặng, một số nói không ngừng, một số thì luôn phòng thủ. Nhưng Peter không thấy người này có dấu hiệu căng thẳng nào. Ngược lại, anh ta có vẻ còn đang tận hưởng. Kỳ lạ thật, Peter nghĩ.

"Bác sĩ Harley nói với tôi rằng ông có chút vấn đề."

George thở dài nói: "Tôi nghĩ tôi có hai vấn đề."

"Vậy sao không nói cho tôi biết?"

"Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, vì thế tôi... tôi kiên quyết đến đây gặp ông." Anh ta nghiêng người về phía trước, nghiêm túc nói tiếp, "Tôi đã làm một việc mà cả đời này tôi chưa bao giờ làm, bác sĩ, tôi đã đánh một người phụ nữ."

Peter chờ anh ta nói tiếp.

"Chúng tôi cãi nhau, tôi mất kiểm soát, đến khi nhận ra mình đang làm gì thì tôi phát hiện ra mình... đã đánh cô ấy tơi bời." Anh ta làm giọng mình hơi nghẹn ngào, "Thật kinh khủng."

Peter Templeton đã hiểu vấn đề của George Mellis là gì. Anh ta thích đánh phụ nữ.

"Người ông đánh là vợ ông sao?"

"Chị gái của vợ tôi."

Peter từng thấy báo chí đưa tin về cặp chị em song sinh nhà Blackwell tại các buổi tiệc từ thiện và sự kiện xã hội. Họ trông rất giống nhau, Peter nhớ lại, và đẹp một cách kinh ngạc. Vậy ra, người đàn ông này đã đánh chị gái của vợ mình. Peter thấy mình bắt đầu có chút hứng thú. Nghe giọng điệu của George Mellis, dường như anh ta chỉ tát cô ấy một hai cái, điều này làm Peter thấy khó hiểu. Nếu đúng là như vậy thì John Harley đã không kiên quyết bắt ông phải khám cho Mellis.

"Ông nói ông đánh cô ấy, vậy ông có làm cô ấy bị thương không?"

"Sự thật đúng là như vậy, tôi đã đánh cô ấy bị thương, rất nặng. Như tôi vừa nói, tôi mất kiểm soát, khi tỉnh lại, tôi... tôi không thể tin nổi những gì mình đã làm."

"Khi tỉnh lại", thật là một cái cớ tự bào chữa tuyệt vời. Không phải tôi làm, mà là hành động trong vô thức.

"Ông nghĩ điều gì đã gây ra chuyện này?"

"Gần đây tôi luôn trong tình trạng căng thẳng tột độ, cha tôi đang lâm bệnh nặng, bệnh tim của ông tái phát nhiều lần, tôi vô cùng lo lắng cho ông, gia đình chúng tôi vốn rất hòa thuận, gắn bó."

"Cha ông ở địa phương này sao?"

"Ông ấy ở Hy Lạp."

Là gã Mellis đó. "Ông nói ông có hai vấn đề."

"Vâng, vợ tôi, Alexandra..." anh ta dừng lại.

"Hai người có vấn đề về hôn nhân sao?"

"Không phải ý đó. Chúng tôi yêu thương nhau, chỉ là..." anh ta hơi do dự, "Alexandra gần đây không được khỏe."

"Về thể chất sao?"

"Về cảm xúc. Cô ấy luôn chán nản, cô ấy cứ nói muốn tự sát."

"Cô ấy đã gặp bác sĩ chưa?"

"Cô ấy từ chối làm vậy." George cười khổ nói.

Tệ thật, Peter nghĩ, một bác sĩ nào đó trên đại lộ Park lại mất đi cơ hội kiếm một khoản tiền lớn. "Ông đã nói chuyện này với bác sĩ Harley chưa?"

"Chưa."

"Ông ấy là bác sĩ riêng của gia đình, tôi khuyên ông nên nói chuyện với ông ấy. Nếu ông ấy thấy cần thiết, ông ấy sẽ giới thiệu cho ông một bác sĩ tâm thần."

George Mellis căng thẳng nói: "Không, tôi không thể để Alexandra nghĩ rằng tôi nói xấu sau lưng cô ấy. Tôi sợ bác sĩ Harley sẽ—"

"Vậy được, ông Mellis, tôi sẽ gọi cho ông ấy."

"Eve, chúng ta gặp rắc rối rồi," George nói dồn dập, "Rắc rối lớn đấy."

"Chuyện gì xảy ra?"

"Tôi đã làm y hệt như những gì cô nói, tôi nói tôi lo lắng cho Alexandra vì cô ấy có ý định tự sát."

"Rồi sao?"

"Gã bác sĩ chết tiệt kia muốn gọi điện cho John Harley để nói về chuyện này!"

"Ôi, Chúa ơi! Không được để lão làm thế."

Eve đi đi lại lại trong phòng, đột nhiên dừng lại: "Được rồi. Để tôi xử lý Harley. Cậu còn lịch hẹn với Templeton không?"

"Còn."

"Tiếp tục đi."

Sáng hôm sau, Eve đến văn phòng bác sĩ Harley để gặp ông. John Harley có tình cảm với nhà Blackwell. Ông nhìn những đứa trẻ lớn lên. Ông đã chứng kiến cái chết bi thảm của Marian và vụ tấn công nhắm vào Kate. Chính ông là người đã đưa Tony vào bệnh viện tâm thần. Những vết sẹo trong tâm hồn Kate quá nhiều. Sau đó Kate lại rạn nứt quan hệ với Eve. Ông không tưởng tượng nổi rốt cuộc vì lý do gì, nhưng đó không phải việc của ông, trách nhiệm của ông là đảm bảo sức khỏe cho các thành viên trong gia đình này.

Khi Eve bước vào văn phòng, bác sĩ Harley nhìn cô nói: "Keith Webster đã tạo nên phép màu!" Dấu vết duy nhất còn sót lại là một vết sẹo hồng rất nhỏ, gần như không nhìn thấy trên trán cô. Eve nói: "Bác sĩ Webster dự định trong vòng một tháng nữa sẽ làm biến mất vết sẹo này."

Bác sĩ Harley vỗ vai cô nói: "Nó chỉ khiến cháu càng xinh đẹp hơn thôi, Eve, bác rất mừng." Ông ra hiệu cho cô ngồi xuống, "Bác có thể giúp gì cho cháu?"

"Không phải cháu, John, là Alex."

Bác sĩ Harley nhíu mày: "Con bé bị sao vậy? Có liên quan đến George không?"

"Ồ, không," Eve vội vàng nói, "George thể hiện rất tốt. Thực ra, chính George đang lo lắng cho nó. Gần đây hành vi của Alex có chút kỳ lạ, nó rất chán nản, có thể sẽ tự sát."

Bác sĩ Harley nhìn Eve, quả quyết nói: "Bác không thể tin được, điều này không giống hành vi của Alex chút nào."

"Cháu biết, cháu cũng không tin, nên cháu đã đến gặp nó. Cháu bị sốc trước sự thay đổi của nó. Nó thực sự đang trong tình trạng trầm cảm sâu sắc. Cháu lo đến phát điên, cháu không thể đến gặp bà để nói chuyện đó, nên cháu đến đây tìm bác. Bác phải giúp nó." Mắt cô rơm rớm, "Cháu đã mất bà rồi, nếu mất thêm em gái, cháu không thể chịu đựng nổi."

"Tình trạng này kéo dài bao lâu rồi?"

"Không rõ lắm, cháu khẩn cầu nó nói chuyện với bác, lúc đầu nó kiên quyết không chịu, nhưng sau đó cháu đã thuyết phục được nó, bác nhất định phải giúp nó đấy."

"Tất nhiên rồi, bác sẽ giúp. Bảo con bé sáng mai đến gặp bác, đừng lo lắng, Eve. Chúng ta có rất nhiều loại thuốc mới đặc hiệu."

Bác sĩ Harley tiễn Eve ra tận cửa văn phòng, ông hy vọng Kate không quá tàn nhẫn. Eve là một đứa trẻ biết quan tâm người khác đến nhường nào!

Eve trở về căn hộ của mình, dùng kem dưỡng thoa kỹ lên vết sẹo đỏ trên trán.

10 giờ sáng hôm sau, lễ tân của bác sĩ Harley thông báo: "Bà George Mellis đến gặp ông, thưa bác sĩ."

"Cho cô ấy vào."

Cô chậm rãi bước vào, thần thái mơ hồ, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt thâm quầng.

John nắm lấy tay cô nói: "Gặp được cháu thật tốt, Alexandra. Bác nghe nói cháu không khỏe, chuyện gì vậy?"

Giọng cô trầm xuống: "Cháu thấy làm phiền bác thật là ngớ ngẩn, John, cháu thực sự không có gì khó chịu cả. Nếu không phải vì Eve kiên quyết, cháu đã không đến. Cháu cảm thấy rất tốt, cơ thể rất tốt."

"Vậy còn tinh thần thì sao?"

Cô hơi do dự: "Cháu ngủ không ngon."

"Còn gì nữa?"

"Bác sẽ nghĩ cháu là một bệnh nhân trầm cảm..."

"Bác biết cháu không đến mức đó đâu, Alexandra."

Cô cụp mắt xuống: "Cháu luôn cảm thấy chán nản. Một sự lo âu và... mệt mỏi. George tìm đủ mọi cách để làm cháu vui, và cố gắng ở bên cháu làm vài việc, hoặc đưa cháu đi đâu đó giải khuây. Vấn đề là cháu cảm thấy mình không muốn làm gì cả, cũng không muốn đi đâu. Mọi thứ dường như trở nên... hoàn toàn vô vọng."

Ông lắng nghe từng chữ, quan sát cô. "Còn gì nữa không?"

"Cháu... cháu muốn tự sát." Giọng cô yếu ớt đến mức ông gần như không nghe thấy. Cô ngẩng đầu nhìn ông: "Có phải cháu bị điên rồi không?"

Ông lắc đầu: "Không, bác không nghĩ cháu bị điên, cháu đã bao giờ nghe nói đến chứng mất khoái cảm (anhedonia) chưa?"

Cô lắc đầu.

"Một sự rối loạn nhịp sinh học, có thể gây ra những triệu chứng mà cháu đã mô tả. Đây là những triệu chứng rất phổ biến, có vài loại thuốc mới điều trị bệnh này rất hiệu quả. Bác sẽ kiểm tra cho cháu, nhưng bác tin là sẽ không tìm thấy bất kỳ triệu chứng bất thường thực sự nào đâu."

Sau khi kiểm tra và mặc lại quần áo, bác sĩ Harley nói: "Bác kê cho cháu vài loại thuốc gọi là Wellbutrin, đây là thế hệ thuốc mới chuyên trị trầm cảm—một loại thuốc rất hiệu quả."

Khi ông kê đơn, cô nhìn một cách vô hồn.

"Bác yêu cầu cháu từ hôm nay, một tuần sau quay lại đây. Đồng thời, nếu cháu cảm thấy có vấn đề gì, có thể gọi điện cho bác bất cứ lúc nào, dù là ngày hay đêm." Ông đưa đơn thuốc cho cô.

"Cảm ơn bác, John!" cô nói, "Cháu chỉ hy vọng đừng mơ thấy những giấc mơ đó nữa."

"Giấc mơ gì?"

"Ồ, cháu tưởng cháu đã kể với bác rồi. Đêm nào cháu cũng mơ thấy cùng một giấc mơ. Cháu đang ở trên một chiếc thuyền nhỏ, gió nổi lên, cháu nghe thấy biển đang gọi. Cháu đi về phía mạn thuyền, khi cúi đầu nhìn xuống, cháu phát hiện mình đang ở dưới nước, sắp chết đuối..."

Cô bước ra khỏi văn phòng bác sĩ Harley, ra đến đường lớn, cô tựa vào tòa nhà, hít một hơi thật sâu. "Cuối cùng cũng xong," Eve đắc ý nghĩ, "Mình đã thoát rắc rối rồi." Cô tiện tay vứt tờ đơn thuốc đi.

[DeepSeek phụ dịch] C.30
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026

Truyện bạn đang đọc dở dang