Không còn phải lo lắng chuyện xem mắt nữa, tâm trạng Lữ Khâu Kiến vô cùng sảng khoái. Cậu ngủ một giấc thật ngon, sau đó mới dậy đi vào phòng khách mở hành lý ký gửi từ nước ngoài về, lắp ráp lại máy tính, lướt qua trang arxiv. Ước chừng giáo sư Trương cũng sắp đến giờ làm việc, cậu mới tắt máy tính chuẩn bị ra ngoài.
Từ đây đến tòa nhà văn phòng khoa Toán không tính là xa, nhưng cũng chẳng gần, đi bộ thì hơi lãng phí thời gian. Cậu tình cờ có một chiếc xe đạp mà Patrice tặng trước khi về nước, thế là chiếc xe này đã có đất dụng võ.
Cậu tháo thùng các-tông, nhanh nhẹn lắp ráp các linh kiện lại, dắt xe xuống lầu. Đến dưới sân, cậu lấy đà bằng chân trái rồi nhảy lên xe, miệng ngân nga giai điệu nhỏ, hăm hở đạp về phía tòa nhà văn phòng.
Kỳ nghỉ hè nên trong khuôn viên trường không có mấy người, nhưng cậu vẫn đạp xe trên làn đường dành cho phương tiện không có động cơ. Cậu vừa thong thả đạp xe vừa suy nghĩ lát nữa gặp giáo sư Trương thì nên nói chuyện thế nào, không biết giáo sư đã đọc bản thảo diễn thuyết của mình chưa.
"Bíp~ bíp~", ngay khi cậu vừa tìm được chút cảm hứng, tiếng còi xe phía sau truyền đến cắt ngang dòng suy nghĩ. Hửm? Mình đang đi trên làn đường dành cho xe không có động cơ mà? Bạn bấm còi vào mình là có ý gì? Hơn nữa, bạn không biết trong khuôn viên trường cấm bấm còi sao?
Lữ Khâu Kiến hơi tức giận giảm tốc độ, chống chân phải xuống đất rồi quay đầu nhìn ra sau. Chỉ thấy phía sau là một chiếc BMW mới tinh, mẫu xe này hiện tại chắc cũng phải giá vài trăm ngàn tệ. Một người đàn ông đeo kính râm ngồi ở ghế lái đang nhìn cậu đầy mất kiên nhẫn, thấy cậu vẫn chưa nhường đường, gã lại hung hăng bấm còi thêm hai cái nữa.
Nhìn lại làn đường bên cạnh, có lẽ do đêm qua mưa nên giữa đường hình thành vài vũng nước, rồi nhìn lại thân xe sáng bóng của chiếc BMW, Lữ Khâu Kiến đã hiểu ra đôi chút. Có lẽ người này không muốn làm bẩn xe mình nên mới lấn sang làn đường dành cho xe không có động cơ.
"Này, hỏi thật là ông mù hay điếc đấy?", gã kia thấy Lữ Khâu Kiến vẫn không nhúc nhích, không nhịn được thò đầu ra khỏi cửa sổ chửi bới, "Chó ngoan không cản đường có biết không? Mau tránh đường ra cho tôi!"
"Đây là làn đường dành cho xe không có động cơ, anh vi phạm luật giao thông rồi. Hơn nữa đây là trường đại học chứ không phải đường cái, cấm bấm còi", Lữ Khâu Kiến cũng hơi nổi cáu.
"Trường đại học thì sao? Trường đại học là ghê gớm lắm à? Ông đây không học đại học vẫn cứ lái BMW đấy thôi. Cậu học Đại học Kinh Sư thì ghê gớm lắm à? Chẳng phải vẫn đang đạp cái xe đạp đấy sao?", không nói còn đỡ, vừa nói gã kia càng được đà lấn tới.
"Này, hôm nay tôi không nhường đường đấy thì sao nào?", gần đây gia đình cứ ép đi xem mắt, bài diễn thuyết lại bị giáo sư Trương ngăn cản, Lữ Khâu Kiến cũng đang đầy bụng ấm ức.
"Thằng nhãi ranh, mày muốn gây sự với tao đúng không?", "Bộp" một tiếng, cửa xe bị đẩy ra, gã đàn ông đeo kính râm hằm hằm đi về phía Lữ Khâu Kiến, bộ dạng như chỉ cần không vừa ý là sẽ cho Lữ Khâu Kiến một trận. Gã vừa đi vừa chửi đổng, "Hôm nay tao không đánh cho mặt mày nở hoa, thì mày không biết tại sao hoa lại đỏ đâu!"
"Ồ? Định động tay động chân à?", thú vị thật, đến đây hơn một năm rồi mà chưa từng đánh nhau. Không ngờ hôm nay lại được khai hỏa. "Loảng xoảng" một tiếng, Lữ Khâu Kiến vứt xe xuống đất, bước tới hai bước, chỉ đợi gã kia ra tay trước là sẽ cho một chiêu đo ván. Vừa rồi cậu đã quan sát kỹ, gần đây có camera hướng về phía này, dù có lên đồn cảnh sát cũng không sợ không có bằng chứng, huống hồ phía trước còn có mấy sinh viên đang đứng xem.
