Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2229 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 246

❊ ❊ ❊

Cung Dã dường như bị cô quấn lấy đến hết cách, vẻ mặt vừa mờ mịt vừa bất đắc dĩ, cuối cùng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh cúi đầu trước thế lực tà ác, giọng nói có chút khàn: “Cũng được nhưng anh có điều kiện.”

Một con cún ngay cả cơ bụng cũng không cho xem thì có thể đưa ra điều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiện gì quá đáng chứ? Nguyễn Hiện Hiện “chậc” một tiếng, nhướng mày: “Anh nói đi...”

Cung Dã ôm lấy cô, quỳ một gối xuống cuối giường, ánh mắt nhìn về phía mảng da​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trắng như tuyết nơi đầu ngón tay, yết hầu trượt lên xuống: “Anh muốn... vùi vào đó!”

Ánh đèn pha lê rực rỡ mờ ảo chiếu lên gò má đầy căng thẳng của người đàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông, vòng eo lắc lư, một bàn tay to lớn thuận theo cổ di chuyển dần lên.

Nhìn “nhân gian tuyệt sắc” đang đứng chân trần trên tấm thảm lông, vòng eo khẽ đung đưa, Nguyễn Hiện Hiện hoàn toàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kinh ngạc, giọng nói mang theo vài phần thán phục: “Lão Cung, sau này về hưu, có tính “lấn sân” không?”

Lời còn chưa dứt, đã thấy Cung Dã cúi người áp sát, đè cô lên chiếc giường mềm mại, anh nhìn cô từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên cao, từ từ đặt tay lên bên hông mềm mại của cô. Hơi thở có chút nặng nề: “Đến lượt em...”

Nguyễn Hiện Hiện: “...” Cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng ra trò phết...

Phòng bên cạnh, hai ông già ngồi đối diện nhau, ở giữa là một bàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cờ tướng đang chơi dở, Phong Quảng đột nhiên hét lớn: “Chiếu tướng!”

“Ha ha ha! Ông lại thua rồi.” Ông bật dậy khỏi ghế sô pha, vẻ mặt cao ngạo khinh thường: “Chơi cờ với cái lão cờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thối như ông đúng là mất hứng. Tối nay về thủ đô phải không, tôi về phòng thu dọn ít đồ cho Tiểu Dã.”

Triệu Lập không nhanh không chậm sắp xếp lại bàn cờ: “Về cái gì mà về, chơi thêm hai ván nữa đi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sang năm nước S sang đàm phán hợp tác vũ khí, tỉnh Hắc của ông không muốn tham gia à?”

“Không biết nhìn thời thế.” Phong Quảng cười nhạo, đầu cũng không ngoảnh lại, ông muốn tham gia thì tham gia, mấy lão già cấp trên kia còn dám đuổi ông trước mặt mọi người chắc?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Con trai mới về được mấy ngày lại phải đi, lão quỷ này đúng là cướp con trai người ta thành nghiện rồi, ngay cả cha con từ biệt cũng muốn chen một chân vào.

Nhìn con “Mã” to đùng trong lòng bàn tay, giọng Triệu Lập đầy bất đắc dĩ: “Ai mà chẳng từng trải qua thời trẻ, đôi tình nhân trẻ người ta sắp xa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau, để chúng nó chào tạm biệt đàng hoàng, ông không thể không qua đó phá đám à, rốt cuộc là ai trong chúng ta không biết nhìn thời thế?”

Nghe nói con dâu tương lai cũng ở phòng bên cạnh, Phong Quảng lật mặt trong một giây, giật lấy con Mã đen to đùng trong tay Triệu Lập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đặt lên bàn cờ: “Phải đó! Ai mà chẳng có thời trẻ, tôi chơi với lão cờ thối như ông thêm năm, à không, thêm mười ván nữa.”

Đèn hoa vừa lên, các khách ngoại quốc tham dự hội chợ lần lượt đi xe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ buýt trở về khách sạn, từng tốp hai ba người bước lên bậc thang.

Trần Chiêu Đệ và Mộc Hạ lẫn trong đám đông, vừa nhìn đã thấy Nguyễn Hiện Hiện đi ngược dòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người, mắt sáng rỡ: “Hiện Hiện, hôm nay cô đi đâu thế, tìm khắp nơi không thấy bóng dáng.”

Khách ngoại quốc nghe tiếng liền ngẩng đầu, biểu cảm của Nguyễn Hiện Hiện vô cùng mất tự nhiên, cô vịn vào tay vịn cầu thang, gượng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười đáp lại. Cung Dã không để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, cẩn thận nghiêng đầu qua: “Còn khó chịu không?”

Nguyễn Hiện Hiện lườm anh một cái, buông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra một chữ như băng: “Biến!”

Cung Dã mím môi, khóe mắt vẫn còn vương nét đỏ ửng, anh nhỏ giọng nhận sai: “Là anh không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt, không có kinh nghiệm làm em đau, lần sau đảm bảo không dùng sức như vậy nữa, anh...”

Nguyễn Hiện Hiện cười lạnh: “Lần sau cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quỷ ấy, không có lần sau.”

Cung Dã bị mắng, không hề xấu hổ hay tức giận, cổ họng ngược lại có chút căng cứng. Hộ tống người đến cửa phòng khách, anh lại dỗ dành một lúc lâu, thấy đối phương cuối cùng cũng hết giận, anh mới thở phào nhẹ nhõm: “Anh đi đây, về nhà thu dọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút đồ rồi ra thẳng sân bay, xe ô tô em cứ lái về thôn mà dùng, đi lại cho tiện. Con ngỗng đen kia trước khi em rời tỉnh lỵ anh sẽ cho người mang về, sô cô la trong đống đồ ăn vặt nhớ ăn trước, trời nóng dễ bị chảy.”

Nguyễn Hiện Hiện giấu đi vẻ không nỡ nơi đáy mắt, cô nhón chân, một tay kéo cổ áo anh: “Đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sớm về sớm, em về sẽ ăn ngay, đợi anh về, em cho anh nếm thử xem có ngọt không.”

Cổ họng Cung Dã nghẹn lại, sắc mắt u tối sâu thẳm, anh nhìn cô thật sâu một lần cuối rồi xoay người rời đi. Cửa phòng khách mở ra,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tư thế của Hướng Noãn không khác mấy so với lúc cô ấy rời đi, mắt vẫn dán chặt vào TV không chớp, vẻ mặt dở khóc dở cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »