Tiến sĩ Stephen Del Marco thường tự nhủ, mặc dù nơi này chỉ cách địa điểm vợ chồng Leakey khai quật được tổ tiên đầu tiên của loài người hơn 500 năm trước có mười mấy cây số, nhưng chắc chắn họ sẽ không còn nhận ra nơi này nữa. Nhiệt độ toàn cầu tăng lên và "kỷ băng hà nhỏ" (thứ vốn bị công nghệ rút ngắn lại) đã cải tạo cảnh quan, cũng làm thay đổi hoàn toàn hệ sinh vật nơi đây. Cây sồi và cây thông vẫn nỗ lực vươn mình, cố gắng so kè với sự biến đổi khí hậu.
Nếu nói rằng hiện tại, năm 2513 sau Công nguyên, ở hẻm núi Olduvai vẫn còn thứ gì đó chưa bị những nhà nhân loại học cuồng nhiệt kia đào lên thì thật khó mà tin được. Tuy nhiên, trận lũ quét bùng phát gần đây (thứ vốn dĩ không nên xảy ra nữa) đã định hình lại khu vực này, cắt đi vài mét lớp đất mặt. Del Marco tận dụng cơ hội tuyệt vời này—ngay tại đó, ở giới hạn của việc quét sâu, đã xuất hiện một thứ khiến ông không thể tin vào mắt mình.
Mất hơn một năm đào bới chậm rãi và cẩn thận mới có thể tiếp cận hình thể ma quái đó, và phát hiện ra sự thật còn kỳ lạ hơn cả những gì ông dám tưởng tượng. Máy đào nhanh chóng di dời vài mét đất mặt bên trên, rồi sau đó theo truyền thống, các nghiên cứu sinh làm việc như nô lệ tiếp quản. Công việc của họ nhận được sự hỗ trợ - hay nói đúng hơn là gây cản trở - từ bốn con tinh tinh. Del Marco lại cảm thấy chúng gây rắc rối nhiều hơn là giá trị mà chúng mang lại. Tuy nhiên, sinh viên đều cực kỳ yêu quý những con tinh tinh đã được biến đổi gen này, coi chúng như những đứa trẻ bị thiểu năng trí tuệ nhưng đáng yêu. Cũng có lời đồn rằng, mối quan hệ này không chỉ dừng lại ở mức tinh thần.
Dù sao đi nữa, vài mét cuối cùng này hoàn toàn được thực hiện bằng tay, thường là dùng bàn chải đánh răng - loại lông mềm - nhẹ nhàng chải lên trên. Bây giờ cuối cùng cũng hoàn thành: ngay cả Howard Carter, người nhìn thấy tia sáng vàng đầu tiên lấp lánh trong kim tự tháp Tutankhamun, cũng chưa từng phát hiện ra báu vật như thế này. Từ khoảnh khắc này trở đi, Del Marco biết rằng đức tin và triết học của nhân loại sẽ có sự thay đổi long trời lở đất.
Tấm phiến đá này trông như anh em sinh đôi với tấm được phát hiện trên Mặt Trăng 500 năm trước, ngay cả hố đào xung quanh cũng có kích thước gần như y hệt. Giống như TMA-1, nó hoàn toàn không phản quang, ánh sáng chói chang của mặt trời châu Phi và ánh sáng nhợt nhạt của Tsiolkovsky đều bị nó hấp thụ như nhau.
Vừa dẫn những người liên quan xuống hố đào (bao gồm sáu bảy vị giám đốc bảo tàng nổi tiếng nhất thế giới, ba nhà nhân loại học kiệt xuất và hai lãnh đạo truyền thông), Del Marco vừa nghĩ, liệu một nhóm những người ưu tú xuất sắc như vậy đã bao giờ im lặng đến thế này chưa. Nhưng chỉ cần họ hiểu được ý nghĩa của hàng ngàn cổ vật nhân tạo xung quanh, tấm phiến đá hình chữ nhật đen ngòm này chắc chắn sẽ tạo ra hiệu ứng đó.
Đây là hang kho báu của các nhà khảo cổ học - những công cụ bằng đá lửa mài thô, vô số xương người, xương thú, tất cả đều được sắp xếp cẩn thận. Hàng trăm năm qua, không, hàng ngàn năm qua, những món quà khiêm nhường này đã được tổ tiên loài người, những người đang sở hữu ánh bình minh của trí tuệ, mang đến đây, dâng lên thứ thần kỳ nằm ngoài sự hiểu biết của họ.
Cũng nằm ngoài sự hiểu biết của chúng ta, Del Marco thường nghĩ như vậy. Tuy nhiên, có hai điều ông rất chắc chắn, mặc dù ông không biết liệu mình có thể chứng minh được hay không.
Đó chính là - dù là về thời gian hay địa điểm - sự khởi đầu thực sự của nhân loại.
Và còn nữa, tấm phiến đá này chính là khởi nguồn của biết bao vị thần của nhân loại.