[NỘI DUNG]:
"Ôi trời ơi... Hóa ra cậu là anh trai của ân nhân cứu mạng Hannah! Dì đã hiểu lầm cậu rồi!"
Sau khi hiểu rõ tình hình, bà quản lý vốn vừa rồi còn mặt mũi hung dữ, tức khắc khôi phục lại bộ dạng hòa ái từ tường, thậm chí còn kéo cánh tay Lyon mà trách móc:
"Cậu xem chuyện này ra làm sao chứ... Cậu cứ bảo mình nghe tin Hannah bị bệnh, đến thăm cô ấy không phải là xong rồi sao? Còn cần gì phải đưa giấy tờ tùy thân cho dì xem? Dì vẫn luôn coi Hannah như con gái mình, nếu biết có mối quan hệ này, dì còn có thể không cho cậu lên sao?"
"..."
Cô đừng có mà điêu... Nếu không phải lúc nãy cô chặn tôi lại, thẩm vấn tôi như đề phòng kẻ trộm, thì tôi đã lên lầu từ lâu rồi có được không? Cần gì phải chìa giấy tờ ra chứng minh thân phận?
Nhìn vẻ mặt không còn gì để nói của Lyon, bà quản lý hơi ngượng ngùng, mặt đỏ lên, ấp úng nói:
"Dì chặn cậu lúc nãy là vì thấy cậu lạ mặt. Khu chung cư này dì quen hết, trước đây quả thật chưa từng thấy cậu, hơn nữa cậu lại còn mặc... khụ khụ... lại còn xách một túi đồ lớn, nên dì mới nghĩ hỏi thăm thêm chút..."
Không phải vì thấy mình xách đồ, mà là vì thấy mình ăn mặc nghèo nàn, sợ mình là kẻ trộm nhỉ?
Nhìn lại chiếc áo khoác cũ trên người mình, các góc cạnh đã mòn xơ xác, ước chừng cũng phải có gần hai mươi năm lịch sử, Lyon cười bất lực. Chiếc áo này là do "chính mình" của thế giới này để lại, tuổi đời còn lớn hơn cả cậu vài tuổi, vẻ ngoài quả thực thảm hại chút ít. Nhưng xét theo hoàn cảnh nhà cậu vốn dựa vào tiền tuất để sống qua ngày, có đủ quần áo ấm để mặc đã là tốt lắm rồi, tất nhiên không có khả năng kén cá chọn canh.
Hiện tại dù cậu đã có công việc lương cao, nhưng lương tuần đầu còn chưa về, tất nhiên cũng chưa có tiền đổi áo khoác mới. Cậu ăn mặc thực sự rất túng thiếu, thêm vào đó lại bị gió lạnh thổi đến co rúm người lại, nên bị xem là đối tượng khả nghi cũng không có gì lạ...
"Khụ khụ... Xin lỗi nhé chàng trai, là dì nhìn lầm rồi."
Nhìn vẻ mặt bất lực của Lyon, biết cậu đã nghe hiểu "ý ngoài lời" của mình, bà quản lý vội vàng xin lỗi, sau đó cùng chồng của nữ y tá trung niên dẫn Lyon vào nhà, nhân tiện đưa tay định nhận túi mua sắm trong tay Lyon.
"Chà, em gái cậu là ân nhân của Hannah, đến nhà mà còn mang nhiều đồ thế này, tay bị dây xách siết đỏ hết cả rồi, mau bỏ xuống nghỉ ngơi chút... Ơ..."
Mặc dù Lyon phản ứng rất nhanh, lách người tránh được tay bà quản lý, nhưng cặp sừng của con dê đen kia thực sự quá sắc bén, dưới sự rung lắc dữ dội, nó vậy mà lại đâm thủng túi, "bịch" một tiếng rơi ra ngoài.
"..."
"Cái đó... xin lỗi, đây là cục trưởng của chúng tôi nhờ tôi mua về hầm canh."
Vội vàng cúi người, nhét đầu dê đen trở lại túi, rồi thắt nút chết ở chỗ bị rách, Lyon hơi ngượng ngùng giải thích với hai người đang ngẩn ngơ trước mặt:
"Cục trưởng của chúng tôi đặc biệt thích uống canh đầu dê, nhưng cô ấy ngủ muộn nên sáng không dậy nổi, vì vậy bảo tôi giúp cô ấy chạy việc đi chợ sớm, tôi mua đầu dê xong liền tiện đường ghé qua đây. Ừm... còn nữa, tôi mới đi làm được mấy ngày, trong tay chưa có tiền bạc gì, nên lần này đến thăm không mang theo đồ gì đáng giá, thật xin lỗi."
"À, xin lỗi chàng trai nhé, là dì nhanh tay quá, ha ha..."
Liên tiếp làm sai mấy chuyện, khiến bầu không khí vô cùng gượng gạo, bà quản lý cũng không còn mặt mũi nào ở lại, sau khi gượng cười nói thêm mấy câu vô thưởng vô phạt, liền lấy cớ còn phải trông cổng, vội vã rời khỏi nhà nữ y tá trung niên.
Sau khi bà ấy rời đi, người đàn ông trung niên ngượng ngùng xin lỗi lần nữa:
"Dì Mary ấy... hôm nay có lẽ vì quá lo lắng cho Hannah nên làm việc có hơi hấp tấp, nhưng bà ấy không cố ý đâu. Bình thường ai trong chung cư có việc lớn việc nhỏ cần giúp đỡ, có khi không cần nói dì ấy cũng sẽ tự đến giúp một tay. Dì Mary là một người tốt vô cùng thân thiện và chu đáo, nếu có gì mạo phạm cậu, tôi thay mặt bà ấy xin lỗi cậu."
"Không sao, không sao."
Nhớ lại tình cảnh nhìn thấy trong linh hồn thị giác trước khi bước vào chung cư, Lyon mỉm cười xua tay nói:
"Tôi nhìn ra được, bà ấy là một người tốt cực kỳ, cực kỳ lương thiện. Hơn nữa không chỉ bà ấy, mà ngay cả những người trong tòa chung cư của các anh cũng đều là người tốt... Ừm... Tôi có thể đưa ra một yêu cầu hơi mạo muội được không?"
Nhìn về phía cửa phòng ngủ đang đóng chặt bên trong, Lyon thăm dò nói:
"Tôi nghe nhân viên bồi thường của công ty gas nói, về chuyện ngày hôm qua, có vẻ như vợ anh có... suy nghĩ khác biệt gì đó? Anh đừng vội, về tình trạng của vợ anh, tôi đại khái đã đoán được một vài nguyên nhân, có lẽ sẽ giúp ích được cho việc giải quyết vấn đề của cô ấy, xin hỏi tôi có thể nói chuyện riêng với cô ấy một chút được không?"
"Chuyện này..."
Nghe thấy yêu cầu của Lyon, người đàn ông trung niên đầy vẻ trí thức do dự một chút, dường như hơi muốn từ chối, nhưng nhớ tới em gái của đối phương là ân nhân cứu mạng vợ mình, chắc không có lý do gì để làm hại vợ mình cả, cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý, dẫn Lyon vào phòng ngủ bên trong.
"Hannah?"
Khẽ gọi tên vợ, đau lòng đánh thức nữ y tá trung niên đang quấn chăn ngủ say, còn chưa đợi người đàn ông trung niên nói rõ ý đồ của Lyon, nữ y tá trung niên với mái tóc rối bời, dưới mắt đầy tơ máu đã bật ngồi dậy, nhìn Lyon đầy vẻ cấp thiết, lớn tiếng nói:
"Tôi từng gặp cậu! Cậu là anh trai của Anna! Hôm kia cậu cũng ở đó đúng không! Mau! Cậu mau nói cho tôi biết! Cậu có nhìn thấy bệnh viện ăn thịt người không! Cậu có nhìn thấy người đàn bà quấn băng gạc có sức lực đặc biệt lớn kia không!"
"Ừm, nhìn thấy, và hôm nay tôi đến đây chính là vì chuyện này."
Nháy mắt ra hiệu cho người đàn ông trung niên, ra hiệu anh đừng lo lắng, mọi chuyện cứ để mình lo, Lyon thần thái ôn hòa nói:
"Yên tâm đi, cô không bị điên, tất cả những gì cô nhìn thấy đều là sự thật."
"Anh xem! Anh xem đi! Cậu ấy cũng nhìn thấy!"
Nghe thấy lời của Lyon, nữ y tá trung niên không khỏi mừng rỡ khôn xiết, vội vàng nắm lấy cánh tay chồng mình lớn tiếng nói:
"Tôi đã nói là tôi không bị điên mà! Bệnh viện thực sự đã xảy ra vấn đề! Cũng thực sự có một người đàn bà đầy băng gạc!"
"..."
Nhìn người vợ đột nhiên hưng phấn hẳn lên, người đàn ông trung niên nhìn Lyon - người vừa đưa ra câu trả lời khẳng định, môi không khỏi mấp máy hai cái, trên mặt viết đầy vẻ muốn nói lại thôi.
Sau khi uống chút thuốc an thần, mơ màng ngủ hơn hai ngày, vợ anh dù vẫn khăng khăng là nhìn thấy người đàn bà băng gạc, nhưng dưới sự kiên trì của những người khác, dường như cũng hơi nghi ngờ rằng chính cô nhìn nhầm, tình hình có vẻ như đang tốt lên. Nhưng hiện tại, ân nhân cứu mạng đột ngột ghé thăm này lại một mực khẳng định ảo tưởng của cô, điều này thật sự sẽ không khiến bệnh tình của cô trở nên nghiêm trọng hơn sao?
"Thôi bỏ đi, anh cũng ở lại nghe cùng đi."
Nhìn biểu cảm của người đàn ông trung niên, biết anh ta e là không yên tâm rời đi, Lyon không khỏi lắc đầu, từ bỏ ý định để anh ta rời đi, xoay người nắm lấy tay nắm cửa, đóng cửa phòng trong lại.
"Vợ anh nhìn thấy, thực ra là..."
"Xẹt..."
Gặp phải tồn tại đặc biệt không thể lý giải, huy hiệu khác màu "Linh hồn duy vật chủ nghĩa (Đỏ rực)" kích hoạt, biên giới nhận thức của bạn đã được mở rộng, và thu thập được một phần thông tin của tồn tại đó.
Tên: Chung cư Ký Linh (Phép màu, Thủ hộ)
Ngoại quan: Một tòa chung cư cũ kỹ bình thường, trong phòng trực ban ở đại sảnh quanh năm ngồi một người phụ nữ lớn tuổi, đầu tóc xoăn trắng, lưng hơi còng, mắc chứng chân vòng kiềng.