“Đại nhân, xin hãy tha lỗi cho chúng tôi vì đã không nói rõ từ trước.”
Sau khi Giang Thần cùng hai người phụ nữ rời đi, Hỏa Hồ lấy hết dũng khí bước lên xin lỗi.
“Các người cũng là có ý tốt, nhưng lần sau gặp chuyện như thế này, tốt nhất nên hỏi ý kiến ta trước để tránh xảy ra những sự cố ngoài ý muốn như hiện tại.” Giang Thần nói.
“Vốn dĩ tiền bối Hiên Viên Hùng không nhất định phải tìm người để giới thiệu cho cháu gái mình. Ông ấy chỉ có ý định đó, nếu vừa mắt thì sẽ giới thiệu, còn không vừa mắt thì cũng vì nể mặt Thái Minh Thiên của chúng ta mà ra tay giúp đỡ.”
Kết quả là người ta vừa mắt, nhưng Giang Thần lại không muốn. Điều này nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, bao gồm cả kẻ thù của Giang Thần.
Vì vậy, trên đường một mình quay về, hắn không gặp phải bất kỳ sự cố nào. Nghĩ lại thì những người ở Thái Huyền Thiên chắc chắn sẽ không ngờ rằng hắn lại từ chối cả người của Hiên Viên Vương tộc.
Thế là, Giang Thần cứ như vậy mà tiến vào Thần Thành.
Thần Thành vô cùng rộng lớn, dù sao cũng là nơi hội tụ của mấy thế giới. Hơn nữa, khi xây dựng thành phố này, người ta hoàn toàn không cân nhắc đến người bình thường. Vì thế, thành phố này không hề có đường phố. Cả tòa thành đứng sừng sững theo không gian ba chiều, tựa như một ngọn núi khổng lồ.
Sau khi vào thành, Giang Thần đi đến địa giới của Thái Nguyên Thiên.
Hắn vừa tới nơi, Cao Thiên Tôn đã nhận được tin báo và chạy ra ngoài gặp hắn. Điều này khiến những người thuộc Thái Nguyên Thiên trong thành vô cùng kinh ngạc, họ thầm nghĩ: Người này là ai? Lại có thể khiến Thiên Tôn đích thân ra đón, chẳng lẽ là vị công tử quý tộc nào đó của Hiên Viên Vương tộc sao?
“Ngươi đến muộn hơn so với ta tưởng đấy.” Cao Thiên Tôn nói.
“Ta đã vào đây từ một tháng trước rồi.” Giang Thần cười khổ, kể lại những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này.
Cao Thiên Tôn rất đỗi ngạc nhiên. Giang Thần mới đến đây bao lâu mà đã tiếp xúc với Hiên Viên Vương tộc, thậm chí còn đi xem mắt với một người, điều khó tin hơn nữa là Giang Thần lại từ chối.
“Cơ hội này đến cả Thái Nguyên Thiên chúng ta cũng không thể có được, ngươi nên trân trọng nó mới phải.” Cao Thiên Tôn tiếc nuối nói.
“Xin hãy tha cho ta đi, nếu quay về mà để vợ ta biết được, nàng ấy không lột da ta mới là lạ.” Giang Thần bất lực nói.
Cao Thiên Tôn sững sờ, không ngờ Giang Thần vốn không sợ trời không sợ đất lại là kẻ sợ vợ.
“Đây là sự tôn trọng.” Giang Thần giải thích.
“Phải, phải.” Cao Thiên Tôn gật đầu tán thành, không vạch trần hắn.
“Nhưng nếu không có sự giúp đỡ của Hiên Viên Vương tộc, muốn đặt chân vững chắc ở tòa thành này là điều khá khó khăn.” Ông bắt đầu nói vào việc chính.
Nếu Giang Thần không đại diện cho Thái Hoàng Thiên, hắn hoàn toàn có thể nói mình không mặn mà gì với việc bám trụ ở đây. Thế nhưng, Thái Hoàng Thiên sau này sẽ có ngày càng nhiều người đến đây tu luyện, nếu không có một nơi đặt chân thì sẽ rất bất tiện.
“Khi Thần Thành mới được xây dựng, địa giới của các Thiên giới đã được phân chia rõ ràng. Mà địa giới của Thái Hoàng Thiên các ngươi, từ ba kỷ nguyên trước đã bị chia chác sạch sẽ rồi.” Trong đó bao gồm cả Thái Nguyên Thiên. Tuy nhiên, Thái Nguyên Thiên đã quyết định trả lại địa giới mà họ đang chiếm giữ cho Giang Thần.
“Địa giới chẳng lẽ chỉ là nơi để ở thôi sao?” Giang Thần muốn biết điều này, nếu chỉ là chỗ ở thì thế giới rộng lớn như vậy, không nhất thiết phải chen chúc trong tòa thành này.
“Thần Thành sở dĩ được gọi là Thần Thành, là vì ở đây có thứ cốt lõi nhất của thế giới này: Hạt năng lượng! Đây là thiên địa năng lượng được vận chuyển từ các giới đến, sau đó được tinh luyện thêm một bước. Nó giúp ích rất nhiều cho việc tu luyện. Hạt năng lượng chỉ sản sinh trong Thần Thành, mỗi một dặm vuông đều có mật độ hạt năng lượng tương đương nhau.”
Cao Thiên Tôn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Giang Thần, nhưng những gì ông nói về hạt năng lượng đã giải tỏa nỗi băn khoăn của hắn. Giang Thần lập tức hiểu rõ địa giới quan trọng đến nhường nào. Diện tích địa giới càng lớn, thì lượng hạt năng lượng thu thập được càng nhiều.
“Ta muốn thu hồi địa giới vốn thuộc về Thái Hoàng Thiên, chắc chắn sẽ không phải là chuyện dễ dàng, đúng không?” Giang Thần hỏi.
“Đúng vậy. Nếu ngươi có sự giúp đỡ của Hiên Viên Vương tộc, có lẽ họ sẽ chủ động giao ra địa giới. Nhưng hiện tại thì, họ đương nhiên sẽ kéo dài được ngày nào hay ngày đó. Ngươi cũng có thể kiện lên Chúng Thần Điện, nhưng ngươi lại đắc tội với Thu Phong của Chúng Thần Điện, hắn lại chính là Thần sứ phụ trách mảng này.”
Nghe Cao Thiên Tôn nói vậy, Giang Thần gãi gãi đầu. Hắn tự hỏi sao mình cứ hay đắc tội với người khác thế không biết.
“Nhưng lần này ta đến cũng chỉ để tham gia tu luyện, chuyện địa giới cứ để sau này lấy lại cũng được.” Giang Thần nói.
Cao Thiên Tôn khẽ gật đầu. Hiện tại thì cũng chỉ có thể như vậy. Ông báo cho Giang Thần một tin tốt, đó là nội dung của đợt thử thách lần này đã được công bố.
“Các ngươi sẽ đi đến A La Địa Ngục Giới.”
Đó là cấm địa của các giới, là một tiểu thế giới vô cùng nguy hiểm. Tuy gọi là A La Địa Ngục Giới, nhưng không phải nơi người ta đến sau khi chết, mà chỉ là cách ví von cường điệu, người đi đến đó chẳng khác nào tự tìm cái chết. Trước khi Chúng Thần Điện biến nơi đó thành địa điểm thử thách, A La Địa Ngục Giới đã là nơi đáng để khám phá, vì nó chứa đầy cơ duyên. Hiện tại, Chúng Thần Điện chắc chắn sẽ cải tạo nơi đó một phen. Chỉ cần vận may không quá tệ, đều có thể nhận được cơ duyên và nâng cao cảnh giới.
“Không còn quy tắc nào khác sao? Chỉ cần đi vào trong đó rồi kiên trì đến cuối cùng thôi ư?” Giang Thần tò mò hỏi.
“Đúng vậy.”
Điều này cũng không khác mấy so với những lần thử thách mà Giang Thần từng trải qua. Hắn bắt đầu cảm thấy hứng thú với hạt năng lượng, muốn biết cảm giác tu luyện bằng thứ đó sẽ như thế nào.
Cao Thiên Tôn lập tức dẫn hắn đến một ngôi nhà. Vị trí của ngôi nhà này thuộc về địa giới của Thái Hoàng Thiên. Giang Thần chú ý thấy chất liệu của ngôi nhà không hề tầm thường.
“Hạt năng lượng không phải cứ muốn hấp thụ là được, mà phải xây dựng những căn phòng đặc chế. Vật liệu để xây những căn phòng này phải lấy từ Chúng Thần Điện.”
Vì vậy, nếu không nhờ Thái Nguyên Thiên, Giang Thần không thể nào ngay lập tức sở hữu một căn phòng có thể dùng để tu luyện. Điều này khiến Giang Thần cảm thấy may mắn vì quyết định liên minh với Thái Nguyên Thiên lúc trước.
“Ngoài hạt năng lượng ra, còn có Đạo Tàng. Trong Chúng Thần Điện ở đây có chứa Đạo Tàng, bên trong ẩn chứa những thần thông uy lực mạnh mẽ, ngươi cũng có thể trực tiếp đến đó tu luyện.” Cao Thiên Tôn nói.
Nghe đến đây, Giang Thần nhận ra Thần Thành là nơi bồi dưỡng cường giả, tập hợp những người ưu tú nhất của sáu Thiên giới để tập trung đào tạo. Vấn đề là, mục đích để làm gì? Giang Thần vô thức nghĩ đến việc chống lại kẻ địch mạnh. Và sự thật đúng là như vậy. Ngoài Dục Giới ra, vẫn còn những Thiên giới khác, hơn nữa số lượng còn đông đảo hơn bên này rất nhiều. Họ đang ở thế yếu, nên rất cần ngày càng nhiều cường giả.
Giang Thần nghĩ đến Hiên Viên Hùng, cái lý thuyết về việc sinh con kia, nguyên nhân cũng chính là vì điều này. Một đứa trẻ vừa sinh ra đã bất phàm, bản thân nó đã là một nguồn tài nguyên vô cùng quý giá.