Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 174 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
0145 Nguy hiểm chết người

❊ ❊ ❊

129 triệu 600 ngàn người đang chửi cô... làm sao có thể chứ?

Nhìn vẻ mặt cố chấp của nữ Cục trưởng tóc đỏ, Lyon trong giây lát thực ra đã hơi tin. Tuy khi tỉnh táo bà Cục trưởng thích lừa người, nhưng giờ cô ấy đã say bí tỉ thế này rồi, chẳng lẽ còn có thể vô thức mà trêu chọc mình sao?

Chỉ là, lòng tin của Lyon chỉ duy trì chưa đầy một giây, rồi chính anh đã tự tay dập tắt nó.

Tòa nhà Cục Thanh lý tuy chiếm diện tích rất lớn, nhưng so với gần 130 triệu con người kia thì vẫn quá nhỏ bé. Đừng nói là chỉ riêng tầng 5, tầng 6 của tòa nhà này, dù có cộng cả diện tích toàn bộ Cục Cảnh sát vào cũng không thể nào nhét nổi ngần ấy người.

Nghĩ thế nào cũng chỉ là lời người say thôi nhỉ?

"Không sợ, không sợ."

Lyon nắm lấy cánh tay nữ Cục trưởng tóc đỏ vắt lên cổ mình, tiện thể gập đầu gối hích nhẹ vào mông cô ấy, điều chỉnh sang tư thế ôm đỡ tốn sức hơn, rồi vừa ôm cô đi lên lầu, vừa thuận theo lời cô mà dỗ dành:

"Tôi giỏi chửi người lắm, nếu đám người đó chửi cô, tôi giúp cô chửi lại."

"Nói dối, anh thật thà như vậy, làm sao biết chửi người chứ?"

"Tôi không lừa cô."

"Nếu anh không lừa tôi, sao không nhìn vào mắt tôi? Có phải sợ bị tôi nhìn thấu là anh đang nói dối không?"

"Anh nhìn tôi mau, tôi không tin lời anh nói, anh thích lừa người lắm, tôi chỉ tin những gì đôi mắt anh nói thôi."

Vậy trong mắt cô, rốt cuộc là tôi thật thà hay không thật thà hả?

Thấy nữ Cục trưởng tóc đỏ trong lòng lại bắt đầu vùng vẫy vì không nhận được câu trả lời, Lyon đành mở bảng điều khiển huy chương ra, kích hoạt huy chương "Diễn viên ưu tú" cấp Bạch ngân, rồi cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nói:

"Tôi không lừa cô, tôi thật sự rất giỏi chửi người. Nếu hơn một trăm triệu người trên lầu kia chửi cô, tôi sẽ giúp cô chửi lại."

"Vậy... vậy anh phải giữ lời đấy... Nếu bọn họ chửi tôi, nhất định phải giúp tôi chửi lại nhé!"

Nhìn chằm chằm vào mắt Lyon hồi lâu, nữ Cục trưởng tóc đỏ với đôi mắt say lờ đờ cuối cùng cũng chịu nằm yên, cô túm lấy cổ áo anh, nhỏ giọng dặn dò:

"Nhưng anh cũng đừng chửi gắt quá, thứ đó là do tôi khởi động, bọn họ chửi tôi... cũng là lẽ thường thôi... Tôi chỉ là... chỉ là... bị chửi quá lâu rồi, một mình đi lên thấy hơi sợ..."

Nhìn bộ dạng co người như sắp khóc của nữ Cục trưởng tóc đỏ, Lyon không khỏi sững sờ. Anh lờ mờ cảm thấy trong lời nói của cô dường như tiết lộ một vài thông tin, hình như không đơn thuần là say rượu nói nhảm, có lẽ trên lầu thật sự có thứ gì đó đang...

Sẽ không có nguy hiểm gì chứ?

Ôm nữ Cục trưởng tóc đỏ đứng ở tầng hai cầu thang một lúc, Lyon hơi do dự hỏi:

"Cục trưởng, những người sẽ chửi cô... bình thường họ có xuống không?"

"Không đâu."

Nữ Cục trưởng tóc đỏ lắc đầu, dựa vào lòng Lyon, ánh mắt lờ đờ nói:

"Bọn họ... đều canh ở tầng năm hoặc tầng sáu, chịu trách nhiệm trông coi mười... mười hai Tổ Kiến trên cùng. Trừ khi có người tiến vào tầng năm, nếu không họ sẽ không xuống đâu."

Mười hai Tổ Kiến?

Ghi nhớ cái tên đầy ẩn ý này, sau khi nghe thấy 130 triệu "người" đó sẽ không xuống, Lyon cuối cùng cũng trút bỏ được tảng đá trong lòng. Anh ôm nữ Cục trưởng tóc đỏ thận trọng bước ra khỏi cầu thang, dùng tốc độ gần như là "nhích" từng bước một, tiến vào căn phòng khách mà Kim Ngưu đổng sự từng tới lần trước.

Sau khi đặt nữ Cục trưởng tóc đỏ lên ghế sofa trong phòng khách, Lyon lục lọi căn phòng đang bừa bãi như một bãi chiến trường. Dưới đống vỏ chai rượu trong góc, anh tìm thấy một chiếc chăn len trông khá dày đắp lên cho cô, sau đó nhặt gối tựa sofa dưới thảm lên, phủi bụi rồi nâng đầu nữ Cục trưởng lên để lót xuống dưới.

Phù... cuối cùng cũng hầu hạ cô ấy xong xuôi.

Nhìn bà Cục trưởng đang nằm ngoan ngoãn trên gối tựa sofa bất động, chỉ có ánh mắt cứ dõi theo mình, Lyon không khỏi thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Kẻ say rượu bình thường đã đủ phiền phức rồi, một kẻ say rượu nghi có sức chiến đấu kinh người, lại còn đầy rẫy bí mật như cô ấy thì mức độ phiền phức tăng gấp đôi. Nhưng may mà mọi chuyện còn coi như thuận lợi, cuối cùng cũng dỗ dành được cô lên đây ổn thỏa, cũng coi như trả được chút ân tình.

"Muộn rồi, cô nghỉ ngơi sớm đi, tôi cũng phải xuống dưới ngủ đây."

Chào bà Cục trưởng tóc đỏ với ánh mắt ngày càng lờ đờ, Lyon ngồi xổm xuống giúp cô đắp lại chăn, rồi xoay người chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng anh vừa mới đi tới cửa thì thấy hoa mắt, cả cơ thể bỗng chốc bay lên không trung, không ngờ lại bị một luồng sức mạnh khó hiểu kéo ngược trở lại chỗ cũ.

"Biết ngay là anh đang lừa tôi mà."

Người phụ nữ với đôi má nhuốm màu rượu đỏ đắc ý mỉm cười, cô cởi cúc cổ áo Lyon ra, dùng ngón út móc lọn tóc đang buộc quanh cổ anh ra, nhẹ nhàng kéo lọn tóc đó để ghì mặt anh lại gần hơn, tinh quái chớp chớp đôi mắt cáo đang lờ đờ vì say.

"Đã hứa là giúp tôi chửi người rồi, kết quả dỗ tôi lên giường xong lại muốn chạy? Anh nghĩ hay quá nhỉ!"

Đau đầu quá... biết thế lúc nãy cứ ép cô ta uống thêm hai chai, chuốc cho say quắc cần câu rồi hãy đưa lên đây...

Cúi đầu nhìn lọn tóc đỏ đang bị cô móc lấy trên cổ, biết mình khó mà thoát ra được, Lyon đành bất lực tiếp tục dỗ dành:

"Tôi đâu có muốn lừa cô, chủ yếu là bây giờ quá muộn rồi, hơn nữa cô lại say thành ra thế này, tôi đâu thể ngủ ngay bên cạnh cô được?"

"Tại sao không thể?"

Co người vào trong chiếc sofa rộng rãi, chừa ra khoảng trống đủ cho một người nằm nghiêng, nữ Cục trưởng tóc đỏ trực tiếp kéo Lyon ngã xuống sofa, cười tủm tỉm nói:

"Chỉ là ngủ bên cạnh tôi thôi, lại chẳng xảy ra chuyện gì thật đâu, anh sợ cái gì chứ?"

"Nào, nằm xuống đi!"

Phớt lờ sự kháng cự của Lyon, cô kéo anh ngã xuống, cưỡng ép ấn anh nằm trên ghế sofa, rồi nữ Cục trưởng tóc đỏ dùng sức ôm chặt eo anh, vùi đầu vào lòng Lyon, giọng nói có chút nghẹt mũi:

"Ngủ đi ngủ đi, tôi buồn ngủ quá rồi..."

"Ờ... ngủ ở đây cũng được, bên kia còn cái ghế sofa nữa, tôi có thể khiêng cái đó qua..."

"Không cần, cái sofa này đủ rộng rồi."

"Rộng thì đúng là rộng, nhưng tôi ngủ hay lăn lộn, lỡ ngã xuống..."

"Tôi ôm anh."

Mất mạng thật rồi...

Cảm nhận được đôi chân đang bất ngờ gác lên người mình, cùng với tư thế hai người đã chẳng còn phân biệt được ai đang ở trong lòng ai, da đầu Lyon không khỏi tê dại.

Anh không phải là bài xích chuyện này, chỉ là... sức chiến đấu của người trong lòng thật sự quá khủng khiếp.

Là một người đàn ông bình thường, lúc vừa bị kéo ngã xuống, trong lòng Lyon đương nhiên khó tránh khỏi nảy sinh chút tà niệm, nhưng khi nữ Cục trưởng tóc đỏ bắt đầu ôm eo anh, anh nghe rõ mồn một tiếng "rắc" khi đốt sống thắt lưng mình bị lệch nhẹ.

Cho nên chữ "mất mạng" ở đây không phải theo nghĩa kia, mà là thật sự có thể lấy đi cái mạng già của anh.

Chút tâm tư vừa mới nhen nhóm kia, dưới đòn ôm siết chết người này, đã bay thẳng lên chín tầng mây. Lyon hiện tại chẳng còn ý nghĩ nào khác, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi cái ôm gấu của nữ Cục trưởng tóc đỏ, kẻo thực sự bị cô trong trạng thái say rượu siết chết mất.

"Cục trưởng, Cục trưởng! Chết tiệt, cô nới lỏng ra chút đi!"

Dùng sức đẩy hai cái không đẩy ra nổi, ngược lại còn khiến xương cốt kêu răng rắc, Lyon nghiến răng, vừa định ra tay mạnh bạo thì thấy vạt áo trước ngực ươn ướt, nữ Cục trưởng tóc đỏ trong lòng còn bắt đầu vô thức run rẩy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:134
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »