Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 39 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
0075 Tiếp thu tinh hoa và mất kiểm soát

❊ ❊ ❊

Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, em vẫn là em gái của anh phải không?

Nhìn Lyon đang an tâm tựa vào vai mình, tiếng thở đều đặn, dường như đã chìm vào giấc ngủ, Anna nhận được lời hứa không những chẳng thấy nhẹ lòng, mà ngược lại còn vô thức cắn môi đến trắng bệch.

Vậy nếu... em vốn dĩ không phải em gái anh, mà hạnh phúc hiện tại em đang có đều là thứ em đánh cắp thì sao? Sau khi phát hiện em đã làm những gì với anh, liệu anh còn suy nghĩ như bây giờ không?

Trong lòng đầy nỗi sợ hãi và bất an của cô gái nhỏ yếu ớt, cỗ xe ngựa chở cả gia đình bốn người lao vun vút trên đường phố Vương đô, Lyon trên xe chỉ vừa chợp mắt chưa đầy ba mươi phút đã bị tiếng còi báo hiệu khi xe đến nơi đánh thức.

Xe ngựa mà chạy nhanh thế này sao?

Dụi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ, sau khi ngáp một cái, Lyon vươn tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên vai áo Anna, rồi tiện tay vỗ vào mông cậu em và cô em gái đang ngủ say trên ghế đối diện mỗi người một cái.

“Dậy đi! Đến nhà mới rồi!”

“Đến rồi?!”

Nghe thấy lời Lyon, William dụi mắt ngồi dậy, bắt chước dáng vẻ của Lyon, nghiêm túc chỉnh lại bộ quần áo bị nhăn nhúm khi ngủ, sau đó không chút nương tay chọc vào mạng sườn cô em gái. “Dậy mau! Đến nơi rồi!”

“Đừng ồn…”

Bị phá mất giấc mộng đẹp, Melanie hừ nhẹ hai tiếng, đôi chân đi giày da nhỏ khua khoắng trong không trung hai cái, sau đó như một con sâu nhỏ, nhích nhích dọc theo ghế ra xa phía William, để lại một vệt nước dãi dài hơn mười phân. “Cho em ngủ thêm lát nữa…”

“Eo ôi… ghê quá!”

Ghét bỏ túm lấy cánh tay Melanie, dùng tay áo cô bé lau vệt nước dãi trên ghế, William vỗ vào mặt em gái nói:

“Mau tỉnh lại đi! Nhà mới ở tầng sáu, em không dậy thì làm sao lên được?”

“Ưm… đừng vỗ…”

Bĩu môi trèo từ trên ghế xuống, nhìn thấy Lyon với vẻ mặt bất lực đối diện, Melanie lập tức sáng mắt lên, vươn tay về phía anh.

“Em muốn ngủ trong lòng anh, anh bế em lên đi!”

“Không được đâu, hôm nay anh không bế em lên được.”

“Hả? Tại sao ạ…”

“Vì anh phải đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, như thế mới có tiền mua váy xinh cho em chứ.”

Cười cười véo cái má phúng phính của cô em gái, bế cô bé cùng William xuống xe ngựa, Lyon quay đầu nhìn về phía chung cư Hạnh Phúc.

Quả nhiên, một ông lão tráng kiện tự nhận là “sức khỏe không tốt” kia, đang cầm chiếc kéo tỉa cây dài hơn một mét, nhìn chằm chằm mình đầy sát khí trong khu vườn nhỏ trước tòa nhà, tay thì đang cắt tỉa bụi cây to bằng miệng bát như thể cắt lá hành… cạch cạch…

Đừng cắt nữa, đừng cắt nữa, tôi không qua đó nữa là được chứ gì?

Nhìn cơ bắp đen bóng nổ tung dưới lớp áo ba lỗ mỏng manh của ông lão, lại nhìn xuống đôi chân còn chưa to bằng bắp tay người ta của mình, lo sợ từ “anh cả” biến thành “anh... cả”, Lyon thực sự không dám nán lại dù chỉ một giây, chật vật chuyển hành lý từ trên xe xuống cửa chung cư, rồi không chút do dự bỏ chạy thục mạng.

Thấy “đồ con quỷ nhỏ” biết điều không tiến lại gần, ông lão tráng kiện hừ lạnh một tiếng, tiện tay cắm phập chiếc kéo tỉa cây xuống đất, rồi khập khiễng di chuyển đến trước cửa, nhìn về phía những cư dân mới của chung cư Hạnh Phúc.

“Làm phiền ông rồi, ông John.”

Anna, người đã đến chung cư Hạnh Phúc hai lần trong những ngày qua, đã quen với người quản lý có khuôn mặt hung dữ này, sau khi chào hỏi lịch sự, cô bé trước tiên nhấc hết hành lý mình có thể mang, đồng thời gọi các em cùng mang một ít, rồi mới áy náy nói:

“Anh trai cháu bận công việc quá, nên không có thời gian giúp chúng cháu chuyển nhà, không biết có thể nhờ ông… Á!”

Trong ánh mắt kinh ngạc của Anna, người quản lý tráng kiện như gấu chó trước mặt nhe răng cười, lộ ra một nụ cười vô cùng hung hãn, sau đó như làm xiếc, tung sáu bảy cái túi lớn lên không trung, rồi đùng đùng đùng tất cả đều vác trên người.

Sau khi điều chỉnh lại vị trí, xác định đã vác ổn chỗ hành lý nặng gần ba trăm cân, ông lão tráng kiện còn giật lấy hành lý trong tay Anna, không nói lời nào, quay đầu bỏ đi.

“Ông John?!”

Bị dọa cho một phen, sau khi hoàn hồn, Anna lập tức kéo các em đuổi theo, muốn giúp đỡ mang bớt, nhưng nhìn đống hành lý chất cao như núi trên lưng ông lão, lại thật sự không biết làm sao, đành đi theo sau và liên tục nói lời cảm ơn…

Phù… xem ra hoàn toàn không có vấn đề gì rồi.

Thấy Anna và các em thực sự được chung cư Hạnh Phúc tiếp nhận, Lyon đang trốn ở góc phố liền trút bỏ được gánh nặng trong lòng, sau đó nhíu mày bước nhanh về phía Cục Thanh lý.

Chỉ cần bắn đạn thật thêm hơn sáu trăm lần nữa là Huy hiệu Xạ thủ sẽ hoàn thành thăng cấp, nhưng trước đó, mình còn phải đi tìm Cục trưởng, mượn mạng lưới quan hệ của cô ấy để điều tra tình hình của Anna, xem rốt cuộc cô bé có tâm sự gì…

Cái gì? Chẳng phải nửa tiếng trước vừa hứa là chuyện gì Anna không muốn nói thì mình có thể không hỏi sao?

Mình nói là không hỏi, nhưng mình đâu có nói là không điều tra! Dùng lời của Cục trưởng mà nói, thì không hỏi là không hỏi, còn điều tra là điều tra, hai việc này là hai việc khác nhau.

Hoặc cũng có thể đổi thành lời của tiền bối Emma, đó là tuyệt đối không được ôm tâm lý may rủi, chỉ khi nắm giữ đủ thông tin từ trước mới có thể đảm bảo lúc nào cũng dư dả thời gian và năng lực để xử lý!

Về bí mật của Anna, nếu không quan trọng thì mình cứ giả vờ không biết cả đời cũng được, nhưng nếu là loại bí mật cực kỳ nguy hiểm, bây giờ không điều tra rõ ràng để giải quyết sớm, chẳng lẽ còn đợi cô bé làm chuyện dại dột sao?

Mang theo sự vững vàng học được từ tiền bối Emma, cùng với sự “da mặt dày” học được từ Cục trưởng tóc đỏ, Lyon vội vã đến Cục Thanh lý, dùng sức gõ cửa phòng làm việc của Cục trưởng.

“Cục trưởng, cô có ở đó không?”

Tuy nhiên có lẽ cậu đến hơi sớm, mặt trời còn chưa hoàn toàn ló dạng, Cục trưởng tóc đỏ không biết là chưa ngủ dậy hay là không đến làm việc, vẫn không có phản hồi.

Chờ một lúc không thấy hồi âm, Lyon lại gõ cửa lần nữa, tăng âm lượng lên một chút:

“Cục trưởng, là tôi Lyon đây! Cô có ở đó không?”

“Tôi ở đây.”

Âm lượng cao hơn của Lyon dường như đã có hiệu quả, Cục trưởng tóc đỏ cuối cùng cũng đáp lại, nhưng giọng nói này không phải truyền ra từ trong văn phòng, mà ngược lại như xuyên trực tiếp qua sàn nhà xuống.

“Cục trưởng? Cô đang ở trên lầu ạ?”

“Ừ, tôi đang ở trên lầu.”

Dùng tông giọng bình tĩnh thậm chí có phần lạnh nhạt, sau khi đưa ra câu trả lời, Cục trưởng tóc đỏ nói với giọng hơi mơ hồ:

“Cậu tìm tôi à? Nếu tìm thì lên đây đi.”

Lên lầu sao…

Nghe thấy lời của Cục trưởng tóc đỏ, Lyon không khỏi sững sờ, bản năng cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Mặc dù Cục Thanh lý thứ 6 không có quy định không được lên lầu, nhưng theo quan sát của cậu, trong cục chưa từng có ai lên lầu cả, cầu thang không chỉ không có lấy một dấu giày, mà còn tích một lớp bụi dày, ước chừng ít nhất nửa năm không có ai bén mảng tới, tại sao hôm nay Cục trưởng lại đột nhiên gọi mình lên?

Còn nữa, nhớ là Cục trưởng từng đề cập, trên lầu chứa đầy vật dị thường của cô ấy?

Mặc dù nghe ngữ khí lúc đó, cảm giác cô ấy giống như đang nói nhảm, nhưng nhớ lại trước kia khi hỏi về nội dung công việc của Cục Thanh lý, cô ấy đã dùng ngữ khí đùa cợt để nói qua về công việc.

Sau này mình có kiểm chứng với tiền bối Emma, những gì cô ấy kể lúc đó, dù vài năm chưa chắc gặp một lần, nhưng xác thực đều là thật, cho nên…

Chẳng lẽ lần này cũng là thật? Thứ đang nói chuyện với mình bây giờ, chính là vật dị thường của Cục trưởng?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:59
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »