Tấm thứ hai, là thẻ công tác nghiên cứu viên của “Cục Nghiên cứu Kỹ thuật Y học hàng không vũ trụ”, gọi tắt là Cục 507.
Phong Bạch thấy cô xem xong, chỉ vào người bên cạnh giới thiệu cho hai người: “Cậu ta tên Phạm Thái Thái, là liên lạc viên Cục 507 cử đến cho cô. Sau này cấp trên có nhiệm vụ gì sẽ liên lạc với cô qua cậu ta.”
Đừng thấy cái tên Phạm Thái Thái nghe khá buồn cười nhưng cậu tuổi còn trẻ mà vẻ mặt đã như một ông cụ non cổ hủ, cậu khẽ gật đầu với Phong Bạch.
Phạm Thái Thái nói: “Tiếp theo để tôi và đồng chí Nguyễn trao đổi, mời Đoàn trưởng Phong tạm thời tránh mặt.”
Khóe miệng Phong Bạch giật giật, quay người rời đi.
Cấp trên xem như cũng đã phân tích con người Nguyễn Hiện Hiện này rất thấu triệt, mới phái một người cứng nhắc rập khuôn như Phạm Thái Thái đến làm liên lạc viên.
Chỉ cần phái một người hoạt bát hơn chút, anh ta dám lấy đầu chú út ra đảm bảo, không quá nửa tháng nhất định sẽ bị cô nàng này “dắt đi lệch đường”.
Như vậy... cũng tốt lắm.
Người vừa đi, Phạm Thái Thái lập tức vươn tay ra, động tác chuẩn xác như dùng thước đo, khiến Nguyễn Hiện Hiện cũng bất giác phải nghiêm túc theo.
Phạm Thái Thái nói: “Chào cô, tôi là liên lạc viên của cô cũng là cộng sự của cô trong một thời gian rất dài sắp tới, có gì không hiểu hoặc thắc mắc cô đều có thể hỏi tôi.”
Hai tay chạm vào rồi lập tức buông ra, Nguyễn Hiện Hiện tò mò: “Cộng sự? Anh cũng có năng lực đặc biệt à?”
Phạm Thái Thái trả lời rất thản nhiên, chỉ vào đầu mình: “Không có. Nhưng trí nhớ của tôi tốt hơn người bình thường. Tôi đã đọc qua hơn một nửa sách vở tài liệu trong viện, có thể hỗ trợ cô hoàn thành nhiệm vụ hiệu quả hơn.”
Nguyễn Hiện Hiện “Ồ” một tiếng: “Vậy nhiệm vụ của tôi là?”
Phạm Thái Thái nói: “Xử lý các sự kiện siêu nhiên ở tỉnh Hắc. Vì cô là nhân viên biên chế ngoài, lại đang ở tỉnh Hắc nên nhiệm vụ sẽ được giao dưới hình thức chỉ định chứ không phải lựa chọn. Đương nhiên, cô có quyền từ chối.”
Cậu chỉ vào hai tấm thẻ trong tay Nguyễn Hiện Hiện: “Thân phận An ninh Quốc phòng tiện cho cô đi lại bên ngoài. Thẻ của Cục 507 đừng dễ dàng cho người khác thấy, vào thời khắc nguy cấp nó có thể điều động quân đồn trú hỗ trợ.”
Nguyễn Hiện Hiện đơn thuần chỉ tò mò: “Phiền phức mà năng lực đặc biệt cũng không giải quyết được thì thân xác máu thịt của quân nhân có tác dụng gì?”
Phạm Thái Thái đẩy gọng kính: “Ý tôi là trong trường hợp cần dùng vũ khí nóng bao phủ trên diện rộng.”
Thôi được! Nguyễn Hiện Hiện chép chép miệng: “Có thể nói cho tôi biết, tỉnh Hắc thường có những nhiệm vụ gì không, nếu nằm ngoài phạm vi năng lực, tôi cũng sớm xin nghỉ việc.”
Phạm Thái Thái: “???”
Phạm Thái Thái nói: “Tỉnh Hắc nhiều núi, chúng tôi chủ yếu là xử lý những sơn tiêu tinh quái xé bỏ “Điều lệ”, xuống núi gây rối, hoặc là khuyên chúng trở về núi rừng, hoặc là tiêu diệt tại chỗ.”
Nguyễn Hiện Hiện hỏi: “Trong núi thật sự có tinh quái à? “Điều lệ” lại là gì?”
Nguyễn Hiện Hiện giống như một em bé tò mò, còn Phạm Thái Thái không hề mất kiên nhẫn, cậu trả lời từng câu hỏi cô đưa ra.
Phạm Thái Thái nói: “Sơn tiêu là chỉ một số tinh quái đã sống rất lâu năm, ví dụ như gấu ở tỉnh Hắc. Lúc tôi đến, trên núi Tùng Phong có một con gấu con của một con gấu già đã bắt chước hành động của con người, dụ dỗ dân thôn lên núi rồi lột da ăn sống, mấy lần gây ra hoang mang dư luận. Để ngăn con gấu già báo thù người thường, Cục 507 đã ra lệnh tiêu diệt. Tỉnh Hắc đa phần là những tinh quái này gây rối, không giống như Tương Nam thì cương thi nhiều hơn.”
Nguyễn Hiện Hiện hỏi: “Thật sự có cương thi sao?”
Phạm Thái Thái im lặng một lúc rồi hỏi ngược lại: “Nếu không thì sao? Cô tưởng ý nghĩa tồn tại của Cục 507 là gì?”
Thấy cô còn muốn hỏi, Phạm Thái Thái ra hiệu dừng lại, kiên nhẫn nói: “Hay là cô giải quyết xong phiền phức ở thôn trước đã, chúng ta có khối thời gian để tìm hiểu từ từ mà.”
Cô nàng này vỗ trán một cái: “Đúng ha!”
Lúc hai người đi ra, rõ ràng đã bớt xa lạ hơn nhưng Phạm Thái Thái vẫn cứ cứng nhắc rập khuôn như vậy.
Lúc này Thời Đại Phú đang nước bọt văng tứ tung, mắng đám dân thôn và Lý Xuân Phân như mắng cháu.
Thấy cô đi ra, ông ta nở nụ cười của trưởng bối quan tâm vãn bối, vẫy tay một cái, hai Hồng Tiểu Binh lôi Diệp Quốc đang đứng như trời trồng kéo lê tới.
Ông ta hất cằm, vừa là nói với Nguyễn Hiện Hiện cũng vừa là nói với tất cả mọi người có mặt.
Ông ta nói: “Thời tôi đây cũng là do nghe lời gièm pha của tiểu nhân, đồng chí Diệp này buổi chiều đã tìm đến Ủy ban cách mạng, khăng khăng tố cáo đồng chí Nguyễn. Qua xác minh, đồng chí Nguyễn không tồn tại bất kỳ vấn đề gì về tư tưởng và hành động thực tế, ngược lại, cô ấy còn là đồng chí tiên tiến tốt, vinh dự nhận được công trạng cá nhân hạng nhất.”
Dứt lời, ông ta quay sang Nguyễn Hiện Hiện, giọng điệu chân thành.
Ông ta nói: “Có cần tôi đưa hai đồng chí cố ý tố cáo sai sự thật, âm mưu phá hoại đoàn kết tập thể này đi điều tra không?”
Diệp Quốc sợ đến sắp tè ra quần, rõ ràng buổi chiều lúc đến vẫn còn tốt đẹp, Chủ nhiệm Thời còn khen hắn tố giác có công, hỏi hắn có hứng thú gia nhập Hồng Tiểu Binh không... Sao mới qua một đêm mà mọi chuyện đã thành ra thế này.
Lý Xuân Phân còn tệ hơn hắn, đối diện với ánh mắt không còn một tia ôn tình nào của Đại đội trưởng, trong mắt ông tràn ngập sát khí muốn đánh chết bà ta, Lý Xuân Phân gần như mềm nhũn ra, ngã sụi xuống đất.
Nguyễn Hiện Hiện cười cười, tỏ ra vô cùng rộng lượng: “Thôi bỏ đi ạ, tôi tin họ cũng chỉ là nhất thời bốc đồng, huống hồ thanh niên trí thức Diệp và con gái trưởng thôn sắp có tin vui rồi. Ông bà ta có câu “Thà phá mười ngôi chùa, chứ không phá một cuộc hôn nhân”, lúc trong thôn tổ chức hỷ sự còn phải mời Chủ nhiệm Thời đến làm người chứng hôn đấy ạ.”
Có thể leo lên đến chức Phó chủ nhiệm Ủy ban cách mạng, phản ứng của Thời Đại Phú nhanh đến mức nào chứ!
Thậm chí ngay lúc lão trưởng thôn còn chưa hiểu ra chuyện gì thì ngay khoảnh khắc Nguyễn Hiện Hiện vừa dứt lời, ông ta đã nghĩ ra được mấy đường lắt léo.
Suy nghĩ cuối cùng hội tụ thành một nụ cười thân thiết trên mặt, ông ta khẽ gật đầu với lão trưởng thôn: “Nhà có chuyện vui, chúc mừng.”
Tiếp đó, ông ta chuyển chủ đề: “Chúng ta cũng coi như không đánh không quen biết, có thể làm người chứng hôn cho hai đứa nhỏ cũng xem như là sự tiếp nối cho lần gặp gỡ này. Ngày giờ định hết chưa?”
Ông ta nhìn lão trưởng thôn. Lão trưởng thôn nhìn ông ta.
Khó khăn nuốt nước bọt, chuyện cưới xin của hai đứa trẻ đã được thông qua trước mặt lãnh đạo Ủy ban cách mạng, điều này có nghĩa là chỉ cần Diệp Quốc không chết, đám cưới này có không muốn cũng phải cưới.
Hơn nữa muốn ly hôn cũng chưa chắc là chuyện đơn giản.
Ma chay cưới hỏi tuy không thịnh hành tổ chức rình rang nhưng ở nông thôn nhà ai cưới vợ gả chồng bày hai bàn tiệc mời họ hàng đến cũng không ai nói gì.
Hồ Bân còn đang trông mong thu về một đợt tiền mừng, giờ có Thời Đại Phú làm người chứng hôn, đừng nói là tiền mừng, e là bày một bàn tiệc cũng đừng hòng.
Độc thật! Con nha đầu chết tiệt này dụng tâm không thể không nói là quá độc ác!
Đối diện với ánh mắt dần dần không vui của Thời Đại Phú, sống lưng Hồ Bân bất giác còng xuống rất nhiều, vội vàng đáp lời:
“Định rồi, định rồi ạ, hai hôm nay đang chuẩn bị bảo bọn nhỏ rảnh thì đi đăng ký kết hôn, ngày tốt lành cũng không quá nửa tháng nữa đâu.”
Diệp Quốc há hốc miệng, vẻ mặt ngỡ ngàng.
Đăng ký kết hôn? Hắn nghĩ là chỉ tổ chức một đám cưới đơn giản ở nông thôn, chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện “đăng ký” với con mụ Hồ Đại Nha hôi hám kia!
Đúng như mong muốn, khi thấy vẻ mặt như ăn phải phân của cả hai đương sự, Thời Đại Phú kín đáo liếc nhìn Nguyễn Hiện Hiện, trên mặt nữ đồng chí này hoàn toàn là ý xấu không thèm che giấu.
Cô không còn tỏ vẻ gì nhắm vào ông ta nữa.
Oan gia nên giải không nên kết, Thời Đại Phú thả lỏng tinh thần, chỉ cần không phải là kẻ cứng đầu muốn sống chết với ông ta đến cùng là tốt rồi. Ông ta lại nói thêm vài câu khách sáo, định rời đi.
Nguyễn Hiện Hiện bước lên hai bước: “Phó chủ nhiệm, tôi tiễn ông.”
Bên cạnh quân đội đang đứng nghiêm trang, Thời Đại Phú đâu dám để cô tiễn, ông ta cười vội vàng từ chối.
“Cô cứ bận việc của mình trước đi, đợi xong việc, hôm nào rảnh thì lên cơ quan tìm tôi, đến lúc đó chúng ta lại ngồi xuống nói chuyện.”
Nguyễn Hiện Hiện xưa nay rất biết “thuận nước đẩy thuyền”. “Cũng được ạ, hôm khác nhất định sẽ đến cửa làm phiền, đến lúc đó ông đừng chê tôi phiền nhé.”