“Tiền sính lễ thế nào cũng phải đòi họ 200 đồng, cộng thêm tiền của nhà Đại Nha, Nhị Nha, là 400 rồi. Nhà ta tự góp thêm chút nữa, gộp lại miễn cưỡng cũng được 600. Xuân Phân là đã qua một đời chồng, gả lên núi đòi được 100 thì tốt, không được 50 cũng đành. Số còn thiếu đi vay mượn thêm anh em trong họ là cũng gần đủ.”
Mẹ Lý đảo mắt, rướn người qua chiếc bàn trên giường thì thầm: “Tôi nghe người ta nói, trên núi có nhiều nhà không lấy được vợ, có nhà mấy anh em dùng chung một vợ. Loại nhà đó cho nhiều tiền sính lễ lắm.”
Đối với lời lẽ độc địa của người vợ bên gối, bố Lý không hề ngạc nhiên. Con dâu do mẹ chồng dạy dỗ, chỉ biết đặt đàn ông con trai lên hàng đầu. Trong tư tưởng đã ăn sâu bén rễ, con gái đều là nuôi cho người khác, chỉ có con trai mới đáng tin cậy.
Bố Lý không trả lời, làm cha, ông ta vẫn chưa nhẫn tâm đến mức bắt con gái mình làm vợ chung cho người ta. Nếu tiền thật sự không gom đủ... thì để xem xét sau vậy.
...
Đi dọc bờ sông trên đường về thôn, Hướng Hồng Quân hồn bay phách lạc. Chuyện tương tự ông cũng nghe không ít nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ra với chính mình.
“Cháu nói xem, ngày mai ly hôn liệu có thuận lợi không?”
“Sẽ thuận lợi.” Nguyễn Hiện Hiện trả lời chắc nịch. Cô gây áp lực cho Đại đội trưởng Lý, Đại đội trưởng Lý sẽ chuyển áp lực đó cho nhà họ Lý. Nếu không có gì bất ngờ, Lý Xuân Phân còn bị dụ dỗ đến mức vui vẻ hớn hở mà ly hôn.
Chỉ là... nghĩ đến đức hạnh phẩm hạnh của Hướng Hồng Quân, cô vẫn nhắc nhở một câu: “Nếu chú Hướng có quan hệ không tệ với hai người chị cả và chị hai bên nhà họ Lý, tốt nhất là nên báo trước cho họ một tiếng, ra ngoài lánh nạn đi.”
“Ý của cháu là...” Hướng Hồng Quân siết chặt năm ngón tay.
Chị cả thì khỏi nói cũng không biết điều y như Lý Xuân Phân, thậm chí còn hơn. Chị hai là một người phụ nữ thời đại mới, tính cách mạnh mẽ, thích hát ngược giọng với gia đình.
Tục ngữ có câu, con cả thì thương, con út thì chiều, chỉ có con thứ là bị ghẻ lạnh. Nhà họ Lý sinh đứa con gái đầu, tuy thất vọng nhưng vì là con gái cả nên cũng cưng chiều nhiều năm.
Đứa thứ hai lại sinh ra con gái, giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu đang sôi: Sinh ra là sai, ăn cơm là sai, ngay cả hít thở cũng là sai. Một tuổi thơ toàn đòn roi mắng chửi, trước khi đi lấy chồng chưa bao giờ nhận được một sắc mặt tốt của cha mẹ.
Tới tuổi, bà kiên quyết gả cho một chàng trai mồ côi có cha mẹ mất trong chiến loạn. Cuộc sống sau hôn nhân không ai biết, chỉ biết bà không phải hầu hạ cha mẹ chồng cũng không phải đối phó với chị em dâu...
Xếp hàng thứ hai nhưng sắc mặt và trạng thái lại là tốt nhất trong mấy chị em.
Nhớ lại năm đó mình bị thương nặng xuất ngũ, chị hai đã ném cho một tờ 10 đồng lên giường gạch, Hướng Hồng Quân gật đầu: “Sáng mai lấy danh nghĩa người khác gọi điện đến đội sản xuất của chị hai, hẹn hai vợ chồng chị ấy ra ngoài nói chuyện, tránh để tôi lộ mặt, tin tức truyền đến tai nhà họ Lý.”
Thấy ông đã có tính toán trong lòng, Nguyễn Hiện Hiện rảo bước qua sông, đứng bên bờ đối diện, giơ tay ngáp một cái: “Hẹn 5 ngày, ly hôn xong 3 ngày mà không đưa tiền thì chú cứ đi quậy. Đừng tìm nhà họ Lý, vô dụng, đã tìm là tìm thẳng Đại đội trưởng của bọn họ ấy.
Cháu về ngủ đây! Sáng mai còn phải dậy ăn cơm. Nếu nghĩ không thông thì đừng tự đày đọa mình, lỡ ốm đau lại phải tiêm vào mông, cùng lắm thì nhảy sông chìm nghỉm là xong.”
Đại đội trưởng: “???” Ông cởi một chiếc giày, giơ lên quá đầu, đuổi thẳng Nguyễn Hiện Hiện về đến tận điểm thanh niên trí thức.
Nhìn cô có cửa không gõ mà lại trèo tường, Đại đội trưởng Hướng đứng trong gió tây nam, vẻ mặt buồn bã mất mát.
Nhưng khi nhớ đến lời nói “nhảy sông” của con nhóc hỗn xược kia, biểu cảm của ông lập tức thu lại. Phải dọn dẹp mớ hỗn độn cho cái “que khuấy phân” này còn chưa xong, ai còn tâm trí đâu mà buồn rầu ủ dột.
Nói thì nói vậy nhưng ngày hôm sau, các đội viên chuẩn bị lên công lại phát hiện, tiếng kẻng gọi lên công không vang lên. Họ tự ước lượng thời gian chạy đến bên ngoài phòng nông cụ thì Hướng Hồng Quân mọi khi đều đến đây từ sớm, là người đầu tiên chờ mọi người đến lên công, vậy mà lại không có ở đó. Lập tức có người hoảng hốt.
Giày có vừa hay không chỉ có chân mới biết. So với các đội sản xuất khác bên ngoài, nơi thì không có gì ăn, nơi thì bị cán bộ đút túi riêng, thôn Bình Đầu có thể nói là cơm no áo ấm.
Ít nhất bao nhiêu năm nay, không còn ai bị chết đói. Về chuyện 900 đồng, dân thôn đều cho rằng chính cô thanh niên trí thức hỗn xược mới đến kia đã làm hư Đại đội trưởng.
Cán bộ thôn lập tức cử hai hậu bối nhanh chân chạy đến nhà ông, xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Một lát sau, họ mang tin về, Đại đội trưởng vốn khỏe như thép đã ngã bệnh...
Giờ phút này, Hướng Bắc đứng bên giường gạch của bố mình, vẻ mặt âm u: “Bên ngoại sáng nay cho người sang truyền lời, nói bố muốn ly hôn với mẹ con sao?”
Hướng Hồng Quân sốt đến mặt đỏ bừng, Hướng Noãn cũng đang vội vã lấy rượu mạnh lau người cho ông: “Không nói gì, là chột dạ rồi chứ gì? Mẹ con có lỗi gì với bố, để bố đến tuổi trung niên rồi còn nhẫn tâm ruồng bỏ vợ con? Họ Hướng kia, bố còn chút nhân tính nào không?”
“Im miệng!” Hướng Noãn ném cái khăn tay xuống, giơ tay đẩy anh trai mình, giọng nói mang theo tiếng khóc: “Anh quậy cái gì, không thấy bố ốm liệt giường rồi à? Không nói đến việc cõng bố đến trạm xá khám bệnh, lại còn đến đây chất vấn. Có lúc em thật sự nghi ngờ anh là đến đây để đòi nợ đấy.”
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Trên giường gạch, Hướng Hồng Quân đang chìm trong cơn ác mộng bỗng hé mở một mắt. Ông nhìn thấy Hướng Bắc giơ tay tát Hướng Noãn một cái... Cuối cùng ông cũng nhận thức rõ ràng, đây không phải là con trai ông.
“Chát” một tiếng! Cái tát giáng mạnh xuống mặt Hướng Noãn. Hướng Bắc lộ ra bộ mặt dữ tợn, gào thét với em gái: “Còn không phải là mày sao! Nếu mày ngoan ngoãn gả cho thằng ngốc nhà họ Hồ, nhà mình sao có ngày hôm nay? Đồ sao chổi, đồ hàng lỗ vốn, mày xúi giục lão già kia ruồng bỏ vợ con, mày vừa lòng chưa hả?”
Thể hình nam nữ khác biệt, cộng thêm Hướng Bắc làm việc đồng áng từ nhỏ, Hướng Noãn sao có thể là đối thủ?
Đại đội trưởng nín một hơi, đang định gượng dậy... Bỗng nhiên từ bên cạnh, một chiếc chân nhỏ mà mập mạp duỗi ra. Mộc Hạ một cước đá bay Hướng Bắc, khiến gã đập mạnh vào góc giường gạch.
Chị cúi xuống đỡ Hướng Noãn dậy, nhìn thấy nửa bên má sưng đỏ của cô bé, ánh mắt Mộc Hạ hoàn toàn lạnh đi. Chị một tay xách cổ áo sau của Hướng Bắc: “Ra đây, chúng ta ra ngoài nói chuyện.”
Bệnh tới như núi đổ, Đại đội trưởng rất muốn đứng dậy nhưng vết thương cũ tái phát khiến ông mơ mơ màng màng lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi ông tỉnh lại, cái đầu nhỏ lông xù của Nguyễn Hiện Hiện đang cụng vào đầu con gái mình, miệng thì thầm to nhỏ, tay chân múa may: “Gói này là thuốc chuột, chai này là thuốc trừ sâu, còn cái này mới lợi hại nè, thạch tín. Lát nữa mà chú Hướng không tỉnh, chúng ta chọn một cái đút vào miệng chú ấy.”
“Khoan đã.” Hướng Hồng Quân vươn một bàn tay yếu ớt quơ quơ vào hư không: “Tôi cảm thấy mình vẫn còn cứu chữa được.”
Hướng Noãn bật cười “phụt” một tiếng, Mộc Hạ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chạy bộ buổi sáng đến ngoài sân nhà đại đội trưởng, vừa hay đụng phải Hướng Bắc đang đánh em gái. Hồi tận thế, Mộc Hạ từng thuộc đội tuyển quốc gia, đã thề sẽ bảo vệ phụ nữ và lương thực.
Chị đánh Hướng Bắc, cứu Hướng Noãn, biết tin đại đội trưởng ngã bệnh, liền quay về lôi Nguyễn Hiện Hiện từ trong chăn ra. Cô bé này ngái ngủ bực bội, tuyên bố sẽ cho đại đội trưởng uống thạch tín.
Bàn tay dày rộng của Hướng Hồng Quân áp lên trán mình, sốt cũng hơi nặng rồi.
Nguyễn Hiện Hiện cản lại viên khánh sinh trong tay Hướng Noãn, mở gói giấy mình mang đến: “Uống thuốc hạ sốt đi, ngoài hạ sốt còn có tác dụng giảm đau.”
Hướng Hồng Quân đang nằm yếu ớt trên giường sưởi mỉm cười, không dám tưởng tượng người đàn ông sau này cưới được thanh niên trí thức Nguyễn sẽ hạnh phúc đến nhường nào, thật sự là quá tinh tế!
Ông chỉ vừa cử động cái chân bị thương, cô đã đoán ra là ông bị đau chân.
Chỉ riêng cái khả năng quan sát này, cô xứng đáng để vươn lên.
Hướng Noãn vội vàng nhận lấy viên thuốc trắng, đút cho đại đội trưởng uống rồi lại ra hộp lấy một hào, Nguyễn Hiện Hiện cũng không từ chối.
Thuốc này cô chuẩn bị từ trước đợt lũ, cô đã uống một viên, chỗ còn lại vẫn mang theo người.