"Tao bảo mày...", gã đàn ông đeo kính râm xông thẳng đến bên cạnh Lữ Khâu Kiến, vừa giơ tay lên nhìn thấy chiều cao của Lữ Khâu Kiến thì lập tức co vòi. Gã cao chưa đầy một mét bảy, cân nặng cũng chưa đến năm mươi lăm ký; Lữ Khâu Kiến tuy hơi gầy nhưng nhìn rất săn chắc. Chỉ cần cân nhắc sơ qua là biết đánh nhau mình không chiếm được lợi thế.
Nhưng đã xuống xe rồi, không làm gì mà quay về thì nhục quá. Đàn ông đất Kinh thành này, cái gì mất cũng được chứ không thể mất mặt. Gã đàn ông đeo kính râm nghiến răng, thả nắm đấm ra, giơ ngón tay chỉ vào Lữ Khâu Kiến nói: "Thằng nhãi, bây giờ ngoan ngoãn dắt cái xe nát của mày cút sang một bên, ông đây tha cho mày lần này, nếu không thì..."
"Nếu không thì sao?", chết tiệt, sao không động thủ đi? Chỉ cần nắm đấm của mày dám chạm vào người tao, tao lập tức bắt lấy rồi quật ngã ngay. Lữ Khâu Kiến thậm chí đã nghĩ sẵn vài phương án đối phó, vậy mà đối phương lại nhát gan, điều này càng làm cậu bực mình hơn.
"Nếu không thì...", mẹ kiếp, hôm nay vốn định đi gặp chú hai, đàn em cũng không mang theo, nếu không đã dạy cho mày một bài học rồi. Nhưng giờ chỉ có một mình, đối phương nhìn lại có vẻ mạnh hơn mình, gã đàn ông đeo kính râm nhìn đông nhìn tây, cuối cùng ánh mắt rơi vào chiếc xe đạp Lữ Khâu Kiến vừa vứt dưới đất, "Nếu không thì tao sẽ cán qua chiếc xe đạp của mày!"
"Cán xong thì anh phải đền đấy", khóe miệng Lữ Khâu Kiến lộ ra một nụ cười kỳ quái, thản nhiên nói.
"Ông đây không có gì ngoài tiền, có giỏi thì cứ để xe ở đó đừng động vào! Mua bao nhiêu tiền, ông đây thưởng cho mày!", được thôi, cán nát một chiếc xe cũng coi như là một cái cớ để xuống nước, gã đàn ông đeo kính râm tức tối quay lại xe, nổ máy từ từ tiến tới.
Lữ Khâu Kiến quả nhiên không dựng xe dậy, mà khoanh tay đứng sang một bên. Chiếc BMW từ từ chạy tới, cán qua chiếc xe đạp phát ra tiếng kêu chói tai. Sau khi cán qua xe, gã chạy thêm vài mét nữa mới dừng lại, đắc ý đi xuống.
Vừa đi gã vừa móc ví, đếm ra khoảng năm sáu tờ tiền một trăm tệ ném xuống chân Lữ Khâu Kiến, "Tiền đền xe đấy, cầm lấy mà mua cái mới đi. Phần thừa coi như ông đây thưởng cho mày!"
Lữ Khâu Kiến không thèm nhìn số tiền dưới đất, cười ha ha nói: "Muốn đền xe của tôi, số tiền này sợ là không đủ đâu."
"Không sao, đã bảo với mày rồi, ông đây không thiếu tiền", gã vỗ vào cái ví dày cộp phát ra tiếng "bộp bộp", "Mày cứ nói con số đi, ông đây đảm bảo không chớp mắt."
"Chiếc xe này của tôi là bạn tặng, lúc mua...", nói đến đây, Lữ Khâu Kiến ngập ngừng một chút rồi mới chậm rãi nói, "Lúc mua, anh ấy đã tốn 128.000."
"Mẹ kiếp, mày tống tiền tao à?", gã đàn ông đeo kính râm lập tức nổi đóa, "Đừng tưởng ông đây chưa từng thấy sự đời, xe đạp gì mà đáng giá 128.000 tệ?"
"Ai bảo là tệ?", Lữ Khâu Kiến phản vấn một câu, từ trong túi móc ra tờ hóa đơn vừa tiện tay nhét vào, "Tôi nói là đô la Mỹ, hơn nữa không phải 128.000, là 128.000 đô. Nhìn đi, đây là hóa đơn."
Lữ Khâu Kiến tất nhiên sẽ không đưa hóa đơn vào tay gã, cậu dùng tay kẹp chặt rồi đưa ra trước mặt gã, dù gã có muốn hủy chứng cứ thì với tốc độ phản ứng của cậu cũng hoàn toàn kịp ngăn cản.
128.000 đô la, tỷ giá hối đoái giữa nhân dân tệ và đô la Mỹ hiện tại khoảng 8.2, 128.000 đô la Mỹ tương đương với 1.050.000 nhân dân tệ đấy!
Gã đàn ông đeo kính râm xem kỹ tờ hóa đơn, rồi quay đầu nhìn lại chiếc BMW của mình. Mẹ kiếp, còn đắt hơn cả xe của mình nữa!