Nhớ năm xưa ở huyện thành có một gia đình “Nhà có công thần hạng nhất”, người con trai duy nhất vì nói lắp mà bị đám du côn trong thành trêu chọc, trong lúc phản kháng đã bị đánh gãy một chân, chọc mù một mắt, cán bộ huyện có dính líu họ hàng cũng mặc kệ không quan tâm.
Bà cụ cầu cứu không nơi nương tựa, đành mang theo giấy chứng nhận công thần hạng nhất của người chồng quá cố, vượt cả trăm dặm đường đến quân khu nơi liệt sĩ từng công tác.
Thủ trưởng biết được cảnh ngộ của hai mẹ con liền nổi trận lôi đình, cơn phẫn nộ của toàn quân khu cũng lập tức bị đốt cháy, hai chiếc xe tăng, mười mấy chiếc xe quân sự trang bị vũ trang đầy đủ tức tốc chạy đến huyện Bình An.
Đám du côn và gã cán bộ huyện có liên quan không một ai chạy thoát.
Khung cảnh vô cùng thảm khốc.
Sau đó lãnh đạo các cấp toàn bộ đều bị quy trách nhiệm.
Chuyện này đã gây chấn động huyện Bình An suốt bao nhiêu năm trời.
Giá trị của giấy chứng nhận này của Nguyễn Hiện Hiện tuy không thể so sánh với gia đình liệt sĩ nhưng “nhìn qua ống mà thấy cả con báo” (thấy nhỏ biết lớn), chỉ cần đầu óc không bị xe tải cán qua thì sau này sẽ không ai chủ động chọc vào cô.
Một câu hối hận đã không đủ để hình dung tâm trạng của mọi người lúc này, chỉ hy vọng cô nể tình xưa nghĩa cũ mà tiếp tục kéo đại đội đi lên.
Mà câu trả lời của Nguyễn Hiện Hiện cũng rất đơn giản, một chữ: “Cút!”
Đối diện với mấy ánh mắt ngầm oán hận nhưng không dám nói ra, cô nhếch môi:
“Miệng thì luôn mồm gọi người một nhà nhưng giá như lúc bọn Ủy ban cách mạng bắt tôi, các người chịu đứng ra ngăn cản một hai câu thì câu trả lời của tôi đã ôn hòa hơn rồi.”
Mọi người: “???”
Ý là “ôn hòa hơn” tức là kiểu gì cũng không đồng ý mà!
Cũng có người lí nhí phản bác: “Nói thì hay lắm, đó là Ủy ban cách mạng đấy, ai dám đối đầu với bọn họ?”
Ánh mắt sắc bén của Nguyễn Hiện Hiện phóng về phía người đó: “Giá như hôm nay người suýt bị bắt không phải là tôi, mà là một người trong số các người thì sao? Vẫn sẽ thờ ơ đứng nhìn ư?
Đừng kiếm cớ nữa, nói cho cùng, tôi chỉ là một thanh niên trí thức vừa mới xuống nông thôn, không thân cũng chẳng quen gì với các vị.
Tôi không trách các người khoanh tay đứng nhìn, đó cũng là lẽ thường tình của con người nhưng các người cũng đừng cầu cạnh tôi làm gì, cứ vậy đi!”
Nói xong, cô dẫn theo Mộc Hạ và những người khác rời đi mà không thèm ngoảnh đầu lại.
Người vừa đi khỏi, xung quanh lập tức nổ ra những cuộc tranh luận kịch liệt.
Có người chửi rủa, có người tiếc nuối.
Thậm chí có người còn chĩa mũi nhọn thẳng về phía nhà họ Hồ, khung cảnh hỗn loạn khiến người ta phải tắc lưỡi.
Trong lúc xô đẩy và oán trách lẫn nhau, Ôn Nhu suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất, sao lại thế? Sao lại biến thành thế này?
Chị ta đã ám thị rõ ràng là có thể tố cáo với Ủy ban cách mạng, vậy mà ngay cả tổ chức như thế cũng không trấn áp nổi cô sao?
Ôn Nhu vừa khóc vừa cười.
Nếu như... nếu như lúc Nguyễn Hiện Hiện mới xuống nông thôn, mình không kết thù mà lại kết thân với cô...
Thì bây giờ có phải đã là một cục diện khác rồi không?
Hừ, chị ta cười một cách âm u và tự giễu, sẽ không đâu, chị ta biết dù có làm lại cả vạn lần thì mình cũng sẽ không kết thân với cô.
Con người như vậy quá chói mắt, quá lạc lõng, thật sự là... khiến người ta ghen tị mà!
Qua hôm nay, chị ta sẽ hoàn toàn mất đi chỗ đứng ở đại đội này.
Kết hôn, chỉ cần trở thành vợ quân nhân, đám chân đất mắt toét này mới không dám bắt nạt, làm nhục chị ta nữa.
Ôn Nhu thất thần lết về điểm thanh niên trí thức, mấy người Diệp Quốc cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Chỉ có Liễu Hạ Thiên là nhìn về hướng Nguyễn Hiện Hiện rời đi mà siết chặt nắm đấm, mở xưởng, nếu mình có thể tham gia, có phải là có thể trả hết tiền sớm hơn và khôi phục tự do không?
Không được, mình nhất định phải để cho ác quỷ này thấy quyết tâm của mình, ngày mai phải đi xin Đại đội trưởng cho làm 8 công điểm mới được.
...
Tại điểm thanh niên trí thức, Nguyễn Hiện Hiện cầm giấy chứng nhận “Công lao hạng nhất cá nhân” đi đi lại lại ngoài sân sau.
Lượn lờ đến mức Mộc Hạ thấy chóng cả mặt, chị đột ngột ngẩng đầu: “Còn chưa ngủ? Tính lượn lờ ở đây đấy à?”
Nguyễn Hiện Hiện xòe bàn tay nhỏ đặt bên tai: “Hả, chị cũng chúc mừng em vinh dự nhận được Công lao hạng nhất cá nhân à?”
Mộc Hạ nhìn Trần Chiêu Đệ, thôi xong, con bé này điên rồi!
“Nó không ngủ thì chúng mình về ngủ.”
Đêm hôm đó, có người trằn trọc không yên, có người mộng đẹp đến tận hừng đông.
Hiếm thấy, sáng sớm hôm sau, kèn hiệu lệnh ra đồng còn chưa thổi, Nguyễn Hiện Hiện đã có mặt ở nhà bếp.
Trước mặt là một chậu nhân chay nhỏ, năm ngón tay lướt nhanh thoăn thoắt.
Ngô Học Lương cũng dậy sớm chuẩn bị ăn tạm chút gì đó, hít hít mũi: “Nhân gì thế? Chưa hấp mà đã thơm vậy.”
Nguyễn Hiện Hiện tay không ngừng, nghiêng đầu thắc mắc: “Giá đỗ, rau mùi, đậu phụ khô và miến. Gia vị chính là chao, ở Bắc Kinh chẳng lẽ anh chưa từng ăn món “Tân Vị Tố” (Bánh bao chay Thiên Tân) à?”
Ngô Học Lương là người Thượng Hải, do điều động công tác của gia đình nên mới đến Bắc Kinh.
Nghe thấy trong bánh bao có rau mùi, biểu cảm của anh ta phải gọi là bùng nổ.
“Nặn mấy cái bánh bao hấp toàn thịt không ngon à? Tôi không tài nào hiểu nổi, tại sao trong bánh ú lại phải cho nhân đậu, thịt không thơm hay sao?”
Lần này, người bùng nổ đổi thành Nguyễn Hiện Hiện.
“Bánh ú cho thịt vào, anh ăn không ngấy à?”
Ngô Học Lương kéo một cái ghế đẩu: “Tôi đã muốn nói từ lâu rồi, trứng hấp không phải là ăn không à, tại sao phải trộn với cơm?
Dưa chuột chấm đường trắng ăn ngon, còn cho giấm, đập tỏi, thêm ớt đỏ, thế là ăn dưa chuột hay là ăn gia vị? Còn nữa...”
“Dừng lại!” Nguyễn Hiện Hiện nuốt nước bọt, bánh bao cũng không nặn nữa: “Anh nói cái quái gì chấm đường trắng cơ?”
“Dưa chuột đó!” Ngô Học Lương trả lời đầy lý lẽ.
Nguyễn Hiện Hiện đã đứng dậy tìm “hàng nóng” khắp nhà bếp, cuối cùng cũng tìm được một vũ khí thuận tay, cô cười nham hiểm xông lên.
“Bà cho mày dưa chuột chấm đường trắng này!”
“Á!” Ngô Học Lương bị đánh, ôm cái mông bị gậy vụt, hét lên một tiếng thảm thiết, tiếng la hét này vang lên lẫn trong tiếng kèn hiệu lệnh ra đồng đầu tiên, nghe vô cùng đột ngột.
Trong vòng năm phút, đám bạn lần lượt thức dậy, nhìn thấy Nguyễn Hiện Hiện đang ngồi trên ghế đẩu trong bếp lau nước mắt, Chử Lê là người đến đầu tiên, ánh mắt anh ta siết lại, quẳng đồ vệ sinh cá nhân xuống, quan tâm hỏi.
“Sao thế, sáng sớm đã đúng nghĩa đen là “lấy nước mắt rửa mặt” à?”
Nguyễn Hiện Hiện khóc không kìm được, tay nhỏ túm lấy tay áo Chử Lê, tay kia chỉ vào Ngô Học Lương đang co ro ở góc tường.
“Chú Chử, anh ta nói dưa chuột chấm đường, cháu lớn từng này rồi chỉ mới ăn qua cà chua trộn đường, thế mà anh ta lại dùng dưa chuột chấm đường trắng, đây là cái món ăn hắc ám hủy hoại tam quan gì vậy hả?”
Chử Lê thấy buồn cười: “Chỉ vì thế mà cũng khóc à?”
Nguyễn Hiện Hiện ngẩng đầu lên với vẻ không thể tin nổi: “Thế mà còn không khóc à? Tối nay cháu tìm cho chú ít dưa chuột, bắt chú chấm đường trắng ăn một trăm quả.”
Chử Lê im lặng, vươn bàn tay to xoa xoa lọn tóc vểnh lên trên đầu cô nhóc: “Vậy thì cháu cứ khóc thêm lúc nữa đi.”
Cuối cùng, đám bạn phải thay phiên nhau dỗ dành mới khiến cô nín.
Đi trên con đường đất dẫn đến phòng nông cụ, Nguyễn Hiện Hiện vẫn giữ vẻ mặt hoài nghi nhân sinh, miệng lẩm bẩm.
“Bánh ú có nhân thịt, dưa chuột có thể chấm đường... Oa oa oa!” Lại khóc.
Dọa đến mức Ngô Học Lương suýt nữa thì hứa rằng dưa chuột sẽ không bao giờ chấm đường nữa, cuối cùng Trần Chiêu Đệ nói một câu công bằng: “Dưa chuột ở quê tôi không giống loại dưa mỏng dài ở miền Bắc, chấm đường ăn ngon lắm.”
Hóa ra là giống dưa khác nhau, Nguyễn Hiện Hiện tuy không thể hiểu nổi nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận.
Hôm nay Đại đội trưởng đặc biệt im lặng, chỉ miễn cưỡng chào một tiếng rồi cúi đầu phân công nhiệm vụ.
Con hàng này lại hớn hở sáp lại gần: “Chú sao thế, bị cắm sừng à? Con trai có phải của chú không đấy?”
Đại đội trưởng hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Cháu nói xem tại sao bánh ú lại cho nhân thịt?”
Nguyễn Hiện Hiện “oa” một tiếng, khóc ré lên!
Nửa tiếng sau, cô đi về như không có chuyện gì xảy ra, lúc này nhiệm vụ đã được phân công xong, cô đi tò mò theo sau mông Đại đội trưởng.
Hướng Hồng Quân vờ như không biết cô cố tình trốn tránh việc phân công nhiệm vụ.
Dù sao thì con hàng này có ra đồng hay không cũng chẳng ai thèm quản nữa.