Chí tôn tiểu tiên y

Lượt đọc: 2253 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
680 Ai đang nghe lén?

❊ ❊ ❊

Lại nói về Đoàn Chí Hùng, kẻ có tứ chi phát triển nhưng đầu óc đơn giản, thấy biểu tỷ phu của mình là Bọ Cạp không những không giúp hắn đuổi việc Hoa Thiên Hâm, mà còn không chịu tiết lộ nơi giam giữ sáu nữ sinh viên đại học. Hắn cảm thấy Bọ Cạp không coi mình là người nhà, thế là tức tối bước ra khỏi văn phòng giám đốc, đến nhà vệ sinh dùng tay trái rửa sạch máu trên mặt, rồi lại dùng tay trái đỡ lấy tay phải trở về ký túc xá của bộ phận an ninh.

Hôm nay quản lý bộ phận an ninh được nghỉ luân phiên, Đoàn Chí Hùng là người trực ban. Hắn nằm dài trên giường trong ký túc xá, càng nghĩ càng thấy uất ức. Từ khi làm việc tại Dạ tổng hội Kim Bá Tước suốt năm năm qua, chưa từng có ai dám đánh hắn. Thế mà gã quản lý quan hệ công chúng khu ba này, không những dùng gạt tàn thuốc đập vỡ đầu hắn, còn ấn mạnh mặt hắn xuống mặt bàn. Đáng giận hơn là gã còn dùng đôi giày da mới giẫm lên mặt hắn, cuối cùng còn bẻ gãy cổ tay hắn, giờ đây cơn đau nhức nhối thấu xương khiến hắn chẳng làm được việc gì.

Đúng lúc này, Tiểu Thuận Tử của bộ phận an ninh từ bên ngoài bước vào, vừa nhìn thấy Đoàn Chí Hùng nằm trên giường liền cười hỏi: "Phó quản lý Đoàn, tôi vừa nghe nói ông bị gã Hoa mới đến đánh, thật hay giả vậy? Bây giờ các cô gái ở cả ba khu đều đang bàn tán chuyện này, nhiều người còn vỗ tay tán thưởng đấy."

"Mẹ kiếp, đừng nhắc đến nữa, mối thù này ta nhất định phải báo. Tiểu Thuận Tử, cậu ra ngoài mua cho tôi ít thịt thủ lợn về đây, dưới gầm giường tôi có bia, hai chúng ta uống vài chai." Đoàn Chí Hùng bực dọc nói. Đoàn Chí Hùng có một thói quen, hễ trong lòng không thoải mái là muốn uống rượu. Tiểu Thuận Tử biết lại sắp phải tốn tiền, dù trong lòng không vui nhưng vẫn suy nghĩ một chút rồi đi ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, Tiểu Thuận Tử mang thịt thủ lợn trở về, thấy Đoàn Chí Hùng đã dùng răng cạy mở nắp chai bia, đang đợi cậu trộn thịt thủ lợn xong mang vào.

Tiểu Thuận Tử đặt thịt thủ lợn lên bàn tròn cỡ trung, nhìn Đoàn Chí Hùng hỏi: "Phó quản lý Đoàn, hôm nay ông trực ban, uống rượu mà xảy ra chuyện thì tôi không chịu trách nhiệm đâu, nói trước là vậy. Có vài lời tôi nén trong lòng đã lâu, muốn hỏi ông mà chưa có cơ hội. Tối nay chỉ có hai chúng ta trong ký túc xá, ông hỏi gì cũng phải nói cho tôi biết, nếu không lần sau ông bảo tôi đi mua thịt nữa, tôi sẽ không đi đâu. Lương ông mỗi tháng mấy ngàn, công việc của tôi ít hơn ông một nửa, lần nào cũng là tôi đi mua thịt, tôi chưa từng nói lời nào."

"Thuận Tử, xảy ra chuyện gì không liên quan đến cậu. Tôi là cán bộ trực ban. Có chuyện gì, cậu cứ hỏi đi, tôi biết gì nói nấy, không giấu giếm điều gì, uống rượu đi, chúng ta vừa uống vừa trò chuyện." Nói rồi Đoàn Chí Hùng cầm chai bia lên tu một hơi. Tiểu Thuận Tử cũng cầm chai bia uống một ngụm, rồi suy nghĩ một chút nói: "Phó quản lý Đoàn, ông cũng đừng buồn. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, bạn gái của gã họ Hoa là Cố Dung chẳng phải đang làm lễ tân sao, bốn nhân viên lễ tân hiện nay đều thuộc quyền quản lý của bộ phận an ninh, ông có đầy cơ hội để trả thù gã. Ông cứ ngày ngày gây khó dễ cho bạn gái gã, khiến cô ta không làm việc nổi. Ông đến văn phòng người ta gây sự, người ta không đánh ông thì đánh ai?"

"Được được, cách này hay đấy. Ngày mai tôi sẽ chỉnh đốn Cố Dung, xem gã họ Hoa kia làm được gì tôi? Chẳng phải cậu có chuyện muốn hỏi tôi sao, hỏi đi?"

Tiểu Thuận Tử là người trẻ nhất trong bộ phận an ninh, cũng là kẻ nhiều mưu mô nhất. Cậu mua đồ nhắm cho Đoàn Chí Hùng, bình thường xin nghỉ phép cũng rất dễ dàng. Cái này gọi là ăn của người thì miệng mềm, cầm của người thì tay ngắn. Hai người uống bia mát lạnh, ăn thịt thủ lợn, dần dần lời nói cũng nhiều lên. Tiểu Thuận Tử châm một điếu thuốc, vừa hút vừa nhìn Đoàn Chí Hùng hỏi: "Chúng ta là người của bộ phận an ninh, sao từ tầng bốn trở lên ngay cả chúng ta cũng không được lên, trên đó có gì vậy?"

"Tiểu Thuận Tử, cái này tôi cũng không rõ lắm, thông thường chỉ cần Tổng giám đốc Từ không có ở Dạ tổng hội Kim Bá Tước, thì để vệ sĩ của ông ta canh gác ở đầu hành lang, không cho ai lên cả. Ngay cả tôi còn không được lên, đừng nói là cậu. Không cho lên thì cậu đừng lên nữa, hỏi mấy chuyện này làm gì?" Đoàn Chí Hùng có chút mất kiên nhẫn hỏi.

Tiểu Thuận Tử rít một hơi thuốc, chậm rãi nhả khói, trong lòng bất phục nói: "Đây là không tin tưởng chúng ta, chúng ta là kẻ phản bội sao? Hay chúng ta đã làm chuyện gì tiết lộ bí mật? Sao làm việc mà ngay cả người bộ phận an ninh như chúng ta cũng đề phòng thế? Tôi nói cho ông biết, có lần tôi say rượu, đi thang máy xuống tầng một, không cẩn thận ấn nhầm tầng âm một, kết quả đi ra ngoài thấy không đúng, đi tiếp một đoạn thì bị hai gã vệ sĩ lạ mặt chặn lại. Còn mắng tôi một trận, bảo tôi sau này đừng xông bừa bãi, nếu không phải người bộ phận an ninh thì đã bắt tôi rồi. Còn bảo tôi lên trên rồi đừng nói bậy ra ngoài, sao Dạ tổng hội Kim Bá Tước của chúng ta bây giờ làm việc cứ như căn cứ bí mật vậy. Dưới tầng âm một này rốt cuộc có cái gì, ông dù sao cũng là phó quản lý, có thể tiết lộ cho tôi chút ít tình hình không?"

"Tầng âm một chẳng lẽ đang giam giữ sáu nữ sinh viên đại học bị bắt cóc đó sao?" Đoàn Chí Hùng uống một ngụm bia, lẩm bẩm một mình.

Nghe vậy, Tiểu Thuận Tử giật mình hỏi: "Ông nói gì? Tầng âm một có khả năng đang giam giữ sáu nữ sinh viên đại học mất tích ở thành phố Tây Kinh, chuyện này đáng sợ quá vậy?"

"Ái chà, Tiểu Thuận Tử, cậu có thể nói nhỏ tiếng chút không? Đây là bí mật, không được để người ngoài nghe thấy. Tôi chỉ đoán thôi, tôi cũng không dám chắc."

Tiểu Thuận Tử truy hỏi đến cùng: "Vậy ông nói cho tôi biết, sáu nữ sinh viên đại học ở thành phố Tây Kinh có phải do người của Dạ tổng hội Kim Bá Tước chúng ta bắt không? Ông nói cho tôi một câu thật lòng, nếu ông đến cả tôi cũng không tin được thì chẳng còn ai để tin nữa rồi. Tôi cảm thấy bí mật của Dạ tổng hội Kim Bá Tước chúng ta quá nhiều, còn có những nơi người bộ phận an ninh không được đến, chẳng lẽ coi chúng ta như kẻ xấu mà đề phòng sao? Tôi càng nghĩ càng tức, có phải ông biết Dạ tổng hội Kim Bá Tước chúng ta bắt cóc sáu nữ sinh viên đại học đó không?"

Đoàn Chí Hùng dùng tay trái gãi mũi, trả lời nước đôi: "Có lẽ vậy, tôi cũng không chắc."

"Đây là nói cái kiểu gì, là thì là, không phải thì không phải, mập mờ như vậy, đây đâu phải phong cách nói chuyện làm việc của Đoàn Chí Hùng ông. Tiểu Thuận Tử tôi vì ông mà làm bao nhiêu việc, sao ngay cả một câu thật lòng của ông tôi cũng không hỏi ra được? Nếu tối nay ông không nói thật với tôi, từ mai chúng ta đừng uống rượu cùng nhau nữa, ông cũng coi Tiểu Thuận Tử tôi là người ngoài sao?"

Tiểu Thuận Tử đưa cho Đoàn Chí Hùng một điếu thuốc, giúp hắn châm lửa, Đoàn Chí Hùng rít mạnh một hơi, ngửa đầu suy nghĩ một lúc, lấy hết can đảm nói: "Đúng vậy, sáu nữ sinh viên đại học mất tích đó, đúng là do Dạ tổng hội Kim Bá Tước chúng ta bắt cóc. Nhưng tôi không biết sáu nữ sinh viên này bị giam ở đâu, có lẽ chính là tầng âm một mà cậu đã đến. Đợi có thời gian, tôi sẽ đi thám thính xem sao."

Ngay lúc đó, khi Tiểu Thuận Tử ngẩng đầu lên, chợt thấy ngoài cửa sổ có người đang nghe lén, cậu lập tức hỏi một câu: "Ai đang nghe lén?" Chờ khi cậu đuổi ra ngoài thì bên ngoài chẳng còn bóng người nào.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:678
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »