Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2278 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 282

❊ ❊ ❊

Hướng Hồng Quân:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Là ông quá ngây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thơ rồi!

“Chuyện này không vội, còn cả Diệp Quốc nữa, có thêm cả nhà trưởng thôn giúp ông ta trả tiền, cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vui còn không kịp. Để tránh người ta chạy mất, cứ để “đạn bay” thêm một lúc nữa đã.”

Mấy người nhìn nhau, người nâng ly rượu, người nâng ly nước: “Xin kính đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chí Nguyễn, người độc ác và nham hiểm nhất công xã Đinh Tử Khố.”

Đồng chí Nguyễn ngượng ngùng cúi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu: “Cùng cố gắng.”

...

Trời nhá nhem tối, đại đội trưởng giúp mọi người dọn dẹp bát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đĩa vào bếp rồi xách chỗ rượu còn lại ra về.

Chử Lê và Ngô Học Lương ra ra vào vào xách nước, đổ đầy chum​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước xong, họ dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ rồi đun nước tắm rửa.

Mãi cho đến khi sân sau không còn động tĩnh gì nữa, nhóm năm người trộm tiền ở sân trước, vốn đang chờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đợi Nguyễn Hiện Hiện đến làm ầm ĩ như đang chờ thụ hình cũng không biết nên vui hay nên lo.

Họ vừa mong cô đến gây sự, gây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự sớm thì giải quyết sớm.

Lại vừa không mong cô gây sự, cái nắm đấm cứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơn sắt kia thật sự không mấy ai chịu nổi.

Cứ thấp thỏm chờ đợi như vậy suốt nửa đêm, kết quả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là ngay cả một cái bóng người cũng không thấy đâu?

Bốn người (trừ Liễu Hạ Thiên ra) đã kết đồng minh ngồi trong sân nhìn nhau, đều có chung một cảm giác ngột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngạt bí bách như thể phân đã đến cửa hậu môn mà lại bị táo bón không tài nào ra được.

Ôn Nhu cố đè nén sự bất an, ngẩng đầu lên, nở một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nụ cười như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.

“Người xưa có câu, dân không đấu với quan. Đối tượng của tôi dù gì cũng là một trung Đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội trưởng, cô ta không mò sang đây gây sự, coi như họ Nguyễn kia cũng biết điều.”

“Nếu không, tôi cũng không ngại nhờ đối tượng của tôi cử người xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điều tra lại cái gọi là chân tướng vụ trộm cắp kia đâu.”

Mọi người nghe vậy, ai nấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều thở phào nhẹ nhõm.

Ai cũng có cảm giác như vừa trút được gánh nặng, võ công có cao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến mấy cũng sợ dao phay, bệnh điên thì cũng sợ súng đạn thôi!

Nhận thức được điều này, mấy người bắt đầu tâng bốc Ôn Nhu bằng những lời lẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt đẹp không mất tiền mua, khiến Ôn Nhu suýt chút nữa là bay lên mây.

Nếu không phải lúc Chử Lê từ sân sau trở về, liếc nhìn chị ta một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái thì màn tâng bốc này không biết còn kéo dài đến bao giờ.

Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng vô tình của Chử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lê, Ôn Nhu chột dạ, lập tức cúi đầu.

Đúng lúc này, Ngô Học Lương còn đổ thêm dầu vào lửa: “Trung Đại đội trưởng ở đâu mà có thể dẫn quân đi xử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lý án trộm cắp được nhỉ? Tôi ở cả miền Nam lẫn miền Bắc đều chưa từng nghe nói, lão Chu, cậu thì sao?”

Chử Lê nể mặt đáp lại một câu: “Chưa nghe” rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai người về phòng, đóng cửa lên giường nghỉ ngơi.

Chỉ để lại nhóm bốn kẻ xui xẻo ngơ ngác nhìn nhau.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ôn Nhu cảm thấy mất mặt, đột nhiên cao giọng nói:

“Bộ đội đúng là không trực tiếp tham gia xử án nhưng có thể chuyển giao cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đơn vị anh em xử lý.” Chị ta nhấn mạnh bốn chữ “đơn vị anh em”.

Câu nói này giống như nửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viên thuốc an thần.

An tâm rồi nhưng lại chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn toàn an tâm.

Nó khiến nhóm bốn kẻ xui xẻo tự về phòng mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trằn trọc thao thức, cả đêm không ngủ được.

Ngày hôm sau, ai nấy đều vác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quầng thâm mắt đi làm.

Rốt cuộc là bám riết đến cùng hay là bắt tay giảng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hòa, sân sau ít nhất cũng phải cho một lời chứ!

Cứ phơi bọn họ ra như thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này là có ý gì?

Nguyễn Hiện Hiện khoá trái cửa phòng, mang theo con trai ngỗng vào không gian, ngâm mình trong bồn tắm massage. Dù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nhìn thấy nhưng cô cũng có thể đoán được mấy người Diệp Quốc đang khó chịu đến mức nào.

Đến quỷ Nhật còn bị cô câu thành cá móm, huống hồ là mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thanh niên trí thức ở sân trước vốn đã không vững tâm lý!

Sáng sớm hôm sau, khi tiếng kẻng đi làm vang lên lần thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai, bộ ba “như hình với bóng” mới uể oải rời giường.

Họ bưng chiếc chậu rửa mặt Song Hỷ ra sân vệ sinh cá nhân, bữa sáng mỗi người ăn một quả trứng luộc rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rủ nhau ra ngoài. Khi đến phòng nông cụ, các đội viên đã phân chia công việc xong và đang nhận nông cụ.

“Ối chà... Đến sớm thế, sao không đợi tan làm rồi hẵng đến?”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thấy bọn họ, có người không nhịn được mà nói móc.

“Khuyên răn một số người nhé, mau nhổ những thứ đã ăn vào ra đi. Tổ chức cử thanh niên trí thức xuống nông thôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là để làm nông, chứ không phải đến để khiến cho vùng quê vốn đã khó khăn lại càng thêm khó khăn đâu.”

Nguyễn Hiện Hiện đang ngáp dở, ngơ ngác nhìn người vừa nói: “Mấy người muốn ăn đồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi nhổ ra à? Khẩu vị của mấy người có phải hơi nặng rồi không?”

Gió sớm se lạnh, trước phòng nông cụ đã xếp một hàng dài, Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện đứng bên ngoài hàng, ôm cổ họng ho “khụ khụ khặc khặc”.

Tiểu đội trưởng đi ngang qua hỏi một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câu: “Sao thế? Hóc lông gà à?”

Nguyễn Hiện Hiện cúi gập người ôm cổ họng, rướn cổ đi qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi lại, cuối cùng.. “khạc” một tiếng, nhổ ra một bãi đờm.

Cô chỉ vào bãi đờm buổi sáng mình vừa nhổ ra trên nền đất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vàng, hớn hở nói với người kia: “Em nhổ rồi, anh ăn đi.”

Người đội viên vừa mới khuyên cô nàng này nhổ bữa sáng đã ăn ra, bị dọa cho sợ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến mức quay đầu bỏ chạy. Mẹ nó, con này bị bệnh à, có ghê tởm không!

Nhưng chân mới bước được hai bước, cổ áo sau bỗng bị túm chặt lại, cảnh vật trước mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lùi nhanh về phía sau. Khi đứng vững lại, ngay dưới chân chính là bãi đờm kia.

Mặt gã tái mét, đang định giãy ra khỏi sự kìm kẹp, Nguyễn Hiện Hiện đã vòng ra trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt, giơ tay tóm lấy cánh tay đang vung loạn của gã, dùng sức bẻ mạnh một cái.

Giọng nói âm u lạnh lẽo truyền vào tai mỗi người gần đó: “Ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi chứ! Sao lại không ăn, sợ không đủ mặn nhạt à?”

Gã đàn ông tự thấy mình không phải hạng đàn bà như Lý Đại Chủy hay Mã Đại Cước, khiêu khích trực diện, ra tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đẩy mạnh một chút, nữ thanh niên trí thức lùn hơn mình một cái đầu lẽ nào còn có thể đánh trả sao?

Kết quả, gã ôm cánh tay đau đớn không ngớt, la lên thảm thiết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như heo bị chọc tiết: “Tay, tay tôi gãy rồi, có ai không!”

Lời này khiến Nguyễn Hiện Hiện không vui: “Đúng là ông nói gà bà nói vịt.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tay gãy chứ có phải rụng răng đâu, nhanh lên, lát nữa đờm nguội mất.”

Mọi người: “...” Bước chân đồng loạt lùi lại. Không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể trêu vào, thật sự không thể trêu vào.

Đúng lúc này, Đại đội trưởng dẫn theo kế toán vội vã bước tới. Không ngoài dự đoán, ông lại thấy “que khuấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phân” giữa đám đông. Sau khi hỏi rõ ngọn ngành, ông phất tay bảo mau đưa người đến trạm y tế.

Giữa tiếng la hét vang trời, Nguyễn Hiện Hiện chỉ đứng nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng. Tự tay nắn lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xương à? Không có chuyện đó đâu, châm ngôn sống của cô chính là: Chỉ lo giết, không lo chôn.

Cô ngẩng đầu lên, nở nụ cười thuần lương vô tội, ánh mắt không giống người bình thường quét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một vòng. Bất cứ đội viên nào chạm phải tầm mắt cô đều vội vàng né tránh.

“Còn ai nữa không? Còn ai bảo em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhổ thứ đã ăn ra nữa không?”

Thẩm Mai Hoa bị mọi người đẩy ra. Ai cũng biết mụ và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thanh niên trí thức Nguyễn có một “tình cảm” không giống ai.

Mụ ồn ào la lối, không hề sợ hãi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giọng oang oang đi thẳng vào chủ đề.

“Này cô Nguyễn! Bọn họ đều nói ba cái cục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sắt kia là cô xúi giục mua phải không?”

“Hửm?”

“Nghe nói sắp mở xưởng ép dầu gì đó, cho thím theo với được không? Đừng thấy thím đây ra đồng không ra gì nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc trong nhà ngoài ngõ đều là tay làm cừ khôi đấy. Nhìn thím chăm lão chồng ở nhà xem, tinh thần phơi phới.”

Nguyễn Hiện Hiện nhìn mụ, xoa xoa cằm, giọng điệu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầy ẩn ý: “Được thôi! Dẫn thím theo.”

Hai người nói chuyện với nhau như chốn không người. Mọi người xung quanh nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà cạn lời. Đúng là đồ vô dụng, chẳng ai trông cậy vào được.

Hồ Bân đứng ra, ho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khan một tiếng.

“Tôi xin chen ngang một câu. Đại đội chúng ta không cần thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó, có thể trả lại mấy cục sắt đó được không?”

“Ông chắc chứ?” Nguyễn Hiện Hiện chuyển ánh mắt sang ông ta. Không hiểu vì sao, mỗi lần đối diện với đôi mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hạnh trong veo không tạp chất nhưng cũng sâu không thấy đáy này, Hồ Bân luôn có ảo giác lạnh thấu xương.

Hướng Hồng Quân nhìn sắc trời, xen vào đúng lúc: “Mấy thanh niên trí thức các cô về đi. Các đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viên đi làm trước. Tối nay họp ở sân phơi, quyết định việc giữ hay trả lại máy móc.”

Nghe ra ý trong lời nói, biết rằng mấy cục sắt kia vẫn có khả năng trả lại, các đội viên vốn bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời ra tiếng vào xúi giục, khả năng phân định đúng sai không mạnh cũng thấy yên tâm hơn không ít.

Họ cũng có tâm trạng bàn tán xem mấy cục sắt đó rốt cuộc là để làm gì, thật sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ép ra dầu được sao? Đủ loại phỏng đoán và tò mò tràn ngập khắp đầu bờ ruộng.

Sắc mặt lão thôn trưởng và những người khác đều thay đổi. Dân thôn dường như mang ý chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần trả lại tiền, họ có thể không truy cứu trách nhiệm của Đại đội trưởng nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »