Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2278 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 293

❊ ❊ ❊

Muốn ăn lẩu, ừm, bên ngoài không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiện, trưa về không gian ăn.

Nhận thức được điều đó, cô về phòng, vào không gian bắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu bận rộn. Alex phụ giúp toàn bộ quá trình.

Món lẩu là món ngon cần có không khí mới ăn thấy thơm, đối với Nguyễn Hiện Hiện, vốn đã không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có ai bầu bạn trong không gian, nếu mà còn không tự tay làm thì có hơi cô đơn rồi.

Thịt bò thịt dê thái tay. Đậu phụ đông.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sách bò. Cuống họng. Rau xà lách.

Nhìn sáu đĩa thịt và hai đĩa rau trên bàn, cô gãi đầu, hình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như thịt hơi ít thì phải? Ừm! Thứ thiếu nhất định là thịt.

Đốt than không khói, bắc nồi lẩu đồng lên, cho nước nóng vào, không cần nước lẩu cay cà chua gì cả, chỉ cần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nồi nước lẩu trong vắt thêm hành gừng tỏi là có thể thể hiện rõ nhất vị tươi ngon của thịt dê.

Pha tương chấm tương vừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và bơ lạc.

Nếm thử, thấy thiếu chút vị, cuối cùng đổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sang loại do hệ thống cung cấp.

Quán lẩu bán chủ yếu là thịt tươi và đồ chấm, loại mình tự pha​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao mà bằng được tay nghề gia truyền của sư phụ lão luyện.

Mọi thứ đã sẵn sàng, cô nóng lòng nhúng một đũa thịt dê,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho vào miệng, đôi mắt nhỏ híp lại đầy hưởng thụ.

Khi cô mở mắt ra lần nữa, bên cạnh đã có thêm mấy bé cưng. Trên đầu Đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hoàng là con ngỗng, khỉ mẹ ôm Mực Hầu nhỏ ngồi trên lưng con chó đực.

Tội nghiệp con chó, cả người nó chỉ thấy được mỗi cái bát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơm đang ngậm trong miệng và cái đuôi hơi vẫy vẫy.

Nguyễn Hiện Hiện bật cười, nhúng một đũa thịt bỏ vào bát của Đại Hoàng, cô còn chưa kịp ăn miếng nào, con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngỗng đã bước đi với dáng vẻ “ta đây coi trời bằng vung”, ủi mông con chó ra để chen lên trước.

Sau đó là khỉ mẹ... Cho nên...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khỉ có ăn thịt không?

Nhìn cái đĩa trống trơn, cô đành chấp nhận số phận gọi Alex bổ sung hàng, mấy bé cưng suốt quá trình đều dùng đôi mắt to​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tròn long lanh nhìn cô. Cuối cùng cũng đến lượt mình, Nguyễn Hiện Hiện nhớ ra điều gì đó: “Thống Thống, ra ăn lẩu nè!”

Cậu nhóc shota đeo nơ cổ lặng lẽ xuất hiện bên cạnh, có chút ghét bỏ nhìn mặt bàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bừa bộn, tay chân ngắn cũn cố tỏ ra tao nhã ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

“Cho tôi một phần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẩu kem.”

Nhìn Thống Thống một tay cầm chiếc nĩa nhỏ, thong thả thưởng thức dưa lưới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chấm sốt sô cô la, Nguyễn Hiện Hiện càng nhìn càng thấy đáng yêu.

Cô đặt đũa xuống, cuối cùng không nhịn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được, lao tới muốn nựng một cái.

Thống Thống còn chẳng thèm nhấc mí mắt, thân hình nhỏ bé hơi nghiêng đi, tao nhã né được cú tấn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công lén của “dì kỳ lạ”, tiếp tục cúi đầu gặm quả dâu tây sô cô la trong tay.

“Lau mép đi kìa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn tương vừng.”

Ờ!

Nguyễn Hiện Hiện quay người rút giấy lau miệng, lúc quay đầu lại, Thống Thống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã biến mất, cùng biến mất còn có bữa trà chiều Häagen-Dazs trên bàn.

Nguyễn Hiện Hiện mất cả chì lẫn chài, chẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chiếm được chút hời nào, chậc một tiếng.

Đánh răng xong, đảm bảo mùi đã bay hết mới ra khỏi không gian, cô nằm trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sập đánh một giấc trưa ngon lành. Khi mở mắt lần nữa, trời đã hoàng hôn.

Cô thỏa thích vươn duỗi chân tay, vươn vai một cái, vừa ngẩng đầu lên, suýt nữa thì bị hù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết. Vì rèm cửa đã giặt nên có một đôi mắt đang nhìn cô chằm chằm qua lớp kính.

“Mẹ kiếp, Liễu Hạ Thiên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô muốn chết à?”

Cửa bị một cú đá văng ra, Liễu Hạ Thiên giật nảy mình: “Tôi, tôi chỉ muốn cho cô xem hôm nay tôi kiếm được 8 điểm công, Trần Chiêu Đệ nói có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ cô đang ngủ trưa, tôi muốn nhòm qua cửa sổ xem cô dậy chưa.” Ai ngờ vuốt mông ngựa lại vớ phải móng ngựa. Câu sau ả ta không dám nói.

Nhận lấy sổ ghi điểm, Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện khá là bất ngờ.

Nói thật, so với Ôn Nhu lúc nào cũng ngấm ngầm chơi xấu, ở điểm thanh niên trí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thức kiếp trước, cô càng ghét Liễu Hạ Thiên kiêu ngạo, xấu xa ra mặt hơn.

Nghĩ lại, con mắm này không ít lần bị người ta giật dây làm súng cũng có thể gọi là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ không có não! Nhưng chính cái loại vô não mà tiện này lại càng khiến người ta ghét.

Hóa ra, khi cô là cừu, xung quanh đều là sói. Nhưng nếu cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biến thành sói đầu đàn, cả bầy sói đều phải đi đường vòng.

“Được rồi, cô về đi, sau này không có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc gì thì bớt chạy ra sân sau.”

...

Nói về Đại đội trưởng, ông cố nén một hơi bận rộn làm xong việc đồng áng.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lời nói bâng quơ của “kẻ chọc gậy” cứ lặp đi lặp lại trong đầu ông.

Ông là con một, người có thể được ông gọi một tiếng “anh”, trong cả hai thôn cũng chỉ có vài người. Lẽ nào là lão thôn trưởng? Hai ông già tuổi tác cũng xấp xỉ, lúc đồng lòng đối ngoại, đều gọi là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lão Hướng, lão Hồ, lúc không thuận đường thì gọi nhau bằng anh. Không thể nào là đồng đội cũ trong quân ngũ chứ? Vớ vẩn, mấy năm trời chẳng tụ tập được một lần. Còn ai là anh của ông nữa nhỉ?

Càng nghĩ càng thấy đau đầu, thật muốn chạy sang thôn bên cạnh ngay bây giờ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt cặp gian phu dâm phụ kia lên treo cổ đánh cho một trận.

Mãi đến khi con trai con gái tan làm, ông mới lần đầu tiên nghiêm túc quan sát hai đứa con. Hướng Noãn thì không cần phải nói, giống ông mà cũng giống ông nội nó, dáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ xinh xắn. Ánh mắt dò xét rơi trên mặt Hướng Bắc, con trai hoàn toàn thừa hưởng ngũ quan của mẹ nó, thuộc kiểu đi ra ngoài nhìn là biết ngay hai mẹ con.

Ồ! Rốt cuộc có phải con trai mình không đây! Sớm biết thế đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không chê “cây gậy” kia lùn, đúng là tự tìm tội mà chịu.

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc trời tối hẳn, Hướng Hồng Quân khoác áo, cầm đèn pin chuẩn bị ra cửa, Hướng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bắc từ trong phòng thò nửa cái đầu ra, giọng nói u ám: “Bố! Muộn thế này rồi, bố đi đâu đấy?”

Hướng Hồng Quân suýt nữa thì buột miệng trả lời “Đi tìm mẹ mày” nhưng nghĩ đến điều gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó, ông lập tức đổi giọng: “Ra sân sau cho bò ăn, khuya rồi, ngủ sớm đi.”

Nghe nói ông đi cho bò ăn, Hướng Bắc “ồ” một tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi rụt đầu lại, đồng thời cửa cũng đóng sập.

Diễn thì phải diễn cho trót, trong lòng Hướng Hồng Quân không thoải mái, cho bò ăn xong lại lảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhảm với con bò một lúc rồi đạp lên đống củi bên cạnh, nhảy phắt lên tường cao.

Vì bị thọt chân, lúc nhảy xuống ông vô cùng cẩn thận. Vừa định đi, đột nhiên ánh mắt sắc bén phóng về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía bóng tối dưới chân tường đối diện, đèn pin trong lòng bàn tay đã sẵn sàng: “Ai? Lăn ra đây.”

Nguyễn Hiện Hiện bị tê chân vì ngồi xổm, đành bất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đắc dĩ đứng thẳng dậy: “Người mình, đừng nổ súng!”

Cô không muốn xuất đầu lộ diện, chuyện bắt gian xấu hổ và mất mặt thế này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết càng ít càng tốt nhưng ai bảo “trái bom” này là do cô ném ra.

Thời gian không đúng, lỡ như lần này không có ai ngăn cản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hướng Hồng Quân, ông đánh chết Lý Xuân Phân thì làm sao?

Cô dám lấy việc ông cụ Nguyễn tè ra quần ra thề, cảnh tượng đó ai nhìn thấy cũng phải phát điên, nếu không thì cứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để ông cụ Nguyễn tè ra máu thay vì ra nước. Cô cố gắng tìm một lý do thích hợp cho hành vi của mình.

“Chú! Cháu nói là cháu đi ngang qua đây, tiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể “giải quyết nỗi buồn”, chú có tin không?”

Nhìn bàn chân nhỏ đang tê rần, không ngừng run rẩy của cô, Hướng Hồng Quân đáy mắt ánh lên vẻ ấm áp: “Tin, cháu nói cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi xổm ở đây câu cá mập chú cũng tin.” Ngụ ý: Còn có chuyện gì mà cái họ Nguyễn nhà cô không dám làm à?

Ông rít một hơi thuốc rê, chỉ tẩu thuốc về phía thôn Hạnh Hoa: “Đi thôi, đừng nói nữa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có cái “món đồ xui xẻo” nhà cô ở bên cạnh, lòng tôi thấy yên tâm hơn hẳn.”

Thôn Hạnh Hoa nằm cạnh đội sản xuất Bình Đầu, hai thôn nằm sát nhau, ngăn cách bởi một con sông. Bước lên cây cầu gỗ, có thể nghe thấy tiếng nức nở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ văng vẳng từ bờ sông. Không biết lại là bà mẹ chồng nhà nào đang đày đọa con dâu, nửa đêm nửa hôm còn bắt người ta giặt quần áo bên sông.

Để không gây chú ý, hai chú cháu không bật đèn. Hướng Hồng Quân dẫn cô đi vòng vèo, Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện quan sát thấy, nhà cửa trong thôn này còn xiêu vẹo hơn thôn mình không chỉ một bậc.

“Đến rồi.” Đứng bên ngoài một trong hai căn nhà gạch duy nhất trong thôn, Hướng Hồng Quân mấy lần nhấc chân lên rồi lại hạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống, hồi lâu mới nặn ra được hai chữ. Ông nhìn bức tường sân quen thuộc, trong mắt cuộn trào cảm xúc không rõ tên.

“Năm đó xuất ngũ, chú từ chối sự giúp đỡ của tổ chức, thím Xuân Phân của cháu đã làm ầm lên một trận, cuối cùng đưa ra yêu cầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bồi thường là chú phải giúp nhà mẹ đẻ bà ta xây một căn nhà lớn, nghĩ đến bao năm qua nợ bà ta, chú đã đồng ý.”

Tai Nguyễn Hiện Hiện giật giật, cô cạn lời ngẩng đầu: “Bên trong sắp xong việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi kìa chú, chú còn định tiếp tục “thương xuân bi thu” nữa à?”

Hướng Hồng Quân: “???” Ông tung người mượn lực nhảy lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tường cao, quay đầu đưa tay ra: “Chú kéo cháu.”

Nguyễn Hiện Hiện không từ chối cũng mượn lực nhảy vọt lên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai chú cháu lại tiếp đất không một tiếng động.

Hướng Hồng Quân đầy ẩn ý hạ thấp giọng: “Thân thủ này, nếu không phải tổ chức đã trao tặng công trạng cá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhân hạng nhất, chú đây còn phải suy nghĩ nhiều xem cô nhóc nhà cháu còn có thân phận nào khác đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện biết, ông đang căng thẳng, cần gấp một chủ đề gì đó để chuyển hướng chú ý nhưng cái sân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng chỉ lớn chừng này, có lảm nhảm nữa thì cuối cùng cũng sẽ đến dưới cửa sổ của Lý Xuân Phân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »