4
"Trưng bày!" Giọng vị Tổ sư sắc lạnh. Ông khoác trên mình lớp áo lông dày cộm, bàn tay gầy guộc khẳng khiu siết chặt lấy chiếc gậy sắt dùng để chống đỡ cơ thể.
"Vàng, thưa ngài."
"Ừm, vàng." Vừa nghe đến đó, Tổ sư không khỏi gật đầu đồng thuận.
Bành Diệp Từ đặt chiếc hộp xuống đất rồi mở ra, trên mặt cố gắng tỏ ra đầy tự tin. Cậu có cảm giác như đang đơn độc đối đầu với cả vũ trụ, hệt như những ngày đầu bước chân vào nghiệp buôn bán. Đám triều thần râu ria xồm xoàm vây quanh thành hình bán nguyệt, kẻ nào kẻ nấy sắc mặt đều không mấy thiện cảm; ở giữa là tên mặt ngựa Phí Nhĩ, kẻ được Tổ sư sủng ái, sự thù địch lộ rõ hơn cả.
Bành Diệp Từ đã từng gặp hắn một lần, và ngay lập tức xem hắn là kẻ thù số một; tất nhiên, cũng là vật tế thần số một.
Bên ngoài đại sảnh, một toán quân nhỏ đang chờ lệnh, tách biệt hoàn toàn Bành Diệp Từ với con tàu của mình; ngoài việc hối lộ, cậu chẳng còn thứ vũ khí nào khác, mà Cao Lạc Phu thì vẫn đang là con tin.
Cậu thực hiện vài điều chỉnh cuối cùng trên cái máy dị dạng mà mình đã mất cả tuần suy nghĩ mới tạo ra, rồi lại cầu nguyện cho khối chì-thạch anh này có thể chịu được áp lực.
"Đó là cái gì?" Tổ sư hỏi.
"Thứ này," Bành Diệp Từ lùi lại một bước nói: "Là thiết bị nhỏ tôi tự chế."
"Nhìn là biết, nhưng cái ta muốn biết không phải là thứ đó. Thứ kia, có phải là ma thuật hắc ám tà ác đến từ thế giới của các ngươi không?"
"Vật này bản chất là hạt nhân," Bành Diệp Từ thừa nhận, thần sắc nghiêm trang: "Nhưng ngài không cần phải chạm vào nó, cũng chẳng cần làm gì cả. Tôi sẽ tự vận hành nó, nếu có tà ma yêu đạo gì, thì quả báo sẽ giáng xuống đầu tôi trước tiên."
Tổ sư giơ gậy sắt lên như muốn đánh vào cái máy, miệng lẩm bẩm đọc gì đó, dường như đang niệm chú thanh tẩy. Tên đại thần mặt ngựa bên tay phải cúi người, ghé bộ râu đỏ rối bời vào tai Tổ sư; lão già Á Tư Cương có vẻ hơi bực bội, nhún vai đẩy hắn ra.
"Vậy thì, thứ tà khí này, và số vàng có thể cứu mạng đồng bào ngươi, có liên quan gì đến nhau?"
"Dùng cái máy này," Bành Diệp Từ vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc hộp ở giữa máy, vuốt ve mặt bên cứng cáp tròn trịa của nó: "Có thể biến thứ sắt mà ngài coi thường thành vàng ròng đúng nghĩa. Đây là trang bị độc nhất vô nhị mà nhân loại hiện nay biết đến, có thể biến sắt — chính là thứ thép xấu xí dùng để chống đỡ ngai vàng, củng cố cung điện của ngài — trở thành vàng óng ánh, quý giá."
Bành Diệp Từ cảm thấy mình thật vụng về trong cách diễn đạt. Bình thường khi buôn bán cậu luôn hoạt ngôn, lưỡi dẻo như mật, nhưng lần này lại lắp bắp như một chiếc xe không gian hết năng lượng. May thay, thứ Tổ sư quan tâm là nội dung, chứ không phải cách biểu đạt.
"Ồ? Luyện kim thuật? Nhiều kẻ ngốc tự xưng có bản lĩnh này, chúng đều đã chịu quả báo vì tội báng bổ thần linh rồi."
"Có ai từng thành công chưa?"
"Chưa." Ánh mắt Tổ sư tựa như mèo vờn chuột: "Nếu thành công, tội báng bổ có thể được xóa bỏ; còn thất bại thì chỉ có con đường chết. Nào, xem ngươi có thể làm gì với cây gậy của ta?"
"Xin ngài thứ lỗi, cái máy này chỉ là mẫu thử nhỏ tôi tự làm; gậy của ngài quá dài."
Đôi mắt nhỏ sắc lẹm của Tổ sư liếc trái liếc phải rồi dừng lại: "Lam Đạo, cúc áo của ngươi. Mau lên, nhóc con, cần thiết ta sẽ đền gấp đôi cho ngươi."
Các vị đại thần lần lượt chuyền cúc áo tới, Tổ sư cầm trong tay cân nhắc trọng lượng, vẻ trầm tư.
"Đến đây." Nói rồi ném xuống sàn nhà.
Bành Diệp Từ nhặt lên, cố sức bật nắp hộp, nheo mắt cẩn thận đặt những chiếc cúc áo đó vào chính giữa tấm cực dương. Về sau mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhưng lần đầu tiên thì không được phép sai sót dù chỉ một chút.
Bộ chuyển đổi thủ công kêu lách tách nghe chói tai suốt mười phút, thoang thoảng mùi ozone kỳ lạ. Người Á Tư Cương lần lượt lùi lại, lầm bầm phàn nàn. Phí Nhĩ lại vội vã ghé vào tai chủ nhân, nhưng Tổ sư thần sắc kiên định, không chút lay động.
Những chiếc cúc áo đã biến thành vàng.
Bành Diệp Từ lấy ra dâng lên Tổ sư, khẽ nói: "Thưa ngài!" Nhưng lão già chần chừ một lúc, ra hiệu bảo lấy đi, rồi lại nhìn bộ chuyển đổi với vẻ đầy hoài niệm.
Bành Diệp Từ tuôn một tràng: "Các vị, đây là vàng nguyên chất, vàng mười. Nếu không tin, ngài có thể dùng bất kỳ thí nghiệm vật lý hay hóa học nào để kiểm chứng; đặt cạnh vàng tự nhiên, không ai có thể nhận ra sự khác biệt. Bụi bẩn sẽ không ảnh hưởng đến hiệu năng, hợp kim với tỷ lệ thích hợp cũng có tác dụng tương đương —" Bành Diệp Từ nhận ra những lời mình nói chẳng khác nào đổ vào tai tượng đá; những chiếc cúc vàng vẫn nằm trên lòng bàn tay đang mở ra, như thể đang đối chọi với chính cậu.
Tổ sư cuối cùng cũng chậm rãi giơ một tay lên, thế nhưng tên mặt ngựa Phí Nhĩ đứng dậy nói: "Thưa ngài, loại vàng này lai lịch bất chính, là thứ có hại."
Bành Diệp Từ phản bác: "Hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, thưa ngài. Khi các vị giao thương với nước láng giềng, các loại hàng hóa gì cũng mua, nhưng chưa bao giờ hỏi đến lai lịch của chúng, rốt cuộc là xuất phát từ cỗ máy chính thống được tổ tiên tôn kính của các vị phù hộ, hay là từ tà đạo ngoại lai của lũ lai tạp ngoài không gian nào đó. Thế này đi, tôi không bán máy, tôi bán vàng."
"Thưa ngài," Phí Nhĩ nói: "Đối với tội lỗi mà tên người ngoại quốc này phạm phải khi ngài không hay biết và chưa đồng ý, ngài không cần phải chịu trách nhiệm. Nhưng nếu ngài đồng ý nhận thứ vàng giả quái dị làm từ sắt này, thì quả là một sự bất kính lớn đối với linh hồn tổ tiên anh minh của chúng ta."
"Vàng thì vẫn là vàng," Tổ sư do dự nói: "Hơn nữa đây chỉ là thứ dị giáo dùng để đổi lấy tội phạm trọng án thôi. Ngươi quá kén chọn rồi, Phí Nhĩ."
Bành Diệp Từ nói: "Ngài thật anh minh. Hãy nghĩ xem — từ bỏ một tên dị giáo thì tổ tiên ngài chẳng mất mát gì, nhưng vàng đổi lại được có thể trang hoàng tổ miếu để cúng tế linh hồn các bậc thánh nhân. Hơn nữa, dù cho bản thân vàng có là tà ác đi chăng nữa — nếu thực sự có chuyện đó — thì một khi được dùng để thành tâm thờ phụng thần linh, tà ma cũng chắc chắn phải tránh xa."
"Dựa vào di cốt ông nội ta," Tổ sư đột ngột bĩu môi rít lên, khiến mọi người giật mình: "Phí Nhĩ, ngươi thấy chàng trai này thế nào? Nó nói có lý, cũng đúng như lời tổ tiên ta vậy."
Phí Nhĩ lo lắng: "Có vẻ là có lý. Giả sử không phải xuất phát từ mưu đồ quỷ quyệt của ác linh."
"Tôi có một ý hay," Bành Diệp Từ chợt nói: "Các vị giữ số vàng này lại, coi như lễ vật đặt trên bàn thờ tổ tiên, đồng thời giam giữ tôi ba mươi ngày. Nếu đến lúc đó không có biểu hiện gì bất mãn — không có tai họa gì xảy ra — thì chứng tỏ lễ vật đã được chấp nhận. Còn ý nào hay hơn không?"
Khi Tổ sư đứng dậy hỏi ý kiến phản đối, đám triều thần không ai là không tán thành, ngay cả Phí Nhĩ đang túm râu trầm tư cũng miễn cưỡng gật đầu.
Bành Diệp Từ mỉm cười, thầm nghĩ về lợi ích của việc giáo dục tôn giáo.