Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
0025 Điều tra nhiệm vụ (Thượng)

❊ ❊ ❊

Không hề hay biết Cục trưởng đang mặt dày giúp mình đòi quyền lợi, lúc này Lyon đang đứng cách nhà nữ y tá trung niên một cây số, dựa vào tầm nhìn linh hồn của đầu dê, đầy cảnh giác quét đi quét lại linh hồn của tất cả những người trong phạm vi.

Mặc dù nhiệm vụ đầu tiên sau khi vào làm đã thành công trót lọt không chút nguy hiểm, ngoại trừ việc bả vai bị lực giật của súng bắn tỉa đập cho bầm tím một mảng, gần như có thể nói là không hề trầy một chút da nào, nhưng Lyon vẫn luôn ghi nhớ cuộc trò chuyện với Cục trưởng tóc đỏ trước khi nhận việc, cùng với số liệu khá đáng kinh ngạc kia.

Tỷ lệ tử vong tổng thể của Cục Thanh lý là 8 phần nghìn, mà đó là 8 phần nghìn mỗi tháng.

Dù là tiền bối Emma hay Cục trưởng tóc đỏ, đều không chỉ một lần nhấn mạnh với cậu rằng, bất kể gặp phải tình huống gì, đều nhất định phải thận trọng, thận trọng và thận trọng hơn nữa, bởi vì "chiêu trò" của các mục tiêu nhiệm vụ mà Cục Thanh lý phải đối mặt quá nhiều, không biết chừng lúc nào sẽ đụng phải một khả năng vừa đúng lúc "khắc chế" cậu.

Thậm chí lần ở bệnh viện kia chính là như vậy, đến cả tiền bối Emma có thân thể bất tử chống lưng cũng còn lật xe, hơn nửa thân thể đều bị nuốt chửng vào trong sàn nhà bệnh viện, nếu không phải đã sắp xếp trước việc cậu và đầu dê bắn tỉa, thì cô ấy chỉ còn nước chờ Cục trưởng đến cứu.

Mà điều khiến người ta nghĩ thôi đã thấy sợ hơn là, sự kiện lần này xảy ra cách Cục Thanh lý ba dãy phố, nếu tiền bối Emma lật xe, thì vẫn có thể chờ Cục trưởng đến cứu, nhưng nếu sự kiện lần này xảy ra ở một vùng núi hẻo lánh nào đó người không dấu chân thì sao? Hoặc giả như Bệnh viện Đường Gạch Đỏ có thể di chuyển, khó mà xác định được vị trí thì sao?

Khi đó dù cô ấy có dựa vào thân thể bất tử mà không chết đi, nhưng rất có thể sẽ bị nhốt vài tháng, vài năm, thậm chí là duy trì trạng thái bị hấp thụ như vậy, cứ tỉnh táo như thế mà không thể cử động, bị giam trong sàn nhà bê tông, thì đúng là đau khổ hơn cả cái chết…

Hô… thận trọng, thận trọng và thận trọng hơn nữa!

Sau khi hồi tưởng lại tình hình nhiệm vụ trước, Lyon không kìm được hít sâu hai hơi, đồng thời tự nhắc nhở bản thân, dù là tình huống trông có vẻ không nguy hiểm gì, chỉ cần có thể dính dáng đến "dị thường", thì nhất định phải giữ cảnh giác.

Tuy rằng bản thân có huy hiệu gian lận độc nhất, tương lai chắc chắn có thể không ngừng trưởng thành, nhưng nếu chỉ nói về khả năng bảo toàn mạng sống, bây giờ cậu còn không xứng xách giày cho tiền bối Emma, thế mà người có thân thể bất tử như cô ấy còn có thể lật xe, thì mình dựa vào đâu mà không cẩn thận gấp bội?

---❊ ❖ ❊---

Sau khi xác nhận đi xác nhận lại trạng thái linh hồn của tất cả mọi người xung quanh, đặc biệt là gia đình nữ y tá trung niên, khẳng định cảm xúc của họ vẫn ổn định, và tạm thời không có biểu hiện dị thường, Lyon liền nhét đầu dê đang chửi bới vào túi mua sắm, rảo bước đi về phía khu phố nơi gia đình nữ y tá trung niên sinh sống.

Sau khi đưa giấy tờ của Cục Thanh lý cho quản lý chung cư xem, bày tỏ mình là nhân viên công vụ đến để điều tra vụ án tham ô của viện trưởng bệnh viện, dựa vào tấm thẻ có hình thức giống hệt với Sở Cảnh sát, Lyon rất dễ dàng nhận được sự tin tưởng của người quản lý, bà quản lý thậm chí còn đặt cuộn len đang đan dở xuống, đích thân dẫn cậu lên lầu.

"Cảnh sát, nhà cô Hannah đều là người tốt cả, tuy cô ấy làm việc ở Bệnh viện Đường Gạch Đỏ, nhưng hoàn toàn không cùng hội cùng thuyền với tên viện trưởng hút máu kia đâu, anh ngàn vạn lần đừng oan uổng người tốt nhé."

Bà quản lý trông chừng hơn sáu mươi tuổi, lắc lư mái tóc xoăn tít màu trắng, vừa dẫn Lyon leo cầu thang một cách chậm rãi, vừa lầm bầm dặn dò:

"Nhớ lại hơn hai mươi năm trước, khi con bé còn là một cô gái nhỏ, đã làm y tá ở cái bệnh viện đó rồi, lúc nào cũng tận tụy không xảy ra sơ suất gì, ông lão nhà tôi bị gãy chân phải nằm viện nửa tháng, người ta chăm sóc đâu ra đấy, còn chu đáo hơn cả con gái ruột của chúng tôi nữa.

Điểm duy nhất có thể nói là vấn đề của đứa nhỏ đó, cũng chỉ là tính tình hơi thẳng thắn quá, nếu tính theo thâm niên, mười năm trước con bé đã có thể làm y tá trưởng, nhưng y tá trưởng phải quản lý hồ sơ thuốc men, vì không chịu phối hợp với đám người kia làm giả, kết quả là lần nào thăng chức cũng không đến lượt con bé..."

Sau khi nói một tràng dài đủ thứ chuyện không ngừng nghỉ, bà quản lý lặng lẽ đi ngang qua tầng năm nơi gia đình nữ y tá trung niên sinh sống, dẫn Lyon đi lên tầng sáu toàn là phòng trống, vừa lén nhìn biểu cảm của cậu, vừa thăm dò hỏi:

"Đúng rồi, cảnh sát, anh đến tìm Hannah lần này, là muốn cô ấy đi làm chứng, chứng minh đám người kia ăn chặn tiền của bệnh nhân chúng tôi à? Hay là muốn đưa cô ấy về thẩm vấn?"

"..."

Xem ra, tôi mà nói mình đến để bắt cô ấy, là bà định tìm bừa một căn phòng trống ở tầng sáu, gõ cửa thật mạnh một hồi, rồi nói với tôi cô ấy không có nhà đúng không?

Sau khi há miệng có chút cạn lời, Lyon đang đứng ở tầng năm không nhịn được mở miệng nhắc nhở:

"Bác à... nhà cô ấy hình như ở tầng năm mà? Có phải bác đi quá một tầng rồi không?"

"À? Ồ ồ! Có tuổi rồi, trí nhớ không tốt lắm, hì hì hì."

Tâm lý của bà quản lý khá vững, bị vạch trần cũng không hoảng loạn, mà chậm rãi di chuyển từ cầu thang xuống, nhưng bà ta vẫn không hề dẫn Lyon về phía nhà nữ y tá trung niên, ngược lại còn đi về phía căn phòng trống khác ở bên trái cầu thang.

"..."

Không phải chứ... tôi đều biết nhà cô ấy ở tầng năm rồi, bác còn muốn cố dẫn tôi đi nơi khác? Cái này đúng là hơi coi thường người khác quá rồi đấy?

"Chậc..."

Thằng nhãi da ngăm này cũng khó chiều thật, trước khi đến chắc là đã điều tra kỹ lưỡng hết rồi!

Thấy Lyon chết cũng không mắc lừa, thậm chí trực tiếp đứng đợi mình trước cửa nhà Hannah, mí mắt và khóe miệng bà quản lý lập tức trễ xuống cùng một lúc, lê đôi chân vòng kiềng bước huỳnh huỵch quay lại, tức giận gõ cửa nhà nữ y tá trung niên, sau đó sầm mặt đe dọa:

"Tôi nói cho anh biết, anh muốn điều tra thì điều tra cho đàng hoàng, đừng hòng hắt nước bẩn lên người Hannah, mấy chuyện bẩn thỉu ở bệnh viện không liên quan gì đến nó cả!

Còn nữa, đứa nhỏ Hannah bây giờ vẫn đang khỏe mạnh, sau khi nó về mà trên người có vết thương, hoặc trạng thái không ổn, tôi nhất định sẽ đi làm chứng, kiện Sở Cảnh sát các người tra tấn phạm nhân trái phép!"

"..."

Trong ánh mắt nhìn kẻ trộm của bà quản lý, cửa nhà nữ y tá trung niên kẽo kẹt một tiếng mở ra, một người đàn ông trung niên vẻ mặt mệt mỏi bước ra.

Nhìn thấy Lyon có ngoại hình hơi lạ lẫm, người đàn ông trung niên mang vẻ trí thức đẩy gọng kính trên sống mũi, có chút ngạc nhiên nói:

"Xin hỏi, anh tìm ai?"

"Cậu ta là..."

"Tôi tìm vợ của anh, cô Hannah."

Đột ngột nâng cao âm lượng, át đi lời nói của bà quản lý, Lyon giành trước giải thích:

"Tôi tên là Lyon, vợ anh trước kia là y tá trong phòng bệnh của em gái tôi, không biết cô ấy có từng nhắc với anh chưa?"

"Ồ ồ! Có nhắc! Có nhắc!"

Nghe thấy lời của Lyon, người đàn ông trung niên đang vẻ mặt mệt mỏi liền vui mừng, đẩy cửa bước tới, nắm lấy tay phải của Lyon, kích động lắc mạnh.

"Hôm qua thật may là nhờ có anh và đồng nghiệp của anh kịp thời tới, khóa van đường ống dẫn gas của bệnh viện! Ồ còn nữa! Nếu không phải em gái anh phát hiện ra điểm bất thường, để Hannah trượt xuống theo ga giường từ trước, thì cô ấy có lẽ đã..."

"Ôi chao! Thật sự! Tôi thật sự không biết phải cảm ơn gia đình anh thế nào, lẽ ra chúng tôi phải đến thăm anh mới đúng, kết quả là anh lại đến trước rồi!"

"Anh khách sáo quá, em gái tôi được vợ anh chăm sóc rất nhiều, hôm qua con bé cũng chỉ là nghĩ ra cách buộc rèm cửa lại thôi, các cô ấy cuối cùng có thể bình an vô sự, còn phải nhờ vào vợ anh cả."

"Đừng đừng, vẫn là em gái anh..."

??

Nhìn hai người đàn ông đang nắm tay lắc qua lắc lại ở cửa, không ngừng cảm ơn người nhà của đối phương, bầu không khí vô cùng hòa hợp, bà quản lý đang hằm hè bên cạnh không khỏi sững người tại chỗ.

Đợi... đợi đã... để tôi sắp xếp lại suy nghĩ cái đã...

[Dịch từ bản vi] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »