Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2229 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 267

❊ ❊ ❊

[Đừng hát nữa, đừng hát nữa, cái ghế đẩu bị bong sơn bên tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải kìa, trong chân ghế có bạc trắng, mau làm việc đi.]

Bên này cô đang làm hăng say, Mộc Hạ có không gian riêng cũng không hề kém cạnh. TV phế thải? Mạch điện, bộ xử lý hình ảnh và ống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tia âm cực đều có thể dùng được, thu. Xe đạp chỉ còn lại nửa chiếc? Thu. Máy ghi âm bị vào nước hỏng hóc? Thu, thu, thu.

Cách đó không xa, Trần Chiêu Đệ và Ngô Học Lương bới ra một cuộn tranh trục được bọc bằng vải dầu từ trong đống sách báo cũ. Mở ra xem, đó là một bức tranh “Tôm” được sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chép lại, kỹ thuật vẽ tinh xảo, mô phỏng giống y như thật, chỉ đáng tiếc là vị trí con dấu riêng ở cuối tranh bị nước làm ướt, đóng lại thành một mảng ố màu vàng nâu.

“Tiếc thật.” Trần Chiêu Đệ lẩm bẩm. Ngô Học Lương lại cau mày, nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chằm chằm vào mấy con tôm trên bức tranh, mắt không hề chớp.

Anh ta đưa tay xin Chử Lê con dao nhỏ, dặn hai người che chắn cho mình một chút rồi ngồi xổm xuống, rạch từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ dọc theo mép giấy bằng lưỡi dao. Xoẹt xoẹt xoẹt, tiếng lưỡi dao sắc bén lướt qua giấy vang lên không dứt...

Khi Ngô Học Lương dừng tay, cẩn thận lấy ra một bức “tranh trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tranh”, cả Chử Lê và Trần Chiêu Đệ đều trợn tròn mắt.

Đầu ngón tay Ngô Học Lương run nhè nhẹ, anh ta thở ra một hơi dài, trong mắt bừng lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh sáng rực rỡ chưa từng có: “Tranh giấu trong tranh, quả nhiên giống hệt như mình tưởng tượng.”

Anh ta tỉ mỉ quan sát từng chi tiết trong tranh, đầu ngón tay càng run rẩy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lợi hại: “Là tranh thật, đây là bức “Họa Ưng” (Tranh Đại Bàng) của lão Tề.”

Sau khi đổi ánh mắt với Chử Lê, Ngô Học Lương gật đầu thật mạnh, cha anh ta có sưu tầm vài bức tranh thật của lão Tề, anh ta đã sao chép​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tranh của ông từ nhỏ nên không thể nhầm được. Mà điều khiến người ta kinh ngạc hơn nữa chính là kỹ thuật “tranh giấu trong tranh” vô cùng tinh xảo.

“Tôi từng nghe cha nói qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về kỹ thuật này.”

“Nói cụ thể thì thông thường là giấu một bức tranh cổ thật ở bên dưới một bức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tranh giả, thông qua kỹ thuật bồi tranh đặc biệt để dán cả hai lại với nhau.”

“Thần kỳ thật.” Trần Chiêu Đệ để lộ ánh mắt sùng bái: “Kỹ thuật vừa khéo léo vừa tinh xảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không một kẽ hở như vậy, làm thế nào mà anh phát hiện ra có điểm không đúng?”

Ngô Học Lương trả lời rất tự tin: “Độ dày, có lẽ liên quan đến những thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi học từ nhỏ, bức tranh vừa cầm vào tay tôi đã thấy không đúng rồi.”

“Lợi hại thật.” Trần Chiêu Đệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật lòng bình luận.

Ngô Học Lương lại nói: “Bức tranh thật này là do ba chúng ta cùng tìm thấy, ai muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giữ lại thì trả cho hai người còn lại phần thù lao tương ứng, thấy thế nào?”

Chử Lê cũng chẳng thiếu thứ gì, tranh thật của người nổi tiếng tương tự thế này, ông cụ ở nhà cũng lẳng lặng sưu tầm không ít,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nếu cậu em không cần thì anh ta có thể mua về tặng ông nội. Học Lương muốn giữ lại, anh ta cũng sẽ không tranh giành.

Trần Chiêu Đệ lại càng không có ý kiến, so với một bức tranh thật của người nổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng không ăn được không uống được thì tiền rõ ràng có ích với cô ấy hơn.

Thấy thái độ của hai người nhất trí, Ngô Học Lương thở phào một hơi: “Bức tranh này nếu để thêm mười năm, hai mươi năm nữa, giá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả có lẽ sẽ gấp cả nghìn lần, cả trăm lần so với bây giờ. Các cậu muốn đợi đến sau này hãy chia tiền cũng được.”

Chử Lê và Trần Chiêu Đệ nhìn nhau, Trần Chiêu Đệ nhún vai, ở cùng Nguyễn Hiện Hiện lâu ngày, nói chuyện cũng thẳng thắn hơn: “Bức tranh trong tranh này nếu không có cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phát hiện ra, có lẽ bọn tôi đã vứt nó đi như giấy lộn rồi, có thể chia được một phần tiền đã là tốt lắm rồi, cậu cứ yên tâm nhận lấy đi.”

Hoàn thành đơn hàng 800 nghìn của Jeremiah, chỉ riêng tiền thưởng thôi, Trần Chiêu Đệ trong một khoảng thời gian tới sẽ không thiếu tiền. Nếu là trước đây, bản thân chẳng có công lao gì, e là cô ấy đã cẩn thận dè dặt, chẳng dám nhận phần tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này. Nhưng sau khi đã trải sự đời nhiều hơn, cô ấy cũng hiểu ra, nếu không nhận tiền của Ngô Học Lương, anh ta cầm bức tranh cũng không an lòng, không làm rõ ràng ngay trước mặt, ai biết sau này có nảy sinh tranh chấp gì không.

Phần tiền này vừa là thứ cô ấy xứng đáng được nhận cũng là để Ngô Học Lương an tâm. Tâm tư cô ấy nhạy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bén, rất giỏi phân tích những chi tiết kiểu này mà có khi ngay cả người trong cuộc cũng chưa lường trước được.

“Được!” Ngô Học Lương trân trọng cất bức tranh thật đi, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhạt: “Cảm ơn các cậu đã nhường, tôi sẽ không để các cậu chịu thiệt đâu.”

Sau “trận chiến” này, Trần Chiêu Đệ chủ động tách khỏi Ngô Học Lương và Chử Lê, cả hai người đều có mắt nhìn đồ cổ, cô ấy mà đi theo nữa khó tránh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khỏi bị nghi ngờ là muốn hôi của. Hay là đi học hỏi kinh nghiệm từ Hiện Hiện, xem làm thế nào để đào được bảo bối từ trong đống phế liệu.

Vừa quay đầu lại, Trần Chiêu Đệ suýt nữa bật cười thành tiếng, chỉ thấy trong đống phế liệu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có một bóng dáng nhỏ bé, đang chổng mông, cố gắng hì hục hì hục chui xuống dưới...

Nghe thấy Trần Chiêu Đệ gọi mình, Nguyễn Hiện Hiện ngẩng khuôn mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ lấm lem như mèo hoa lên: “Tìm bảo vật à?”

Cô chỉ vào món đồ nội thất bằng gỗ đang lộ ra trong đống phế liệu: “Thấy không, cô cứ tìm trong mấy cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xó xỉnh, ngóc ngách với khe hở ấy, cho cô mượn con dao nhỏ để cạy gỗ này, dùng xong nhớ trả tôi.”

Trần Chiêu Đệ nhận lấy con dao nhỏ mà Hiện Hiện đưa cho, vừa nhìn đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết là rất sắc bén, cô ấy đổi sang hướng khác để bới gỗ.

Nguyễn Hiện Hiện vừa thu hồi tầm mắt, giây tiếp theo trong đầu đã vang lên tiếng thúc giục dồn dập: [Nhanh lên nào,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đào xuống thêm nửa mét nữa, thấy cây que cời lửa kia không? Gỗ bọc vàng, là gỗ bọc vàng thật đó!]

Cô lại chổng mông lên, [Đừng giục nữa, đừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giục nữa, sắp đào được rồi đây.]

Một lát sau, một cây que cời lửa to bằng cánh tay trẻ sơ sinh, bề mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lốm đốm, phần đuôi còn có vết cháy xém, rơi vào lòng bàn tay cô.

Cầm lên tay cân thử, sức nặng này... Nhìn cây que cời lửa nhẵn bóng không một vết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xước trong tay, đây là vật đã từng được người ta cầm nắm, mân mê rất kỹ.

Chỉ riêng sức nặng này thôi, nếu không phải vẻ ngoài quá đỗi mộc mạc, giản dị, e là cũng không đến được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay cô. Cô không khỏi cảm thán: [Chỉ một cây gậy này thôi, bằng cả đống tiền thưởng của mình rồi.]

Hệ thống tán đồng: [Sau này chúng ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyên đi nhặt phế liệu đi.]

[Đồ ngốc, chỉ nhặt phế liệu thôi, không có quyền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lực và quan hệ thì không được đâu.]

Kiếp trước của cô, đã nếm đủ cái khổ của việc không có quyền thế, mặc cho người ta vo tròn bóp bẹp.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bị ông cụ Nguyễn đánh bị thương, báo công an, công an cũng sẽ chủ động đưa cô về nhà họ Nguyễn.

[Mi có tin không, bây giờ nếu tôi bị bọn buôn người bắt cóc, tỉnh lỵ có thể huy động gần một nửa lực lượng công an để tìm kiếm, chứ không có quan hệ thì ai thèm để ý đến mi? Không có quan hệ, cái trạm phế liệu này có thể quang minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chính đại đi vào à? Có mi ở đây, lén lén lút lút cũng vào được, vậy sau này muốn bán đồ thì sao? Không có chống lưng thì chẳng phải sẽ bị thế lực xã hội đen bắt nạt à.] Nguyễn Hiện Hiện tổng kết: [Cho nên mi chính là một tên ngốc.]

Để chứng minh mình không ngốc, hệ thống chỉ huy cô đào xuyên qua lớp phế liệu dày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một mét, lấy được một mặt dây chuyền bằng ngọc dương chi và mấy đồng bạc.

Năm người tuy mỗi người một ngả tìm bảo vật nhưng bề ngoài, công việc phân loại không hề chểnh mảng chút nào, bất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cứ ai nhìn vào cũng đều thấy đây là mấy đồng chí tốt đang chăm chỉ làm việc, không quản ngại vất vả.

Đến giờ cơm trưa, Ngô Hưng đích thân qua gọi mọi người, ông vô cùng bất ngờ trước hiệu suất làm việc của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhóm Nguyễn Hiện Hiện. Nụ cười vốn chỉ là khách sáo xã giao, nay đã có thêm mấy phần chân thật.

Trên đường đến nhà ăn, ông hỏi: “Trải nghiệm nửa buổi sáng, thế nào, có thấy mệt không? Mọi người có cảm thấy chúng tôi còn chỗ nào cần phải cải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiện không?” Nguyễn Hiện Hiện ngồi trước chiếc bàn sáu người trong nhà ăn, nói với giọng nghiêm túc: “Quả thật là có một vài chỗ cần phải cải thiện.”

Thật sự có à? Ngô Hưng ngạc nhiên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra hiệu chăm chú lắng nghe.

“Đầu tiên là vấn đề quần áo, phân loại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rác thải thật sự quá tốn quần áo.”

Ngô Hưng khẽ gật đầu: “Đúng vậy, trời nóng còn đỡ, công nhân có thể c** tr*n làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc, chứ lúc trời lạnh, quần áo mặc một ngày hoàn toàn là không thể nhìn nổi.”

Nói đến đây, ông cười khổ: “Tem phiếu vải bây giờ quý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giá biết bao, về việc này, chúng tôi cũng hết cách.”

Cơm đến rồi, bốn món một canh, rau trộn trứng, dưa chuột xào cà chua, cà tím xào thịt băm và một bát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sườn hầm ngô, canh là canh bí đao nấu tôm nõn, đây đã là tiêu chuẩn rất cao để đãi khách rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »