"Đỗ Tử Đằng, anh không phải là muốn theo đuổi tôi đấy chứ?" Hạ Thanh Thanh đột nhiên nhìn anh ta hỏi.
"Không được sao?" Đỗ Tử Đằng cười hì hì hỏi ngược lại.
Sắc mặt Hạ Thanh Thanh lạnh đi: "Không được, tôi chỉ yêu Thiên Thành ca của tôi thôi, anh hãy dẹp bỏ ý định đó đi. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, ăn xong anh đưa tôi đi xem phim, rồi đưa tôi về nhà an toàn, nhiệm vụ của anh coi như hoàn thành. Anh đừng có mà đánh chủ ý lên người tôi, anh không có cửa đâu."
"Cô đừng nói tuyệt tình như vậy có được không? Tôi có điểm nào không tốt chứ? Cô càng nói như vậy, càng khiến tôi kiên định thêm quyết tâm theo đuổi cô. Bên cạnh Thiên Thành ca của cô có nhiều người phụ nữ xinh đẹp như vậy, cô có cạnh tranh lại họ không? Cô tuy trẻ hơn Đinh Hương, nhưng cô có biết vì sao đại ca tôi lại thích cô ấy đến vậy không? Vì Đinh Hương không những xinh đẹp mà còn nấu ăn rất ngon, hiện tại còn là một y tá thực tập khoa ngoại, còn cô thì biết làm gì? Cô có biết nấu cơm giặt giũ không?"
"Khi đại ca tôi phiền muộn, Đinh Hương có thể chia sẻ nỗi lo, còn cô thì làm được gì cho anh ấy? Cô tuy xinh đẹp nhưng có nổi tiếng bằng Đinh Hương không? Đinh Hương là đại mỹ nhân của Mỹ Nhân Câu, còn cô ở trấn Kim Ngưu thì chẳng có chút danh tiếng nào. Danh tiếng của phụ nữ cũng là một loại tài sản, cô không cần phải tỏ ra kiêu ngạo trước mặt tôi như vậy. Xinh đẹp không phải là vốn liếng để cô kiêu ngạo, những người phụ nữ bên cạnh đại ca tôi, có ai là xấu đâu? Cho nên nếu so nhan sắc với những người phụ nữ bên cạnh đại ca tôi, cô chắc chắn sẽ thất bại."
"Còn nữa, Cảnh Sảng là phó sở trưởng đồn công an trấn Kim Ngưu, cha cô ấy là bí thư ủy ban kỷ luật huyện Trường Thọ chúng ta, oai phong biết bao, thế mà ngay cả cô ấy còn có ý định rút lui, ưu thế của cô nằm ở đâu? Cô phải biết rằng, Cảnh Sảng là người phụ nữ từng đỡ đạn cho đại ca tôi, cô đã làm được gì cho anh ấy? Cô tuy rất yêu đại ca tôi, nhưng anh ấy có yêu cô không? Cô căn bản không hiểu anh ấy, trong quá trình phát triển sự nghiệp của anh ấy, cô chẳng giúp được gì cả. Cô nhìn có vẻ thông minh, nhưng cách cô theo đuổi đại ca tôi lại rất ngốc nghếch."
"Nếu một người phụ nữ khiến đàn ông thấy phiền, nghĩa là cô đã chọn sai phương hướng rồi. Bên cạnh đại ca tôi không thiếu mỹ nữ, anh ấy cần một người phụ nữ có trí tuệ, có thể giúp anh ấy gây dựng sự nghiệp. Tôi còn nghe nói, tiêu chuẩn chọn vợ tương lai của đại ca tôi không chỉ cần nhan sắc, mà còn phải có một trái tim vàng. Cô có trái tim như vậy không? Tôi đã gọi điện hỏi Mã Trung, cũng hiểu chút ít về tình hình của cô, cô đã gây ra không ít phiền phức cho đại ca tôi rồi."
"Nghe nói sau khi đại ca tôi cứu cô khỏi tay người khác, anh ấy quở trách cô vài câu, cô liền đi đâm đầu vào xe. Cô tự suy nghĩ xem, cô làm việc như vậy thì người đàn ông nào dám nói cô chứ? Chỉ cần nói cô một câu là cô đòi chết. Thực ra, đại ca tôi mắng cô mới chứng tỏ trong lòng anh ấy có cô, nếu anh ấy không quan tâm đến cô thì cô đã mất vị thế trong lòng anh ấy rồi. Cô nói xem, mấy người phụ nữ khác bên cạnh đại ca tôi, ai lại ngày ngày bám riết lấy anh ấy? Người ta đều đang nghĩ cách giúp đỡ đại ca tôi để tăng thêm trọng lượng trong lòng anh ấy, còn cô thì lại làm ngược lại. Nghe nói đại ca tôi đã cứu cô hai lần rồi, cô báo đáp anh ấy thế nào? Chỉ biết gặp mặt là làm nũng và bám lấy anh ấy thôi sao?"
"Còn Kim Bảo nữa, tuy tôi chưa gặp mặt nhưng nghe nói cô ấy hiện không chỉ là sinh viên mà còn là phó tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Địa, so với cô ấy thì cô càng không có ưu thế gì. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Nếu đại ca tôi muốn cô làm vợ tương lai, anh ấy đã không có thái độ như vậy với cô. Giả sử cô muốn dùng nhan sắc để có được đại ca tôi thì cô lại càng sai lầm. Cô chỉ có thể có được thân xác anh ấy chứ không có được trái tim anh ấy. Trái tim đại ca tôi không đặt ở chỗ cô, chẳng lẽ cô không nhìn ra sao?"
"Không... anh nói bậy, Thiên Thành ca của tôi yêu tôi, trong lòng anh ấy nhất định có tôi. Tôi có thể nhìn ra từ ánh mắt của anh ấy, anh ấy thích tôi, yêu tôi, tôi không thể không có anh ấy. Anh ấy bảo tôi học hành chăm chỉ, tôi đều rất nghe lời. Vì anh ấy, tôi đã đạt hạng nhất toàn lớp. Nếu Thiên Thành ca gặp nguy hiểm đến tính mạng, tôi cũng có thể vì anh ấy mà không màng sống chết để hy sinh bản thân."
"Tôi quen Thiên Thành ca bao lâu, còn anh mới quen anh ấy được bao lâu, dựa vào đâu mà anh nói tôi như vậy? Anh có tư cách này sao? Anh so với Thiên Thành ca của tôi thì còn kém xa lắm. Muốn theo đuổi tôi, anh nằm mơ đi. Anh còn chọc tôi giận nữa là tôi không cho anh đi xem phim cùng đâu." Hạ Thanh Thanh nhìn Đỗ Tử Đằng quát lên đầy giận dữ.
Đỗ Tử Đằng thấy những lời của mình không thuyết phục được Hạ Thanh Thanh mà ngược lại còn chọc giận cô gái cao ráo này, liền cười nói: "Xin lỗi, chúng ta không bàn chuyện này nữa. Đã cô không nghe lọt tai những lời tâm huyết thì thôi vậy, coi như tôi chưa nói gì. Cô không cần phải tức giận như thế, tức giận hại thân. Tôi là đàn em của anh ấy, cô là em gái của anh ấy, chúng ta không cần thiết phải làm căng mối quan hệ."
"Ở đây mới mở một quán mì Tảo Tử, nghe nói vị rất ngon, bát to mì nhiều mà giá lại rẻ. Ăn xong chúng ta đi xem phim, nếu cô không muốn từ bỏ đại ca tôi thì cứ tiếp tục theo đuổi anh ấy đi. Sự thật sẽ chứng minh lời tôi nói có đạo lý hay không. Tình yêu là chuyện của hai người, yêu đơn phương là đau khổ nhất. Tôi cũng từng yêu một cô gái, tôi làm rất nhiều việc vì cô ấy nhưng vẫn không thể lay động trái tim cô ấy. Cuối cùng tôi từ bỏ, không phải vì tôi yêu chưa đủ, mà vì tôi chọn sai người. Một người chỉ cần đi đúng con đường thì thành công là tất yếu, yêu đương cũng vậy, nếu cô cứ khăng khăng làm theo ý mình, người chịu tổn thương cuối cùng sẽ là chính cô."
Khi hai người bước vào quán mì Tảo Tử Tây Phủ, thấy bên trong rất đông người, quán mì này trông trang trí khá ổn, còn có một căn phòng nhỏ dường như đã có người ngồi. Đỗ Tử Đằng liền nói với chủ quán: "Cho chúng tôi hai bát mì Tảo Tử, thêm thịt." Nói xong Đỗ Tử Đằng chọn một cái bàn vừa có người rời đi rồi ngồi xuống, Hạ Thanh Thanh cũng lạnh mặt ngồi đối diện anh ta.
Ngay khi Đỗ Tử Đằng và Hạ Thanh Thanh ngồi xuống chờ mì, đột nhiên từ trong phòng riêng bước ra ba gã thanh niên trông như sinh viên, một gã lún phún râu quai nón, một gã béo ú, và một gã mắt lé. Ngay khi Hạ Thanh Thanh ngẩng đầu lên, gã mắt lé đột nhiên cười nói: "Ô kìa, đây chẳng phải là Hạ Thanh Thanh, người từng bị thằng Hạ Thiên chúng ta khắc một bài thơ vè lên đùi sao? Đúng là có duyên thật. Mấy tháng không gặp, cô nàng này càng ngày càng xinh đẹp ra đấy." Nói rồi gã mắt lé đưa tay véo nhẹ lên gương mặt non nớt của Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh nhìn thấy gã mắt lé và hai gã thanh niên kia, sợ đến mức biến sắc, không kìm được thốt lên một tiếng kêu kinh hãi: "Á - bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của anh ra, chúng ta đi thôi - đúng là oan gia ngõ hẹp." Nói xong Hạ Thanh Thanh đứng bật dậy, muốn rời đi ngay lập tức.
Lúc này Đỗ Tử Đằng "rầm" một tiếng đứng dậy, dùng ánh mắt âm hiểm nhìn gã mắt lé gầm lên: "Mẹ kiếp, mày muốn chết à? Giữa ban ngày ban mặt mà dám trêu ghẹo nữ sinh."