"Gã này bị làm sao vậy? Giết cả người của hai bên luôn."
Trong thành có người thì thầm.
"Chuyện đó..."
Thành chủ gãi đầu đầy lúng túng, "Các hạ có ý muốn thống ngự tòa thành này không?"
Ông ta hiểu lầm ý của Giang Thần.
"Không hứng thú." Giang Thần nói.
"Vậy... tôi thì sao?"
Thành chủ cười gượng, đoạn dùng ánh mắt ra hiệu điên cuồng.
"Tùy ông."
Đọc hiểu ý tứ của ông ta, Giang Thần phất tay đầy thờ ơ.
Thành chủ vội vàng cảm ơn, cảm thán rằng cuộc đời thăng trầm thật là kích thích.
Lấy lại Thần ấn của mình, nhờ cái chết của Hắc Diệu, ông ta đã trở lại làm thành chủ.
Thành chủ nhìn về phía gã đầu tiên chết dưới tay Giang Thần, muốn nói một lời cảm ơn.
Nếu không có hắn ta ra gây rối, biết đâu Hắc Diệu thật sự đã giải trừ ấn ký.
Tuy nhiên, vừa nãy khi đối mặt với cơ hội mà Giang Thần ban cho, Hắc Diệu vẫn khăng khăng ép buộc ông ta làm điều mình không muốn.
Cho dù không có kẻ gây rối, nàng ta cũng khó lòng mà giải trừ ấn ký.
Tất nhiên, những giả thuyết này đều vô nghĩa.
Hắc Diệu đã chết rồi.
Con người phải trả giá cho sự lựa chọn của mình.
Dẫu cho Hắc Diệu là một người phụ nữ rất hợp nhãn Giang Thần.
Lúc này, những người trên phi thuyền là mâu thuẫn nhất.
Hắc Diệu vừa chết, ấn ký trên người họ đều được giải trừ, khôi phục tự do.
Trời cao đất rộng, muốn đi đâu thì đi.
Thế nhưng, thực lực họ không đủ, muốn đi theo bên cạnh kẻ mạnh.
Ví dụ như, Giang Thần.
Nhưng Giang Thần không có ý đó, dù là Thanh Trúc, người có mối quan hệ không tệ dọc đường đi.
"Ông."
Đột nhiên, Giang Thần nhìn về phía thành chủ trên không trung.
"Dạ."
Thành chủ đáp một tiếng, lập tức chạy tới, đồng thời trút được tảng đá trong lòng.
Ông ta nào dám quay về thành ngay, đóng cửa lại rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Tôi cần một tấm bản đồ."
Giang Thần nói.
Thành chủ chợt hiểu ra, nhớ lại việc Giang Thần bị Hắc Diệu đánh dấu như thế nào, biết vị này là muốn tìm về thế giới quen thuộc, những người quen thuộc.
Nhưng ông ta nhanh chóng tỏ vẻ khó xử.
Bởi vì, ông ta không có bản đồ.
"Đại nhân, là thế này, từng thế giới một ghép lại với nhau, không có quy luật gì cả, mặc dù mỗi thế giới vẫn giữ được sự hoàn chỉnh."
Nghĩa là, nếu Giang Thần tìm được Trung Giới, nơi đó vẫn sẽ giữ nguyên diện mạo cũ.
Mười đại lục được hình thành bởi chín đại thế lực và Càn Khôn Thiên.
Vấn đề là, làm sao tìm đường về?
"Có từng nghe qua Trung Giới chưa?" Giang Thần hỏi.
"Từng nghe qua."
Tuy nhiên, không quá rành rẽ.
Trung Giới tiếp giáp với thế giới chủ của Âm Dương nhị giới.
"Thế còn thế giới chủ của Dương Giới?" Giang Thần đổi cách hỏi.
"Đại nhân, nơi đó tôi rất quen, nhưng không biết vị trí hiện tại ở đâu ạ."
Thành chủ nói đến đây, có chút thấp thỏm, những gì Giang Thần hỏi ông ta đều không trả lời được.
Thấy Giang Thần nhíu mày, lòng ông ta chùng xuống.
"Đại nhân, thế giới hiện tại không có bản đồ chi tiết, nhưng có một sợi dây liên kết với nhau."
Nói rồi, ông ta lấy Thần ấn ra.
"Đại nhân có thể tìm người đã cấp Thần ấn cho tôi, rồi thông qua người đó tìm người ở cấp cao hơn, cứ thế từng tầng một, chắc chắn sẽ có những tồn tại đỉnh cao biết được."
"Ừm."
Đây quả thực là một cách hay, tuy có chút phiền phức nhưng lại hiệu quả.
"Vậy làm sao tôi tìm được người đã cấp Thần ấn cho ông?"
"Đại nhân, ngài có thể để họ tự tìm đến ngài ạ."
Giang Thần giết Hắc Diệu, phá hủy Thần ấn của nàng ta.
Hiện nay, Giang Thần chính là thành chủ của tòa thành này.
Người cấp Thần ấn cho thành chủ sau khi nhận được tin tức sẽ lập tức chạy tới, yêu cầu Giang Thần tiếp nhận Thần ấn mới.
Đến lúc đó, Giang Thần có thể lần theo dấu vết để đạt được điều mình muốn.
"Cũng được."
Giang Thần cũng muốn tranh thủ thời gian này để thích nghi với cảnh giới mới, cũng như Kiếm đạo mà mình đã lĩnh ngộ được trong Hắc Lao.
"Ông cứ quản lý tòa thành này đi, làm thế nào thì làm." Giang Thần nói.
"Vâng, đại nhân." Thành chủ cung kính gật đầu.
"Nếu cô ta có một nửa sự khôn khéo của ông, thì đã không đến nông nỗi này." Giang Thần thở dài.
Thành chủ cười gượng, không dám đáp lời.
Nếu Hắc Diệu không chết, thì chính là ông ta chết rồi.
Cuộc tranh đoạt thành chủ cứ thế khép lại, kết cục là điều mà không ai ngờ tới.
Người của Vĩnh Dạ Thành đều không biết nên bình luận thế nào.
Nhưng họ biết một điều, vị tân thành chủ này rất mạnh, hơn nữa còn rất có cá tính.
Giang Thần đáp xuống Vĩnh Dạ Thành, dọn vào phủ thành chủ.
Tất cả mọi người đều cho rằng đó là điều đương nhiên, bao gồm cả thành chủ An Hùng.
Sau khi thấy Giang Thần tỏ vẻ khinh thường mọi thứ mà Vĩnh Dạ Thành sở hữu, An Hùng tin rằng ngài ấy thực sự không để tâm đến vị trí này.
Dẫu vậy, ông ta vẫn rất biết điều mà nói cho Giang Thần biết, thành chủ Vĩnh Dạ Thành có thể sở hữu những gì.
"Đại nhân, Vĩnh Dạ Thành có thể giúp ngài thông suốt thắp sáng ngôi sao thứ ba."
An Hùng nói: "Mỗi giây mỗi phút đều có nguồn tài nguyên tu luyện không dứt từ khắp nơi vận chuyển về thành, cộng thêm thuế thu của Vĩnh Dạ Thành nữa."
"Cất cái tâm tư nhỏ nhen của ông đi."
Giang Thần bây giờ không rảnh để chuyên tâm tu luyện một thời gian đâu.
"Vâng."
An Hùng không dám có ý kiến gì.
"Đi hỏi từng người trong thành, thu thập thông tin về Trung Giới, Âm Dương nhị giới và Mạt Giới."
Giang Thần chợt nghĩ ra điều gì, liền dặn dò một tiếng.
An Hùng gật đầu, lập tức phân phó binh lính bên dưới đi làm.
"Tuy nhiên, người của Vĩnh Dạ Thành đều là cư dân bản địa của thế giới này, hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài cả."
Để tránh Giang Thần thất vọng, An Hùng nói trước một câu.
---❊ ❖ ❊---
Tại một tòa đại thành gần Vĩnh Dạ Thành nhất.
Chuyện xảy ra ở Vĩnh Dạ Thành lập tức thu hút sự chú ý ở nơi đây.
Trong phủ thành chủ, thành chủ nhíu chặt mày, nhìn tin tức mới nhận được, rơi vào trầm tư.
"Sau khi thành chủ cũ An Hùng bị đánh bại, thành chủ quay lại tay Hắc Diệu, nhưng chỉ hai phút sau, thành chủ lại đổi chủ, và Thần ấn bị phá hủy."
Không có quá trình chi tiết, chỉ có thông tin phản hồi qua Thần ấn, tuy có thể phân tích ra được nhiều thứ, nhưng không thể nào biết được chi tiết cụ thể.
Ví dụ như, sự thật về việc Hắc Diệu bị giết.
"Hắc Diệu không thể nào là đối thủ của An Hùng, nhưng làm sao cô ta lại có thể làm thành chủ trong thời gian ngắn như vậy?"
Có một khả năng là, người đánh bại An Hùng đã bị Hắc Diệu đánh dấu ấn ký.
"Nhưng nếu có ấn ký thì không thể làm hại người sở hữu Thần ấn được chứ."
Trong phủ không chỉ có mình thành chủ, mà còn có tâm phúc của ông ta.
"Chẳng lẽ Thần ấn bị phá hủy trước khi Hắc Diệu chết sao?" Một thanh niên tò mò hỏi.
"Ý ngươi là, có người có thể coi thường Thần ấn sao?" Thành chủ hỏi.
Thanh niên lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của câu nói này, cúi đầu xuống, "Phụ thân, con không có ý đó."
"Dù sao đi nữa, cứ đi điều tra cho rõ ràng đi."
"An Hùng là Nhị Tinh cũng không làm gì được, xem ra ta phải đích thân đi một chuyến rồi."
Thành chủ đứng phắt dậy, bầu không khí trong điện lập tức sôi sục.
"Thành chủ ra tay, tất nhiên sẽ nắm chắc phần thắng."
Có người nịnh hót.