Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2278 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 284

❊ ❊ ❊

Bố thằng bé chen ra khỏi đám đông với vẻ mặt hung thần ác sát, một tay xách cổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thằng con lên: “Tiểu Sơn, đứa nào bắt nạt con? Nói cho bố, bố đánh nó cho con.”

Tiểu Sơn bĩu môi, chỉ tay về phía Nguyễn Hiện Hiện và Lý Đại Chủy, lập tức mách: “Họ! Chính là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ! Một người co chân đá con, một người dùng tay đẩy con. Bố ơi, mông con đau quá.”

Bố nó là Hồ Dương, đặt con trai xuống đất: “Nó đá con thì con đá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại. Có bố che chở, bố xem chúng nó có dám đánh trả không.”

Lý Đại Chủy vội vàng lùi ra xa. Nếu nói Nguyễn Hiện Hiện là dựa vào sức một mình khiến cả đại đội không ai dám trêu vào thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà họ Hồ chính là kiểu “đánh thằng nhỏ thì thằng lớn xông ra”. Cả một gia tộc đều mang họ Hồ, không thể trêu vào được!

Tiểu Sơn hai chân vừa chạm đất, liền như một con bê con lao lên, giữa chừng còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dùng cái tay áo vốn đã bóng loáng dầu mỡ quẹt ngang dòng nước mũi trong.

Nó chạy đến ngay trước mặt, Hồ Dương nhìn Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầy khiêu khích. Còn dám đánh trẻ con nữa chắc?

Nguyễn Hiện Hiện dưới ánh nhìn đắc ý của nó, liền nhấc một chân lên, tung một cú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đá bằng mu bàn chân y hệt như cầu thủ sút bóng trúng ngay mông hắn.

Sức của cô lớn đến mức nào chứ? Tiểu Sơn dưới con mắt của tất cả mọi người, bay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vọt lên thành một đường parabol, miệng phát ra tiếng la hét “Á á á” thảm thiết.

Nó bay vòng qua đỉnh đầu Hồ Dương, người đang tái mét mặt mày rồi rơi mạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống khoảng đất trống phía trước “Oa” một tiếng, lần này thì khóc thật rồi.

“Tiểu Sơn!” Hồ Dương tức đến nổ đom đóm mắt, lao tới giơ bàn tay tát thẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào mặt Nguyễn Hiện Hiện: “Dám đánh con tao, tao tát chết con đĩ mẹ mày!”

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mắt, nhấc chân. Cùng một lực đá, cùng một góc độ. Hồ Dương tái hiện lại y hệt đường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ parabol của con trai mình, bị đá bay đi. Thân hình vạm vỡ cuối cùng rơi đè mạnh lên người con mình.

Cả hai cha con nhe răng trợn mắt, nửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngày trời không lồm cồm bò dậy nổi.

Ánh mắt của dân thôn khi nhìn Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lần nữa đã hoàn toàn thay đổi!

Trước đây cô chỉ bị “điên”, thỉnh thoảng làm ra mấy chuyện kỳ lạ khó tin. Giờ ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài một chuyến, bệnh “điên” không những không chữa khỏi, mà còn hóa điên thật rồi?

Hơn nữa cái sức mạnh một cước đá bay một gã đàn ông vạm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vỡ có thật sự thuộc về phạm trù của con người không?

Vừa điên, vừa có bệnh, lại còn có sức mạnh như thần. 900 đồng của họ liệu còn hy vọng đòi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại không? Giây phút này, ngay cả những đội viên không liên quan cũng cảm thấy có chút tuyệt vọng!

Người nhà họ Hồ hoàn hồn, vội vàng xúm lại, bảy tay tám chân đỡ cha con Hồ Dương dậy kiểm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tra từ trên xuống dưới. Hồ Bân mặt mày sa sầm, dẫn đầu người trong tộc bước lên hỏi tội.

Nhưng ông ta nói năng rất khéo léo, vẻ mặt đau đớn tột cùng: “Nó chỉ là một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứa trẻ, thanh niên trí thức Nguyễn, sao cô có thể ra tay nặng như vậy? Cô...”

Con cái không chỉ là để nối dõi tông đường, mà tương lai còn là một lao động không thể thiếu trong nhà. Người dân, nhất là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở nông thôn, rất coi trọng việc sinh con trai. Giữa vô số ánh mắt lên án, Nguyễn Hiện Hiện giơ lên một ngón tay:

“Thứ nhất, tôi không ra tay, tôi ra chân. Ông bệnh nặng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến mức tay với chân cũng không phân biệt được à?”

Các đội viên: “???” Đây có phải là trọng điểm không? Đừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan tâm là tay hay chân, cô đánh trẻ con mà!

Nhưng vì đứa trẻ bị đánh không phải là con nhà mình nên dù phẫn nộ cũng chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để trong lòng, ngoại trừ nhà họ Hồ ra, không một ai đứng ra bênh vực.

“Thứ hai.” Dưới ánh nhìn sắp bốc khói đến nơi của lão​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôn trưởng, Nguyễn Hiện Hiện giơ ngón tay thứ hai lên.

“Đều là lần đầu tiên làm người, mặc kệ nó là già hay trẻ, dựa vào cái gì mà tôi phải nhường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó? Con nít hư hỏng nhà mình không dạy, thả ra ngoài xã hội ắt sẽ có người dạy giùm.”

“Người dạy thì không nghe nhưng để đời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dạy cho một lần là nhớ ngay.”

“Không tin thì ông thả “thằng con của góa phụ” đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại đây, xem nó còn dám đá tôi nữa không.”

“Cô...” Hồ Bân tức đến run tay. Hồ Dương chửi cô là “con đĩ mẹ mày”, cô liền chửi Tiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sơn là “thằng con của góa phụ”. Không chỉ mắng đứa con, mà còn rủa luôn cả bố nó.

“Được, được lắm! Đều là lần đầu làm người.”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lão thôn trưởng tức quá hóa cười.

“Nào, con cháu nhà họ Hồ đâu, ra dạy cho nữ đồng chí từ phương xa đến đây biết, ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái chốn thôn quê này thì nên co rụt cái đầu lại mà làm người như thế nào.”

Dứt lời, từ trong đám đông bước ra ít nhất cũng phải hai mươi thanh niên, người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào người nấy cũng vai hùm lưng gấu, chí ít cũng là thân hình cao lớn.

Mộc Hạ xoay trái xoay phải cái cổ, vừa nghiêng đầu, tầm mắt liền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạm đúng vào Chử Lê bên cạnh: “Mỗi người một nửa nhé?”

“Chờ đã!” Trần Chiêu Đệ bình tĩnh phân tích, nắm lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cánh tay hai người: “Để họ ra tay trước.”

Trương Mộc Sâm cũng chính là chồng của Thẩm Mai Hoa, thấy mụ vợ nhà mình sốt ruột đến gãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tai gãi má, đứng ngồi không yên, trong tay áo bỗng nhiên rơi ra một cây gậy gỗ.

Ông chú “Ối” một tiếng: “Mẹ thằng bé, mau xem cây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gậy này có phải của cô Nguyễn làm rơi không?”

Mã Đại Cước dìu bà mẹ chồng đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có tuổi luồn lách trong đám đông.

“Nhìn cho kỹ vào, trông người cho cẩn thận, ai mà đụng vào bà cụ nhà tôi thì đừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trách nửa đời sau tôi đến ăn nhà kẻ đó, uống nhà kẻ đó, ở nhà kẻ đó.”

Bà cụ “bị ép​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua đường”. “...”

Mai, Trúc, Cúc ngoại trừ Lan, vừa thấy người nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ Hồ đến là tất cả đều hành động.

Người thì đưa vũ khí, người thì dùng bà cụ làm lá chắn, đợi đến khi người nhà họ Hồ xông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên, có người còn trực tiếp nằm lăn ra đất ăn vạ, khung cảnh lập tức mất kiểm soát.

Có Hạ Hạ và Chử Lê, Nguyễn Hiện Hiện không lo mấy gã đàn ông nhà nông xông qua vòng vây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm cô bị thương, cô đi mấy bước đến trước mặt Hồ Bân, giơ tay tát một cái bạt tai.

Chát!!

“Làm người như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế à?”

“Nói đi! Ở nông thôn mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm người như thế à?”

Hồ Bân bị tát đến hai mắt nổ đom đóm, răng lẫn máu bọt bay ra,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gò má bên phải sưng vù lên với tốc độ mắt thường có thể thấy.

Hướng Hồng Quân đứng dưới gốc cây nhìn tất cả mọi chuyện, im lặng không nói, mãi cho đến khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một hậu bối chạy đến thì thầm bên tai, ánh mắt ông khẽ động rồi bỗng nhiên cao giọng.

“Noãn Noãn, đi mời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công an.”

Hai chữ “công an” giống như nhấn nút tạm dừng khung cảnh gà bay chó sủa, Mộc Hạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra đòn đánh thẳng vào sống mũi gã đàn ông, máu lập tức bắn xa nửa mét.

Đối diện với ánh mắt kinh hãi của mọi người xung quanh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chị sờ sờ chóp mũi rồi giơ hai tay lên.

Trần Chiêu Đệ nãy giờ không dám chớp mắt, đúng lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bước ra, chỉ tay vào đứa nhóc quậy phá:

“Nó vô cớ ra tay trước, tôi nghi ngờ xương cẳng chân của thanh niên tri thức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn đã bị đá nứt nên mới có hành vi phản kháng trong vô thức.”

Nguyễn Hiện Hiện vừa tát đã tay, nhận được ám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiệu, liền tập tễnh dựa vào đầu xe.

Trần Chiêu Đệ lại chỉ vào lão thôn trưởng có khuôn mặt sưng vù như bị ong đốt thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu heo: “Ông không hỏi nguyên do đã xúi giục hậu bối trong tộc xông lên tấn công.

Ông chính là kẻ chủ mưu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cuộc xung đột này.”

“Ông, ông và cả ông nữa, đã ra tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đấm đá thanh niên tri thức Mộc trước.”

Cô ấy lại chỉ vào hai người đang bị Chử Lê giẫm dưới chân: “Các người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá đáng nhất, sử dụng vũ khí bằng sắt, nghi ngờ là mưu sát.”

Trần Chiêu Đệ cuối cùng nhìn về phía Hướng Noãn bên cạnh đại đội trưởng:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Phiền đồng chí ghi điểm chuyển đạt tình hình hiện trường cho công an.”

Tổng kết lại một câu: Lỗi đều ở các người, chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi chỉ là tự vệ, bị buộc phải đánh trả.

Dân thôn nào hiểu được mấy trò lắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ léo này, đều ngây cả người.

Người nhà họ Hồ càng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoảng sợ hơn.

Trước đây đánh nhau không ít, lần nào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà chẳng tự giải quyết riêng?

Chỉ cần không liên quan đến mạng người, đại đội dù có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xảy ra chuyện tày trời cũng không báo công an.

“Không được, không báo công an.” Lão thôn trưởng bị mất một cái răng cửa, mặt sưng như đầu heo, nói năng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ ràng, ông ta sắp tiếp nhận chức đại đội trưởng, sao có thể để lại vết nhơ vào lúc này?

Ánh mắt đảo qua đám hậu bối bị thương trong tộc, ông ta nuốt ngụm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ máu già ứ lên cổ họng, nhắm mắt lại, giọng nói gian nan.

“Chúng tôi, chúng tôi đều là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự mình bị ngã.”

“Ồ? Vậy mấy vị thanh niên tri thức thì sao? Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng ý với cách nói của nhà họ Hồ không?”

Nhận được ám hiệu ánh mắt của đại đội trưởng, biết người cần đến sắp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tới rồi, không thể kéo dài thêm nữa, cô miễn cưỡng nói một câu:

“Đi đường cũng bị ngã, thảo nào đẻ ra thằng con trai ngốc có khuôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt “quốc tế” thì ra là hỏng từ gốc, mà còn là gốc tổ.”

Hồ Bân lại muốn hộc máu, thằng con ngốc là vảy ngược của ông ta, ông ta không khỏi hung hăng nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện, một khi mình đoạt được chức đại đội trưởng, nhất định sẽ không để đối phương yên thân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »