Đây chẳng phải là “mèo mù vớ cá rán”, tạo dựng được mối quan hệ ở Ủy ban cách mạng huyện rồi sao. Thời Đại Phú là một kẻ tiểu nhân chính hiệu nhưng tiểu nhân cũng có cái lợi của tiểu nhân, cứ để cô từ từ thâm nhập vào nội bộ.
Thời Đại Phú cười, cô thanh niên trí thức Nguyễn này quả thật là một người thú vị.
Cô đã cho ông ta thể diện, ông ta không thể không nể mặt cô. Trước khi đi, nụ cười vốn như Phật Di Lặc lập tức thu lại, ánh mắt sắc bén cảnh cáo quét một vòng quanh những người có mặt.
Ánh mắt dừng lại trên người nhà họ Hồ, nhất là trên mặt lão trưởng thôn.
Lời nói mang ý cảnh cáo nghiêm trọng: “Các thanh niên trí thức nhỏ vượt ngàn dặm xa xôi đến huyện chúng ta xuống nông thôn, không thể để họ gặp phải chuyện bất công, ông nói phải không, Hồ Bân!”
Hồ Bân ông ta có thể nói gì chứ? Cười làm lành đến mức mặt sắp co giật đến nơi rồi!
Thời Đại Phú cũng chẳng quan tâm ông ta trả lời ra sao, hừ lạnh một tiếng rồi dẫn người rời đi không thèm quay đầu lại.
Đợi người đi rồi, Hàn Lực “chậc” một tiếng cũng muốn rút lui, Nguyễn Hiện Hiện chạy lắt nhắt qua, ngẩng mặt lên hỏi thẳng.
“Không phải định chuyển máy ép dầu sao? Đi rồi à?”
Hàn Lực suýt nữa thì lảo đảo, xử lý xong Ủy ban cách mạng lại đến lượt xử lý ông ta à?
Ông ta hận không thể quay ngược thời gian về một tiếng trước, đánh chết cái bản thân không nhìn rõ tình hình này.
Dân thôn có mặt ở đây có thể có người còn đang mơ màng nhưng là một “quan” lớn nhỏ, ông ta lại nhìn rất rõ sự khác biệt của Thời Đại Phú trước và sau khi nghe điện thoại.
Có thể khiến một vị Phó chủ nhiệm Ủy ban cách mạng phải nhượng bộ, mẹ kiếp, không dám tưởng tượng sau lưng con nhóc này có thế lực khổng lồ nào chống lưng.
Nhưng bảo ông ta học theo kiểu trước thì hống hách sau lại cung kính của Thời Đại Phú, ông ta cũng không học được.
Ông ta “chậc” một tiếng cười khẽ: “Tổ tông ơi, tôi sai rồi được chưa, tha cho tôi đi, trước khi bên quân đội đến tôi đây cũng ra tay rồi mà.”
Đúng vậy, nếu quân đội không đến, có vị Bộ trưởng dân quân này ở đây, Uỷ ban cách mạng cũng không thể đưa cô đi.
Có được cái ân tình lớn lần này, quan hệ chủ thứ một khi đã xác định, công xã đưa ra yêu cầu gì, cô còn có quyền từ chối sao?
“Được rồi, tha thứ cho “lỗi vô ý” của anh đó.” Thấy được năng lực của cô, công xã sau này có ý đồ gì cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Sự khác biệt lớn nhất giữa công xã và đội sản xuất là ở đội sản xuất, mình bỏ ra công sức nhưng dân thôn chưa chắc đã cảm kích, còn lãnh đạo công xã, không bàn đến nhân phẩm, ít nhất có thể đạt được mối quan hệ hợp tác cùng thắng.
Ở đâu cũng có mấy kẻ cực phẩm không biết điều, nhảy nhót trước mặt thì lật đổ là xong, nhìn chung thì công xã vẫn thích hợp hơn là ở nông thôn.
Nhưng vẫn chưa đủ...
Nguyễn Hiện Hiện liền chuyển chủ đề: “Xưởng ép dầu khoan hãy nhắc đến, chuyện bao bì của xưởng kẹo, tôi đang mang nhiệm vụ, đi khảo sát các công xã trong toàn huyện để tìm đối tác hợp tác phù hợp nhất là điều tất nhiên. Đến lúc đó lãnh đạo công xã đừng làm khó dễ tôi đấy nhé.”
Hàn Lực thấy nhức răng, rốt cuộc là môi trường trưởng thành thế nào mới có thể nuôi dưỡng ra một con nhóc khó đối phó thế này?
Đây là nhất quyết phải “so sánh ba nhà” (so sánh giá/chất lượng ở nhiều nơi) rồi?
Ông ta hạ thấp giọng: “Nói thế nào đi nữa, kho Đinh Tử cũng là nhà cô, mở một cái “cửa sau” nho nhỏ cũng không quá đáng chứ?”
“Đúng là không quá đáng.” Nguyễn Hiện Hiện cười đầy ẩn ý.
“Cửa sau có thể mở nhưng cũng phải xem “người nhà” sau cánh cửa có đỡ nổi không. Chuyện xưởng ép dầu vẫn phải phiền anh Hàn lo liệu nhiều hơn.”
Hai chuyện này đặt chung với nhau mà nói, Hàn Lực còn có gì không hiểu?
Thấy ông ta há miệng muốn nói gì đó, Nguyễn Hiện Hiện ngăn lại.
“Vừa về đã gặp phải mấy chuyện bực mình này, thời gian nghỉ chân cũng không có. Một hai ngày nữa, một hai ngày nữa tôi lên công xã nói chuyện tiếp với anh Hàn.”
Hàn Lực: “...”
Ông ta biết có dây dưa tiếp cũng không nhận được câu trả lời mong muốn nhất, huống hồ vị đoàn trưởng bên kia đã liếc mắt lạnh lùng nhìn ông ta mấy lần rồi.
“Vậy được, tôi ở công xã chờ tin tốt của cô.”
Ông ta biết được việc làm bao bì cho xưởng kẹo sớm hơn các công xã khác, đây cũng là một lợi thế. Nguyễn Hiện Hiện nhìn trái nhìn phải, nhét một chiếc đèn lồng hoa nhỏ vào lòng bàn tay ông ta.
Cô nói bằng giọng nói chỉ hai người nghe thấy: “Đề thi đưa trước cho anh rồi đấy, trước kỳ thi phải “nghiên cứu” cho kỹ vào!”
Hàn Lực nắm món đồ đan tre nhỏ còn chưa bằng lòng bàn tay mình, nghĩ rốt cuộc cô làm thế nào mà có thể khiến người ta vừa yêu vừa hận như thế này cơ chứ?
“Được! Ân tình này anh đây ghi nhận, vậy tôi về trước, hôm khác ở công xã chờ cô.”
Thấy ông ta gọi đám dân quân mang đến chuẩn bị rời đi, Phong Bạch liếc nhìn về phía này, giẫm giày quân đội đi tới, ánh mắt xuyên qua Nguyễn Hiện Hiện, dừng lại trên người Mộc Hạ bên cạnh cô.
“Đồng chí Mộc, máy ấp trứng gà cô chế tạo đã được đưa vào sản xuất, cấp trên hiện đang khoanh vùng thí điểm.” Anh ta liếc nhìn Hàn Lực còn chưa đi xa, đang vểnh tai nghe lén.
“Trong tay cô có một suất thí điểm, trước khi đến, cấp trên có nhờ tôi nhắn lại, mau chóng nộp danh sách công xã cô đã chọn lên.”
Hàn Lực dưới chân lại một lần nữa lảo đảo.
Thiếu chút nữa thì hét lên.
Cái gì?
Hai con nhóc này không chỉ nắm trong tay đơn hàng ngoại hối của xưởng kẹo, mà còn có cả suất thí điểm máy ấp trứng gà?
Ai hóng hớt tin tức một chút đều biết, bên tỉnh thành đang thu mua lông ngỗng đến phát điên rồi.
Thông báo nội bộ được ban hành cách đây không lâu, văn phòng tỉnh sẽ chi một khoản tiền để xây dựng cái gì đó gọi là điểm thí điểm máy ấp trứng gà, coi đó là mục tiêu trọng điểm hỗ trợ của toàn tỉnh trong nửa cuối năm.
Vì cái suất này, các công xã đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu!
Chính chủ không ngờ lại ở ngay trước mắt.
Thế là đám dân quân ông ta mang đến đột nhiên phát hiện, Hàn Lực đang đi bỗng dưng dừng bước không đi nữa.
Có người thắc mắc quay đầu lại: “Anh Hàn, đi thôi! Không phải nói tối nay đến nhà Trang Tử không say không về à?”
Hàn Lực đột nhiên nhảy cẫng lên, giáng một cú đấm bạo lực lên đầu thằng em: “Uống cái con mẹ nhà mày, uống cái con mẹ nhà mày, uống cái con mẹ nhà mày. Bắt đầu từ bây giờ, 24/24 canh gác cho tao cái điểm thanh niên trí thức của đội Bình Đầu, đừng nói là người của công xã khác đến, chỉ cần một con ruồi bay vào, ông đây phanh thây mày ra.”
Nguyễn Hiện Hiện thu lại tầm mắt đang nhìn xa xăm, cười tít mắt nhìn Phong Bạch bên cạnh.
“Cháu trai lớn, cậu câu người ta đến mỏ chu lên rồi kìa.”
Cháu... cháu trai lớn?
Toàn thân Phong Bạch cứng đờ.
Con hàng này còn dùng ánh mắt trưởng bối quan tâm vãn bối mà dịu dàng nhìn anh ta: “Nói đi, tìm ai dẹp yên cái đám Ủy ban cách mạng thế, chú Phong của tôi à?”
“Là lão Triệu ạ.” Phạm Thái Thái tiếp lời: “Trước khi đến, lão Triệu dặn dò, mọi phiền phức trong cuộc sống của cô đều có thể tìm ông ấy.”
Là thầy của Cung Dã à!
Nếu mệnh lệnh được ban ra từ thủ đô cũng không trách được Thời Đại Phú trước sau lại khác biệt lớn như vậy.
“Sau này cậu ở đâu?” Cô hỏi.
Phạm Thái Thái đẩy gọng kính: “Tạm thời ở tại công xã, với tư cách là liên lạc viên của cô, tôi sẽ dùng thân phận thanh niên trí thức xen vào đội ngũ để ở lại bên cạnh cô, thủ tục đang được làm rồi.”
Nguyễn Hiện Hiện suy nghĩ một lát rồi ngăn lại: “Tôi chắc cũng sắp lên công xã rồi, sau này thời gian ở lại đại đội không nhiều, cậu cứ ở đó đợi tôi đi.”
“Vâng ạ.”
Phong Bạch mím chặt môi mỏng, gần như là hoảng hốt bỏ chạy, để lại một câu “có chuyện thì gọi điện cho cậu ta” rồi khẩn cấp rút quân.
Mãi cho đến khi chiếc xe tải quân sự biến mất trong màn đêm một cách lặng lẽ như lúc đến, những người dân thôn vây xem toàn bộ quá trình mới có cảm giác như trút được gánh nặng.
Cả một buổi tối... gần như đã gặp hết những vị quan lớn nhất mà cả đời này họ có thể gặp.
Có người mặt dày tiến lên trước: “Cái đó... đồng chí Nguyễn, lúc trước là chúng tôi hiểu lầm cô, cô xem xưởng ép dầu có thể tiếp tục mở ở trong thôn không?”
Câu nói này đã nói lên tiếng lòng của đại đa số người có mặt, sớm biết Nguyễn Hiện Hiện có năng lực lớn như vậy, bọn họ tuyệt đối sẽ không nghi ngờ cô.
Công lao hạng nhất cá nhân.
Đó chính là bằng khen công lao hạng nhất cá nhân sống sờ sờ đấy.