Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2229 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 276

❊ ❊ ❊

Còn tái phạm... tái phạm nữa thì cô sẽ “miễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cưỡng” vào nhà trộm sạch một phen vậy!

Hôm nay ba người ăn mặc vô cùng chỉn chu, Nguyễn Hiện Hiện thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn lái xe đến tiệm cơm quốc doanh mượn cái chậu để lau xe.

Áo gấm không về thôn, như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặc áo gấm đi đêm.

Sau bữa cơm, ba cô gái kiểm tra lẫn nhau không có vấn đề gì,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liền lái xe từ từ hướng về con đường nhỏ về nông thôn.

Nghĩ đến “những người bạn cũ” ở điểm thanh niên trí thức,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóe môi bất giác nở nụ cười đầy ẩn ý.

...

Cùng lúc đó, không khí ở đại đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bình Đầu không được tốt cho lắm.

Ba cái máy ép dầu bị vứt xó ở trường tiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ học bỏ hoang của thôn, không ai ngó ngàng.

Các thôn dân đang làm việc dưới cái nắng gắt đều im lặng, họ không hiểu nổi, Đại đội trưởng mọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc đều cầu ổn định, chạy lên thành phố một chuyến, tại sao lại mang về ba cái máy hỏng.

Vì việc này mà tiêu sạch toàn bộ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiền trên sổ sách của đội.

Vì trận lụt đó, hoa màu gieo trồng năm nay vốn đã muộn hơn mọi năm không ít ngày, còn chưa biết vụ mùa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ thế nào, số tiền đó đều là tiền cứu mạng của đại đội dùng để mua lương thực phòng chống thiên tai.

Tất cả đều bị Hướng Hồng Quân tiêu xài phung phí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không rõ ràng, việc này phải làm sao đây?

Các thôn dân ai nấy đều mặt mày ủ dột, trên bờ ruộng không biết là ai đã ném cái cuốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống, lên tiếng trước: “Hay là chúng ta tập thể lên cấp trên đề nghị, đổi Đại đội trưởng đi?”

Ánh mắt các thôn dân sáng lên, tuy không có ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hùa theo nhưng cũng không ai lên tiếng phản đối.

Vợ của Đại đội trưởng trốn sau gốc cây nghe lén, nghe vậy trong lòng bà ta thầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kêu không ổn, hai chân liều mạng chạy về nhà, suýt nữa làm rớt cả giày.

Vào nhà đóng cửa, động tác liền mạch dứt khoát, bà ta kiệt sức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngã phịch xuống đất, không nhịn được vỗ đùi khóc lóc om sòm.

“Đồ trời đánh, ông nói xem ông rảnh rỗi không có việc gì làm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạy lên tỉnh thành hùa theo mấy con ranh con kia làm gì?

Bị người ta lừa mua về mấy cục sắt vụn, bây giờ thôn dân tập thể đề nghị đổi đại đội trưởng, tập thể chống lại ông, ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa lòng chưa? Hu hu hu, gả cho ông, cái đồ què chân chết bằm, tôi đúng là kiếp trước mù mắt, đổ tám kiếp huyết xui.”

“Làm loạn cái gì?” Đại đội trưởng khoác áo ngoài từ trong nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi ra, nghe xong ngọn nguồn, ông im lặng hồi lâu.

Còn nhớ ngày kéo máy ép dầu về, cả thôn nghe nói sắp xây xưởng ép dầu, thôn dân giết gà mổ vịt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ đến sau này có thể giống như công nhân trong thành phố kiếm tiền lương, ai nấy đều vui như Tết.

Nhưng không biết từ lúc nào, chiều gió​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong thôn bỗng nhiên thay đổi.

Không biết từ đâu truyền ra lời đồn “Hướng Hồng Quân bị người ta lừa ở thành phố, mua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về ba cục sắt vụn vô dụng, năm thiên tai, ông đây là muốn dân thôn chết đói”.

Ông đã thử giải thích, nói rằng máy ép dầu ở điểm thanh niên trí thức có thể sửa được nhưng thôn dân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như ăn phải bùa mê, một mực sắt đá tin rằng ông bị lừa, đồng thời làm liên lụy đến họ...

Hướng Hồng Quân kéo áo lên, vẻ mặt bình tĩnh:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Họ thật sự nói muốn bãi nhiệm tôi sao?”

Lòng người thật sự nguội lạnh, chưa bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giờ là ồn ào cãi vã.

“Chuyện này mà giả được à?” Vợ Đại đội trưởng lồm cồm bò dậy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ níu lấy cánh tay ông chồng, giọng nói mang theo hy vọng.

“Ông đi với tôi đến trước mặt dân thôn nhận sai rồi đổ hết trách nhiệm lên người mấy đứa thanh niên trí thức khốn nạn kia. Cái con họ Nguyễn đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải rất có tiền à? Bảo nó bù vào khoản thâm hụt đó, bù không nổi thì lấy chuyện về thành phố với đưa đi nông trường ra dọa nó.”

Vết sẹo trên mặt Hướng Hồng Quân giật giật, ánh mắt ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn người đầu ấp tay gối dần trở nên lạnh lẽo.

“Cái ánh mắt đó của ông là sao?” Lý Xuân Phân bị ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lạnh buốt thấu xương của chồng dọa cho toàn thân giật nảy mình.

Bà ta lại ngồi phịch xuống đất, hai chân giãy đành đạch,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay che mặt bắt đầu gào khóc long trời lở đất.

“Chết mất thôi, chết mất thôi, có phải ông đã tằng tịu với mấy con nữ thanh niên trí thức kia rồi không, tôi mới nói một câu mà ông đã dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Sao hả, không làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đại đội trưởng nữa, bị dân thôn tố cáo đi ngồi tù, ông muốn mẹ con tôi chết đói à? Muốn con trai ông bị người ta chỉ trỏ sau lưng, cả đời không cưới được vợ, không ngẩng mặt lên được à?”

“Đủ rồi.” Hướng Hồng Quân quát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lý Xuân Phân im miệng.

Ông đã có vài ý tưởng nhưng phải đợi mấy người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thanh niên trí thức trở về bàn bạc đã.

“Nấc!” Bất ngờ bị mắng, Lý Xuân Phân nấc lên một tiếng, bà ta hé một kẽ ngón tay, nhìn thấy sắc mặt âm u như nước của chồng. Bà ta cũng biết đứa thanh niên trí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thức họ Nguyễn kia có quân đội chống lưng, lần trước còn có người gửi thư khen đến nữa, chồng bà ta không dám đụng vào cũng không muốn đụng vào là chuyện bình thường.

Nhưng giải quyết rắc rối trước mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới là quan trọng nhất.

Bà ta bỏ tay xuống, thở dài một hơi: “Hay là thế này đi, ông nhún nhường lão Hồ một chút. Ông ta hứa rồi, chỉ cần ông cúi đầu và chủ động nhường lại vị trí Đại đội trưởng, sau khi ông ta nhậm chức sẽ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ truy cứu ông nữa. Nếu gả thêm con Noãn Noãn sang nhà ông ta nữa, hai nhà chúng ta coi như đã thân lại càng thêm thân: “đánh gãy xương cốt vẫn còn dính gân”, sau này không thể để thằng Hướng Bắc chịu thiệt được.”

Đại đội trưởng bị tràng lời nói của vợ làm cho sững sờ, hóa ra khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con người ta cạn lời đến tột độ thì thật sự sẽ muốn bật cười.

Ông biết “lão Hồ” trong miệng vợ chính là lão thôn trưởng, ông tức đến run người, chỉ tay vào mặt Lý Xuân Phân: “Bà, bà đúng là không xứng làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vợ, không xứng làm mẹ. Cút ra ngoài! Còn để tôi nghe thấy những lời khốn nạn như thế nữa thì đừng trách tôi đánh gãy cả hai chân bà.”

Nhường chức cho thôn trưởng ư? Thôn trưởng không truy cứu ư? Một khi nhà họ Hồ đã danh chính ngôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuận lấy lại thực quyền, bà ta nghĩ nhà họ Hướng ở cái thôn này còn đường sống hay sao?

Người đầu ấp tay gối này... rốt cuộc là đã bị mình chiều chuộng đến mức ngây thơ rồi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bao nhiêu năm được người ta nâng niu, cung phụng, thành ra ngây thơ đến độ ngu xuẩn.

Thấy chồng thật sự nổi giận, đang cúi đầu tìm khắp sân một món vũ khí thuận tay để đánh gãy chân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình, Lý Xuân Phân sợ hãi nhảy dựng lên, không dám ngoảnh đầu lại mà xông thẳng ra khỏi sân.

Miệng vẫn còn la lớn:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Giết người! Giết người!”

Hướng Hồng Quân mệt mỏi xoa xoa thái dương, ông liếc thấy con trai đang đứng bên ngoài, sắc mặt dịu đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chút, liền bảo: “Ra ngoài trông chừng mẹ con đi, đừng để bà ta càng lúc càng thêm gây rối.”

Hướng Bắc cúi gằm đầu, khiến người khác không thấy rõ sắc mặt của gã: “Bố, con nghe mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói muốn gả em gái cho con trai nhà thôn trưởng, chuyện này bố thấy thế nào?”

“Mẹ kiếp, đúng là nằm mơ giữa ban ngày! Trừ phi tao chết, nếu không thì bảo bà ta dẹp ngay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái ý đó đi. Gả mẹ mày đi còn được, chứ gả con gái tao thì không bao giờ!”

Thằng con trai đó của lão thôn trưởng... nếu là do nguyên nhân bên ngoài, ví dụ như sốt cao hóa ngốc thì cưới vợ về sinh con nối dõi, đời sau biết đâu vẫn khỏe mạnh. Nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ kiếp, nó là sản phẩm của kết hôn cận huyết mà! Đừng nói là cưới con gái ông, cưới bất kỳ người phụ nữ nào mà chẳng phải là chà đạp người ta hay sao?

Trước khi ông nhập ngũ, cấp trên đã cử người xuống phổ cập kiến thức rồi, kết hôn cận huyết là tuyệt đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không được, cùng một họ dù đã ra khỏi “ngũ phục” (năm đời) cũng không khuyến khích kết hôn với nhau.

Quan hệ huyết thống trong cùng một thôn quá gần gũi, rất dễ sinh ra con cái dị dạng. Nhưng Hồ Bân kẻ lúc đó chỉ muốn củng cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ địa vị thôn trưởng của mình, làm gì có chuyện nghe lọt tai? Ông ta cưới luôn cháu gái của một vị tộc lão về làm vợ.

Kết quả thì sao? Kết quả thì sao chứ! Đẻ ra một thằng con trai vừa to xác vừa ngốc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mang “gương mặt quốc tế” (hội chứng Down). Không chỉ ngốc, mà còn có khuynh hướng bạo lực.

Mặc dù những đứa con sinh sau không có vấn đề gì nhưng chẳng ai có thể giải thích được sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điên dại ngốc nghếch của thằng con cả có phải là lỗi của việc kết hôn cận huyết hay không.

Nghĩ đến đây, ông ngẩng lên ánh mắt đầy hồ nghi, ông dò xét đứa con trai vốn luôn thân với mẹ gã hơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng cái nhìn sắc bén: “Còn con thì sao? Con nghĩ thế nào? Cũng muốn gả em gái cho thằng ngốc đó à?”

Nghe vậy, Hướng Bắc vội vàng thu lại vẻ u ám nơi đáy mắt, thay bằng vẻ mặt đồng lòng căm thù với bố mình: “Làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì có ạ, con sao có thể đẩy em gái vào hố lửa được. Con đi tìm mẹ nói chuyện rõ ràng ngay đây.”

Nghe con trai nói không hùa theo mẹ gã làm bậy. Hướng Hồng Quân lúc này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới yên tâm, dòng suy nghĩ của ông lại quay về chuyện xây dựng xưởng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »