Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2229 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 277

❊ ❊ ❊

Ý kiến và sự thù địch của dân thôn không phải là ông không nhìn thấy, năm đó xuất ngũ, ông vốn có thể nhận một công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc tốt để an hưởng tuổi già, chính vì kế thừa trách nhiệm của cha mình nên mới đảm nhận chức Đại đội trưởng này.

Chiều gió đột ngột thay đổi, nếu bên trong không có sự xúi giục của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lão thôn trưởng Hồ Bân, ông xin chặt đầu mình xuống làm ghế ngồi.

Dù là vậy nhưng bản thân mình đã vất vả bôn ba vì đội sản xuất bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ không đổi lại được dù chỉ một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút tin tưởng của dân thôn hay sao? Một đội sản xuất như thế này, có thật sự đáng để mình tiếp tục cống hiến nữa không?

Ông vuốt mặt, tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tư rối bời...

Nói về Lý Xuân Phân, sau khi chạy ra khỏi nhà, bà ta cũng không chạy xa, mà ngồi xổm dưới chân tường, thò​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu ra ngó nghiêng. Không bao lâu sau, “cục cưng” của bà ta với vẻ mặt nặng trĩu đi từ trong sân ra.

Lý Xuân Phân nói nhỏ: “Bắc, Tiểu Bắc, mẹ ở đây này.” Thấy con trai đi tới, bà ta vội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vàng hỏi: “Thăm dò thế nào rồi? Bố con có chịu giảng hòa với nhà họ Hồ không?”

Hướng Bắc lắc đầu: “Thái độ của bố rất kiên quyết,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện gả em gái qua đó là không thể nào.”

“Cái thằng cha chết băm vằm, kiếp trước tôi đã tạo nghiệp gì không biết.” Thấy Lý Xuân Phân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại ngồi phệt xuống nền đất vàng, đập đùi, chuẩn bị gào khóc long trời lở đất...

Hướng Bắc bước nhanh lên, vội đưa tay bịt miệng mẹ mình lại: “Suỵt, cẩn thận chút! Con đã hứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với bố là đến khuyên mẹ, mẹ khóc to như vậy là muốn để bố nghe thấy hay sao?”

Lần này Lý Xuân Phân rơi nước mắt thật: “Rõ ràng chỉ cần hy sinh một thứ hàng lỗ vốn là có thể “hóa giải nồi khô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành ngọc lụa”, sao bố mày cứ cố chấp như thế chứ? Cái nhà này sớm muộn gì cũng bị ông ta phá nát thôi.”

Hướng Bắc cạn lời: “Mẹ, người ta gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là “hóa can qua thành ngọc lụa”.”

Gã cũng vô cùng không hiểu cách hành xử của bố mình, cùng là cán bộ thôn, ông ta thì biết có thứ gì tốt là vơ vét về cho nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình. Chưa nói đến chuyện nhà họ Hồ sống sung túc thế nào, ngay cả thằng ngốc kia cũng là bảo bối trong lòng bàn tay của bố mẹ nó.

Ông ta cũng sẵn lòng vì một thằng ngốc như vậy mà tính kế cho tương lai. Trong sách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có dạy: “Cha mẹ yêu thương con cái, ắt sẽ vì con mà lo liệu sâu xa.”

Rồi nhìn lại bố mình xem, bản thân gã đã 20 tuổi mà đến giờ vẫn chưa cưới vợ, năm nay mà không cưới nữa, là sẽ thành gã trai già độc thân bị cả thôn chỉ trích sau lưng. Năm kia, mẹ gã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn giới thiệu cho gã một cô thanh niên trí thức, nhà mẹ đẻ ở thành phố, biết đâu sau này có cơ hội vào thành phố ăn lương nhà nước, thế mà bố gã còn chưa nghe xong đã gạt đi.

Năm ngoái, mẹ gã mai mối cho một cô gái ở thôn bên nhà ngoại, người ta cũng đồng ý rồi, vậy mà bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gã đi dò la một vòng trở về, liền một mực đòi hủy hôn, bảo người ta là đồ sao chổi phá nhà.

Một cô gái còn trong trắng, tốt tính như vậy, sao lại là sao chổi phá nhà chứ? Dù có phá nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đâu thì có mất mặt bằng việc con trai ông sắp thành một gã trai già độc thân hay sao?

Rồi lại hứa hẹn năm nay sẽ giới thiệu cho một người nhà đồng đội cũ, một người đàn bà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã qua một đời chồng, xuất thân từ đoàn văn công, lại còn lớn hơn gã năm tuổi.

Một con đàn bà “giày rách”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã qua một đời chồng...

Ha, đúng là ông bố ruột của gã mà. Càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng thấy bất mãn, Hướng Bắc kéo Lý Xuân Phân đi thẳng đến nhà thôn trưởng: “Đi thôi mẹ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng ta đi nhờ thôn trưởng nghĩ cách. Nếu không được nữa thì mẹ ly hôn với bố đi, không thể để ông ta làm liên lụy đến hai mẹ con mình được.”

Ly... Ly hôn ư? Lý Xuân Phân bị dọa cho giật nảy mình. Trong quan niệm của người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời nay, chỉ có “tử biệt”, chứ không có “sinh ly”, nhất là ở vùng nông thôn.

Cả mười thôn tám thôn xung quanh đây chưa từng nghe nhà nào có con dâu ly hôn cả, đừng nói là ly hôn, chỉ cần con dâu bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà chồng đuổi về nhà mẹ đẻ ở tạm thôi, là cả người phụ nữ lẫn gia đình đều bị hàng xóm láng giềng xì xào bàn tán.

Vì vậy dù có tức giận ông chồng không có chí tiến thủ đến mức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào, Lý Xuân Phân cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn.

Hướng Bắc nhìn ánh mắt co rúm của mẹ mình, bỗng cười lạnh một tiếng: “Ly hôn thì đã sao? Không ly hôn, chẳng lẽ đợi bố con đi tù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à, đến lúc đó con trai mẹ, cháu trai mẹ, thậm chí cả chắt của mẹ cũng đừng hòng vào thành phố làm việc, đến đi học còn khó.”

Mặt Lý Xuân Phân trắng bệch, hai môi không ngừng mấp máy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ run rẩy: “Thật, thật sự nghiêm trọng đến thế à?”

“Mẹ bỏ chữ “thật” đi. Mẹ xem, trong thành phố có phần tử xấu nào bị hạ phóng mà không làm liên lụy đến gia đình không?” Hướng Bắc nhổ bãi nước bọt xuống đất, kéo mẹ mình đi thẳng đến nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôn trưởng: “Sao bố không thể đúng lúc này mà bị bệnh nặng một trận nhỉ? Lỡ như có mệnh hệ gì, nể tình bao nhiêu năm chung sống, dân thôn cũng sẽ không quá làm khó một người sắp chết.”

Ánh mắt Lý Xuân Phân khẽ động, bà ta kinh ngạc vì con trai mình lại có cái suy nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy. Thôi kệ, ai bảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm bố mà không làm tròn bổn phận, trong lòng con trai có oán hận thì nghĩ thầm một chút, nghĩ thầm một chút chắc cũng không sao.

Hai mẹ con vòng qua đầu bờ ruộng, đang là giờ lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng làm việc nên trên đường không có mấy người.

Lúc đến nhà thôn trưởng, Hồ Bân đang ngồi trong sân, vui vẻ đút từng thìa cơm cho cậu con trai ngốc của mình. Hồ Đại Bảo có một khuôn mặt hình quả bí, mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lác, cánh tay to ngang bắp chân của phụ nữ bình thường, tuy không phải toàn là cơ bắp cuồn cuộn nhưng cũng thuộc dạng thân thể cường tráng, khỏe mạnh vạm vỡ.

“Ồ! Chị dâu với Tiểu Bắc qua đấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à, mau, vào sân ngồi chơi.”

Có lẽ do Hồ Bân ngẩng đầu chào khách, động tác trên tay chậm lại, Hồ Đại Bảo liền giơ tay hất văng cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bát cơm, tiếng “loảng xoảng” vang lên, cái bát cơm nhôm bay thẳng về phía đầu Hướng Bắc đang đứng ở cổng.

Hướng Bắc nghiêng đầu lùi lại một bước, bát cơm rơi xuống đất nhưng canh và nước cơm vẫn văng lên người gã không ít,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hồ Đại Bảo lập tức vỗ tay hoan hô: “Đánh, đánh chết mày! Cho mày dám đến nhà tao lừa ăn lừa uống này!”

Hồi trời lạnh Hướng Bắc có đến nhà nó ăn một quả lê đông, mà Hồ Đại Bảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhớ mãi đến tận bây giờ, mỗi lần gặp là không đánh thì cũng gây sự.

Hồ Bân cười ngượng ngùng với hai mẹ con, đứng dậy nhặt cái bát cơm lên, dội nước tráng qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi múc lại nửa bát cháo khoai lang, lại kiên nhẫn đút từng chút một cho con trai.

Động tác và biểu cảm không hề có nửa điểm mất kiên nhẫn, Hướng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bắc nhìn cảnh đó mà trong lòng thấy chua xót vô cùng.

Nếu chú Hồ là bố của gã, nhất định sẽ dốc toàn lực để bồi dưỡng gã, đúng không? Gã thu lại dòng suy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ cùng mẹ ngồi xuống chiếc ghế băng dài trong sân, mắt không chớp nhìn Hồ Bân đút xong nửa bát cháo.

Ông ta gọi con gái ra, bảo dẫn Hồ Đại Bảo ra sân sau chơi bào gỗ. Xong xuôi ông ta mới ngồi xuống đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ diện hai mẹ con, liếc nhìn sắc mặt cả hai rồi thở dài một hơi: “Lão Hướng vẫn không chịu nhận sai à?”

Nhắc đến chuyện này là Lý Xuân Phân lại tức điên lên: “Nhận cái gì mà nhận? Tôi bảo ông ta đổ hết tội lên đầu mấy đứa thanh niên trí thức kia, ông mà thấy cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống tôi của ông ta lúc đó thì biết. Sao chứ? Mấy người ngoài mà quan trọng hơn vợ con à? Ông ta đúng là bị quỷ ám rồi.”

Hồ Bân hùa theo vài câu, ánh mắt ông ta đảo một vòng, ra vẻ khổ tâm khuyên nhủ: “Chị dâu, tôi có một cách này. Lão Hướng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì tôi muốn kéo cũng không kéo nổi rồi nhưng cách này có thể đảm bảo ba mẹ con chị thoát ra khỏi vũng bùn này.”

Mắt Lý Xuân Phân sáng rực lên, vội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vàng hỏi: “Cách gì, ông nói mau.”

Hồ Bân cố tình tỏ ra khó xử một lúc, sau khi đã khơi gợi đủ sự tò mò của hai mẹ con, lão ta mới nói: “Đại nghĩa diệt thân. Chỉ cần đợi cấp trên cử người xuống kiểm tra, chị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dâu cứ một mực khẳng định là anh tôi đã cấu kết với đám thanh niên trí thức tham ô tiền của thôn. Thân là người đầu ấp tay gối, lời nói của chị là có sức thuyết phục nhất.”

Thấy sắc mặt Lý Xuân Phân biến đổi, vừa mở miệng định phản bác, Hồ Bân đã vội xua tay: “Chị dâu cứ nghe tôi nói hết đã. Đến lúc đó, tôi sẽ thay mặt anh tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cầu xin lãnh đạo, không có bằng chứng tham ô thực tế, anh tôi cũng không thể đi tù được, nhiều nhất cũng chỉ là bị bãi bỏ chức vụ Đại đội trưởng mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »