“Xoẹt… lạnh thật đấy…”
Khi trời vừa hửng sáng, người lao động chăm chỉ Lyon đã bò dậy, vừa ngáp vừa rảo bước trên con đường đi làm.
Sau khi hứng trọn ngọn gió lạnh của cuối thu thổi thẳng vào mặt, đầu óc Lyon mới tỉnh táo hơn một chút. Cậu theo phản xạ rụt cổ lại, quấn thêm vòng nữa chiếc khăn quàng cổ to bản do Anna đan, rồi bất giác nhớ đến chuyện tối qua…
Vấn đề mà Melanie đặt ra, cuối cùng cậu vẫn không đưa ra câu trả lời, mà chỉ lấp liếm bằng mấy câu đại loại như “lớn rồi con sẽ hiểu” để cho qua chuyện.
Dẫu có nói với Melanie thì ở cái tuổi này cô bé cũng chưa chắc đã hiểu, nhưng đối với những thông tin về Cục Thanh lý và các “Dị vật” thuộc về “thế giới khác” này, người bình thường càng biết ít thì càng ít gặp nguy hiểm, nên tốt nhất là giấu được thì giấu.
Tuy nhiên, dù câu hỏi của Melanie dừng lại ở đó, nhưng dường như nó không hoàn toàn vô nghĩa. Ít nhất nó đã giải đáp cho Lyon một thắc mắc nhỏ — rốt cuộc thì Cục trưởng đã đánh mất điều gì.
Theo thông tin từ “Linh hồn duy vật”, người sở hữu Dị vật “Tình yêu vô ức” chắc chắn sẽ mất đi một trong ba thứ: “tình yêu của cha mẹ, tình yêu con cái, tình yêu bạn đời”.
Giờ xem ra, thứ cô ấy đánh mất chính là tình yêu từ con cái. Mà dựa vào biểu hiện của cô ấy hôm qua, có vẻ cô ấy lại là người rất yêu trẻ con.
Dù sao thì ngõ Cựu Binh nơi cậu ở không thuộc khu ổ chuột, nhưng cũng chẳng phải chỗ tốt đẹp gì. Xung quanh ngoài đủ loại công ty ồn ào bẩn thỉu ra, thì cũng là một nhà tù giam giữ không ít tội phạm nguy hiểm. Số lượng cư dân vốn đã không nhiều, trẻ con lại càng ít, tự nhiên sẽ chẳng có cửa hàng nhỏ nào bán kẹo.
Thế nên, loại kẹo sữa gói giấy màu mà cô ấy mua cho Melanie và mấy đứa trẻ kia, phải đi xa tới bốn năm dãy phố mới có trung tâm thương mại bán. Cô ấy sẵn lòng đi quãng đường xa như vậy chỉ để mua kẹo cho hai đứa trẻ mới gặp, chắc chắn không phải là người ghét trẻ con.
Ừm… đối với người đặc biệt yêu trẻ con mà nói, không thể có con đã đành, nếu đã có con rồi mà còn liên tục bị chính con mình lãng quên, có lẽ đúng là một chuyện vô cùng tàn nhẫn.
Sau khi lắc đầu đầy đồng cảm, Lyon vừa định rảo bước nhanh hơn để tới Cục Thanh lý, rồi dẫn theo Hắc Sơn Dương đi thăm người y tá nghi là đang mang trong mình “Dị vật”, thì bị một mùi hương cháy ngọt ngào giữ chân lại.
Chiếc xe đẩy chở ghế đẩu và bàn, lò đun nước nóng bằng thiếc khổng lồ với vòi đồng, bếp than hồng rực, vài bộ bàn ghế ghép từ giá cưa… Trong hương cà phê nồng đượm, một không gian nhỏ bé ấm áp, được bao bọc kỹ càng bởi tấm bạt cũ, không bị gió lạnh cuối thu quấy nhiễu, đập ngay vào mắt cậu.
Quầy cà phê à…
Nhìn quầy hàng nhỏ ấm áp đầy mời gọi trong buổi sáng lạnh lẽo xám xịt này, Lyon không khỏi dừng bước. Sau khi do dự hồi lâu, cậu vẫn đầu hàng trước mùi hương ngọt ngào quyến rũ ấy, thu người bước vào trong lều, tìm một chiếc bàn phía trong rồi ngồi xuống.
“Chủ quán, một ly cà phê, hai lát bánh mì mỏng.”
“Được thôi!”
Lão lấy ra một chiếc cốc gãy tay cầm, thao tác nhanh nhẹn đổ bột cà phê vào, tiếp đó dùng giẻ lau bọc tay, vặn vòi đồng đang bốc khói trắng để rót nước sôi, lấy ba ngón tay cầm que khuấy xoay xoay hai vòng. Một ly cà phê đen nghi ngút khói liền được đặt trước mặt Lyon.
“Khách quan, ‘hai lát mỏng’ có cần phết bơ không? Nếu ngài hứng thú, tôi ở đây còn có cả giăm bông, sáng nay trước khi dọn hàng vừa chiên xong, vẫn còn nóng hổi đấy.”
“À… thêm giăm bông thì bao nhiêu tiền? Có đắt không?”
“Không đắt không đắt, rẻ lắm!”
Sau khi chùi tay vào chiếc tạp dề đen sì, người chủ trông chừng hơn năm mươi tuổi cười hiền hậu, giơ một ngón tay đen nhẻm lên.
“Không thêm giăm bông thì một đồng xu, thêm vào thì tổng cộng là hai đồng xu!”
Hai đồng xu… thêm một lát giăm bông mà tính thêm một đồng xu? Ông đi cướp à? Tôi ra trung tâm thương mại mua cả cái còn chưa tới một đồng bạc đấy nhé!
Nhìn lão chủ quán cà phê trông có vẻ thật thà nhưng thực chất lại gian xảo không chịu nổi này, Lyon không khỏi bĩu môi:
“Giăm bông thôi bỏ đi, bánh mì phết bơ là được… Nhớ phết dày chút!”
“Được thôi!”
Chiêu mời gọi thêm món thất bại, gương mặt hiền hậu của lão chủ cũng chẳng lộ vẻ thất vọng, mà cười hì hì lấy ra một ổ bánh mì gối, thoăn thoắt cắt hai lát mỏng dính, dùng chiếc bàn chải đánh giày còn thấy to, quẹt quẹt hai cái rồi ném lên phiến đá trên bếp than để nướng.
Mẹ kiếp… cách làm ăn này của ông, keo kiệt vãi cả đái.
Nhìn hai lát bánh mì mỏng đến mức nhét vào bát mì bò Lan X còn chê mỏng kia, Lyon thầm thấy bị hớ, biết mình e là đã gặp phải cao thủ chặt chém rồi.
Nhưng dù sao thì cũng đã tới, hơn nữa cậu cũng không nỡ rời bỏ bếp lửa đang cháy rực trong quầy hàng này, cuối cùng cậu vẫn không đưa ra ý kiến phản đối mà bưng ly cà phê nóng hổi lên, cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ.
Ừm… thật tuyệt… cảm giác như vừa sống lại vậy…
Khi bàn tay được cốc nước làm ấm, chiếc dạ dày rỗng tuếch cũng được cà phê sưởi nóng, Lyon không khỏi nheo mắt thỏa mãn. Còn lão chủ gian thương kia cũng kịp thời mang “lát bánh mì Lan X” lên.
“Khách quan, đồ ăn của ngài đủ cả rồi, tổng cộng một đồng xu.”
Nhìn những lát bánh mì gần như “xuyên thấu” trong đĩa nhỏ, tuy Lyon vẫn ngoan ngoãn trả tiền, nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn hơi bất mãn, không nhịn được mà châm chọc một câu:
“Chủ quán, đao pháp cắt bánh mì của ông điêu luyện thế này, chắc hẳn kiếm được không ít đâu nhỉ?”
“Ha ha, cũng tạm thôi, đủ đắp đổi qua ngày ấy mà.”
Có lẽ kiểu khách hàng nói móc như Lyon không phải ít, lão chủ bị châm chọc cũng không tức giận, mà cười hiền hậu chỉ vào cái lò phía sau:
“Ngài xem cái lò nhà tôi, đốt toàn là than tốt nhất, hơn nữa lúc nào cũng tiếp thêm nhiên liệu, đảm bảo dù khách có đến lúc nào thì cà phê rót ra cũng là nóng hổi nhất. Tiền than này cũng là chi phí cả đấy!”
Lời này cũng không sai… nhưng với cái mặt dày dám bán một lát giăm bông giá một đồng xu, cộng thêm tay nghề cắt bánh mì sánh ngang đầu bếp Lan X kia của ông, chút tiền than đốt thêm đó, sợ là quay đầu đã kiếm lại được gấp bội rồi, chắc chắn ông không kiếm ít đâu.
“Không ngại nói thật với ngài, những vị khách sáng sớm đi làm ở Khu hành chính như ngài, thứ thực sự coi trọng không phải là chút lợi nhỏ đó, mà là nhiệt độ thực chất.”
Dường như muốn phát triển Lyon thành khách quen, thấy cậu có vẻ không để tâm đến lời mình nói, lão chủ lại giơ tay chỉ sang phía đối diện đường, kiên nhẫn giải thích:
“Cà phê của tôi có thể không đủ ngọt cũng không đủ đậm, nhưng nhiệt độ chắc chắn là tốt nhất, hơn nữa lửa lò cũng là cháy mạnh nhất, luôn nóng tận ra ngoài lều. Thậm chí để tiện cho ngài sưởi ấm mà không bị bỏng, tôi còn dùng loại cốc gốm dày chứ không phải loại cốc sắt mỏng chỉ cần bưng lên là nóng đến mức phải đặt xuống ngay, đảm bảo dù ngài đến bằng cách nào cũng có thể sưởi ấm từ trong ra ngoài rồi mới rời đi. Nếu không thì ngài nhìn xem, bên kia nhiều quầy hàng như vậy, tại sao chỉ nhà tôi là đông khách nhất? Đó là vì thứ tôi bán cho ngài còn hơn cả một ly cà phê này, mà là một sự ấm áp trong buổi sáng lạnh lẽo, ngài nói có phải đạo lý này không?”
“Ồ, đúng rồi, những điều tôi kể với ngài đây, ngài đừng có đi nói lung tung đấy nhé!”
Dường như đột nhiên nhận ra mình đã tiết lộ không ít “bí mật thương mại”, lão chủ với gương mặt hiền hậu vội vàng xua tay, thần sắc e dè:
“Quầy cà phê nhỏ này, sau này tôi còn định truyền lại cho con gái, như vậy dù nó có sống ra sao ở bên ngoài thì về nhà vẫn có cái nghề kiếm cơm. Nếu mấy cái mẹo này mà để người khác học mất thì nó sẽ gặp phiền phức đấy!”
“…”
Tôi tin ông mới là lạ! Người tinh ranh như ông mà lại có thể tùy tiện nói hết cho người khác nghe ư?
Chưa kể đến chuyện khác, cà phê này của ông chẳng ngọt chút nào, nhưng vừa nãy tôi là đi theo mùi hương ngọt ngào mà tới, cho nên trong nồi kia của ông chắc chắn là có bí quyết, nếu tôi thật sự học theo cách làm của ông, sợ là phải bán cả quần!”
Chậc… nhưng nói đi cũng phải nói lại, tuy bán hàng keo kiệt chết đi được nhưng dù sao cũng bỏ ra nhiều tâm tư, số tiền này quả thực xứng đáng để ông kiếm!
Bị bộ kinh doanh “tăng thêm giá trị” này của lão chủ cà phê làm cho tê liệt, Lyon không khỏi tâm phục khẩu phục giơ ngón cái lên với lão, sau đó ăn nhanh bánh mì, uống cạn cà phê rồi đứng dậy vội vã rời đi hướng về phía Cục Thanh lý.
Mà ngay sau khi cậu vừa rời đi không lâu, một cô gái mặt búng ra sữa mặc bộ đồ công sở liền lần theo mùi hương ngọt ngào khắp phố mà tìm đến.
Thấy lão chủ quán cà phê mặt đầy vẻ hiền hậu, đôi mắt to tròn long lanh của cô gái không khỏi sáng lên, vội vã chạy lại kéo lão chủ oán trách:
“Bố! Sức khỏe bố vừa mới ổn lại, sao lại lén lút ra dọn hàng hả? Mẹ biết chuyện tức giận lắm đấy!”
“Hừ! Bố ra dọn hàng thì bà ấy có cái gì mà tức?”
Nghe thấy lời cô gái mặt búng ra sữa nói, lão chủ vừa rồi còn hiền hậu hòa ái lập tức thay đổi sắc mặt, hóa thân thành ông lão bướng bỉnh không nói lý lẽ, hừ giọng hỏi ngược lại:
“Sao? Con cũng khinh cái quầy hàng nhỏ này của bố à? Bố nói cho con biết, lúc trước nếu không nhờ quầy cà phê này, ba người nhà ta sớm đã chết đói rồi, nhà ta còn có ngày hôm nay sao?”
“Ôi! Chẳng ai khinh quầy hàng của bố cả! Nhưng bố cứ nhất định phải dọn ngay hôm nay sao?”
Nhìn người bố đang dở chứng trước mặt, cô gái mặt búng ra sữa bất lực nói:
“Đường ống của công ty gas nhà mình bị nứt, vừa mới phải bồi thường một khoản tiền lớn, kết quả là công ty thủy lợi cũng xảy ra chuyện, đúng lúc đang gặp rắc rối. Mẹ tức giận là vì bố vào lúc này rồi mà còn chạy lung tung, không lo giải quyết chuyện công ty, vậy mà sáng sớm đã chạy ra dọn hàng…”
“Có cái gì mà phải giải quyết? Cái gì nên kiếm thì kiếm, cái gì nên đền thì đền! Làm trò gì cho mệt xác? Còn nữa, một ngày bố mới dọn hàng có hai tiếng đồng hồ thôi cũng phải quản à? Công ty không có bố thì không vận hành được chắc?”
Lão chủ cà phê nghe vậy càng giận hơn, thổi râu trừng mắt nói:
“Hơn nữa, lúc đầu bố đã nói rồi, mấy dự án của thành phố này không nên đụng vào! Tuy làm mấy cái này kiếm tiền nhanh lại ổn định, cơ bản mỗi năm đều có một khoản lớn chảy vào túi, nhưng vấn đề là quyền chủ chốt không nằm trong tay chúng ta, cuối cùng ra sao chỉ có thể đề nghị không thể quyết định, thế mà được sao? Bố từ đầu đã biết, với phong cách làm việc của lũ cháu chắt đó, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện! Không bằng tiếp tục thật thà làm công ty bách hóa của nhà mình, tuy rủi ro lớn và lợi nhuận mỏng, nhưng ít nhất mình có thể giám sát, xảy ra chuyện cũng dễ giải quyết.
Chỉ tại mẹ con cứng đầu! Nhất định nói dựa vào danh tiếng nhà mình, người ta làm việc ít nhiều phải kiêng nể một chút, thế mà khăng khăng đâm đầu vào, bố kéo không nổi! Kết quả thì sao? Lũ cháu chắt đó vì để tiết kiệm chút tiền lọc nước, đổ thẳng nước thải phân người vào đường ống nước công cộng! Làm cho thuốc trị đau bụng bán chạy cháy hàng khắp Vương đô! Chúng nó kiêng nể cái quái gì!*** Đúng là mặt mũi cũng không cần nữa rồi!”
Sau khi càm ràm mắng nhiếc vài câu, thấy mặt trời lên cao nhiệt độ dần tăng, khách cũng không còn mấy, lão chủ cà phê dập lò, tắt lửa than, thu xếp bạt lều, đẩy xe nhỏ cùng con gái tức tối rời đi, vừa đi vừa tiếp tục hỏi:
“Chuyện đường ống gas nứt sao rồi, có xin lỗi người ta đàng hoàng rồi bồi thường chưa?”
“Đưa rồi đưa rồi! Chỉ là có một gia đình hình như không muốn nhận, nói là không bị thương gì nặng, chỉ cần trả phí băng bó cho họ là được.”
“Họ không nhận là chuyện của họ, nhưng công ty nhà mình xảy ra vấn đề, bồi thường chắc chắn phải đầy đủ… Đúng rồi, gia đình đó tên gì?”
“Họ thì con không nhớ rõ lắm… À! Lyon! Đúng! Lyon·Ryan! Là một người tốt, tuy không có nhiều tiền nhưng lúc nào cũng cười rất hiền hòa, đối xử với em gái cũng cực kỳ dịu dàng!”
---❊ ❖ ❊---
“Ngươi hỏi về người mới trong cục của ta ư? Cậu ta tên Lyon, Lyon·Ryan.”
Ngoài hai cha con quầy cà phê ra, lúc này còn có hai người khác cũng đang bàn luận về tình hình của Lyon.
“Ryan?”
Nghe thấy họ tên có chút quen thuộc này, người phụ nữ nhỏ con trong gương vàng chớp chớp mắt, nhai ngấu nghiến miếng bánh bông lan trong tay, tò mò hỏi:
“Người nhà Công tước Sư Tử Tâm ư? Không phải ngươi ghét quý tộc lắm sao? Tại sao lại thu nhận cậu ta vào Cục Trinh Nữ của các ngươi?”
“Chỉ là trùng họ thôi, thực tế là hai từ khác nhau.”
Sau khi giải thích đơn giản về họ của Lyon, nhìn người phụ nữ trong gương vàng đã bỏ bánh xuống, đang nhai bánh tart vỏ giòn, nữ Cục trưởng tóc đỏ không khỏi nhíu mày:
“Ngươi hỏi cậu ta làm gì? Muốn đào người à?”
“Đúng là có chút ý định này.”
Không hề kiêng dè thừa nhận dự định của mình, người phụ nữ nhỏ con mặc váy Lolita đen trắng cầm lấy một chiếc bánh vòng hạt hạnh nhân, liếm lớp bột hạnh nhân ngọt ngào bên trên, rồi cười hì hì nói:
“Ta đã xem hồ sơ ngươi báo cáo, đây là năng lực cưỡng chế thu thập thông tin có vị cách còn cao hơn cả Đại Ác Ma đấy, dùng tốt thì rất ghê gớm, cục trưởng nào mà chẳng thèm khát chứ?”
“…”
Nhìn đôi mắt đang nheo lại của cô bạn thân trong gương, người phụ nữ nhỏ con “A” một tiếng ăn gọn miếng bánh vòng, tiếp đó lại cầm một chiếc bánh kẹp bột dầu nhỏ, vừa phết mứt dâu tây lên trên vừa giải thích:
“Nhưng ngươi yên tâm, lần này ta thật sự không phải để đào người cậu ta, mà là muốn thực hiện một cuộc giao dịch nhỏ với cậu ta… Dị vật của viện trưởng bệnh viện đó đã lấy ra chưa?”
Thì ra là vậy… ngươi để mắt tới món Dị vật hấp thụ bệnh nhân đó sao?
Nhìn hình chạm khắc sư tử đang vần cục phân trên gương vàng, nữ Cục trưởng tóc đỏ trầm ngâm một lát, đáy mắt chợt lóe lên vẻ thấu hiểu.
Trong khu vực quản lý của Cục Sư Tử nơi Beverly tọa lạc, có một cảng biển bị kẻ bị tha hóa mất kiểm soát chiếm giữ, gần mười ngàn cư dân trong mười mấy ngôi làng lân cận đều bị cưỡng chế gieo rắc một loại dịch bệnh không thể tận gốc, chỉ cần kẻ bị tha hóa mất kiểm soát kia chết đi, tất cả mọi người đều sẽ cùng chết.
Tuy người của Cục Sư Tử phản ứng đủ nhanh, kịp thời phong tỏa cảng biển, không gây ra rắc rối lớn hơn, nhưng thực sự không có cách nào với kẻ bị tha hóa mất kiểm soát đã bắt cóc gần mười ngàn dân chúng kia, lại không muốn dùng đến quân bài tẩy cho sự kiện quy mô trung bình này, đành tạm thời mặc kệ.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, năng lực của viện trưởng bệnh viện bị Lyon tiêu diệt là hấp thụ bệnh nhân, vừa vặn chính là khắc tinh của kẻ bị tha hóa mất kiểm soát kia. Mà theo quy tắc của Cục Thanh lý, người hoàn thành nhiệm vụ thanh lý có quyền ưu tiên xin nhận những Dị vật được tách chiết ra.
Cho nên hôm nay cô đột nhiên liên lạc với mình qua Thiên Cầu Kính, không phải là muốn hàn huyên tình cảm giữa hai cô bạn thân lâu ngày không gặp, mà là muốn thông báo trước với mình một tiếng, để Lyon đừng tranh giành món Dị vật này với cô…
Nhìn cô bạn thân trong gương vàng đang bắt đầu ăn bánh pudding phô mai, nữ Cục trưởng tóc đỏ chớp đôi mắt cáo tinh nghịch, vẻ mặt có chút khó xử nói:
“Chuyện này… ta hiểu thứ này rất quan trọng với ngươi, nhưng trong quá trình thanh lý, Lyon đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của kẻ bị tha hóa mất kiểm soát, cũng rất hứng thú với món Dị vật này, cho nên…”
“Chậc! Bớt nói nhảm!”
Biết quá rõ tính cách cô bạn thân của mình, Beverly ở đầu bên kia gương vàng đảo mắt, vừa gặm bánh mì dừa vừa bực dọc nói:
“Nói thẳng đi, lần này lại định vay ta bao nhiêu tiền?”
“Ôi, đây đâu phải chuyện tiền nong.”
Nữ Cục trưởng tóc đỏ xua tay, cười tươi nói:
“Lyon nhà người ta là một người mới vừa gia nhập, vất vả lắm mới hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của mình, khó khăn lắm mới có được món Dị vật đầu tiên. Một món đồ có ý nghĩa kỷ niệm như vậy, cứ thế bị ngươi mở miệng đòi mất, không bù cho cậu ta một món đồ tốt, trong lòng ngươi thấy áy náy không?”
“…”
Nghe đến đây, nhìn đôi mắt cáo đầy mưu mô của cô bạn thân, Beverly ở đầu kia gương vàng hơi cứng người lại, cảm thấy miếng bánh kem cam trong miệng cũng không còn ngon nữa.
Ăn hết điểm tâm trong tay chỉ trong vài miếng, Beverly lấy ra phong thái mà một cục trưởng Cục Thanh lý Sư Tử nên có, đưa tay đập mạnh xuống bàn, trừng to mắt như sư tử giận dữ quát hỏi:
“Nói mau! Rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”
“Ta muốn ngươi đổi Chổi Phù Thủy cho cậu ta.”
“Phi! Ngươi mơ đi!”