“Ông... Ông... Ông, vậy ông không sợ thằng Tiểu Bắc không cưới được vợ, bị người ta đâm chọc sau lưng à? Xuân Phân với Quang Tông gặp nhau dăm ba bận, mà cũng đọ được với lúc hai người mới cưới hay sao? Tám phần là con trai của ông mà ông cũng mặc kệ à?”
Sắc mặt Hướng Hồng Quân khẽ động, con ngỗng quay sang Nguyễn Hiện Hiện kêu “Quác quác”. Ma ma, ma ma! Dì ngoại tình xấu xa, còn dẫn con trai đến nhà thôn trưởng bàn mưu hãm hại hai người đó.
Nguyễn Hiện Hiện xoa đầu con ngỗng, đúng là càng ngày càng thông minh, cô lấy từ trong túi đeo chéo ra một viên thức ăn cho ngỗng để thưởng.
Con ngỗng này không biết đã học được gì từ trại huấn luyện, bây giờ đã biết lén lút theo dõi và dò la tình báo. Cô ghé sát tai Hướng Hồng Quân thì thầm vài câu, kể lại chuyện Lý Xuân Phân dẫn Hướng Bắc đi gặp lão thôn trưởng để bàn mưu hãm hại và xúi giục mẹ nó ly hôn.
Hướng Hồng Quân nhắm mắt lại: “Hai nghìn rưỡi.”
Đại đội trưởng Lý: “???” Thấy ông còn muốn nói nữa, kế toán sợ hãi vội kéo ông ra khỏi sân. Con gái Đại đội trưởng Lý đã gả đi rồi nhưng nhà mình vẫn còn con gái chưa xuất giá đang tuổi bàn chuyện cưới xin, không thể để một con sâu làm rầu nồi canh được.
Bố Lý thề sẽ giả vờ bất tỉnh đến chết. Mẹ Lý ngồi bệt dưới đất đập đùi gào khóc, nào là không sống nổi nữa, thà đem mụ ta cân lên bán đi cho rồi, nếu bị dồn ép quá sẽ cùng họ Hướng đồng quy vu tận.
Nguyễn Hiện Hiện chỉ dùng một câu đã khiến mụ ta im miệng: “Con nuôi qua lại mờ ám với một cô em gái, không biết hai cô con gái còn lại của bà có từng bị thằng con nuôi ra tay đầu độc không, kể cả khi không có thì nhà chồng của hai cô con gái đó có tin không?
Ôi chao chao, không xong rồi, đến lúc ba đứa con gái mình đẻ ra đều bị chồng ly hôn đuổi về nhà mẹ đẻ, cộng thêm đám con gái trong thôn bị nhà mụ làm vạ lây thanh danh...
Không biết tương lai nhà họ Lý các người còn chỗ đứng chân trong đội sản xuất này nữa không, hay là sẽ bị kẻ nào cực đoan đập gậy sau gáy, cuối cùng cả nhà cùng nhau “nằm ván” (chết)?”
Thử nghĩ xem một khi chuyện này bị đồn ra ngoài, không chỉ con trai và Xuân Phân bị cạo đầu âm dương rồi bêu riếu khắp phố, mà hai cô con gái còn lại cũng bị chồng bỏ, đám con gái cả thôn bị liên lụy thanh danh...
Nghĩ đến cảnh tượng nhà họ Lý bị hắt hủi, trả thù, không còn ngày nào được yên ổn, mẹ Lý run rẩy kịch liệt, đến khóc cũng quên luôn, đôi môi không còn chút máu cứ run lên bần bật.
Mụ ta rống lên một tiếng rồi lao vào đánh Lý Xuân Phân: “Cái thứ từ háng tao chui ra mà là đồ bạch nhãn lang! Bao nhiêu đàn ông bên ngoài không đi quyến rũ, mày lại đi quyến rũ con trai tao. Đánh chết cái thứ không biết xấu hổ, tiện đến vô bờ bến, cái đồ hàng lỗ vốn này.”
Vốn đã bị đánh một trận nhừ tử, Lý Xuân Phân giờ lại càng thêm thê thảm, ánh mắt oán độc của bà ta bắn về phía Hướng Hồng Quân đang ngồi trên ghế.
Đều tại thằng đàn ông này, ông không thể giả vờ như không biết sao? Ông không thể “thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện” hay sao?
“Chát!” Hướng Hồng Quân tát một bạt tai vào mặt bà ta: “Còn dám trừng mắt nữa, tao không ngại móc luôn tròng mắt của mày ra đâu.”
Lý Xuân Phân bị dọa sợ, vội vàng che mặt, cam chịu để mẹ mình đè lên người vừa cào vừa cấu.
Cuối cùng Đại đội trưởng Lý và kế toán sau khi bàn bạc xong đã quay lại, vị kế toán có khuôn mặt trông rất khôn khéo không dám để Đại đội trưởng mở miệng nữa.
Ông vươn tay đặt lên vai Hướng Hồng Quân, bóp mạnh: “Anh bạn già, là nhà họ Lý không biết dạy con, hại anh chịu khổ rồi, một nghìn đồng chúng tôi đồng ý.
Nếu không phải nhà họ Lý bán hết đồ đạc cũng không lấy ra được nhiều hơn thì chút tiền này đổi lại, nếu là tôi, tôi cũng không chịu. Tiền có mua lại được tâm huyết và tình cảm đã bỏ ra không?
Chuyện đến nước này, kết quả không phải là điều mọi người mong muốn, chúng tôi cũng đã cố gắng hết sức bồi thường, lùi một bước đi anh bạn già. Tôi biết anh uất ức nhưng chúng tôi cũng chỉ là cán bộ thôn, không phải cha mẹ nhà họ Lý, nếu không đã đánh chết hai cái thứ làm mất mặt xấu hổ này rồi.
Anh còn yêu cầu gì nữa cứ nói, nếu đáp ứng được chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy ít nhất đây còn là tiếng người. Thái độ của cô đã rõ ràng, phần còn lại cô không tham gia: “Ai nói với ông là một nghìn, tôi đã nói rồi, không có hai nghìn rỗi thì miễn bàn.” Câu này Hướng Hồng Quân nói thẳng vào mặt Đại đội trưởng Lý.
Kế toán vội vàng đứng dậy, cười toe toét: “Anh bạn già ơi, đánh cũng đánh rồi, làm ầm ĩ cũng rồi, Quang Tông đã phải trả giá bằng “cái của quý” và cả quãng đời còn lại cũng coi như giúp anh xả giận rồi.
Đều tại cái miệng thối của Đại đội trưởng Lý, ngày mai dán niêm phong lên miệng ông, nếu vẫn chưa hả giận, hay là để ông cho anh đánh một trận?”
Thấy sắc mặt Hướng Hồng Quân cuối cùng cũng dịu đi một chút, ông ta định nói tiếp thì bị Hướng Hồng Quân giơ tay ngăn lại.
“Cứ làm như lời ông nói. Ngoài ra, tôi còn một điều kiện nữa.” Ông nhìn thẳng vào mắt kế toán, nói từng chữ một: “Chỉ tiêu đi học đại học Công Nông Binh năm nay của thôn Hạnh Hoa, đưa cho tôi.”
Sắc mặt của kế toán cũng hơi thay đổi nhưng ông ta không từ chối ngay mà gượng cười: “Anh xem, cái này, chỉ tiêu đại học đâu phải nói có là có ngay được!”
“Năm nay không có thì năm sau. Chẳng lẽ thôn Hạnh Hoa vĩnh viễn không được bình chọn là đội sản xuất ưu tú nữa hay sao?”
Thấy thái độ của Hướng Hồng Quân vô cùng kiên quyết, Đại đội trưởng Lý và kế toán lại đi ra ngoài thảo luận một lúc, lúc quay lại thì nghiến răng nghiến lợi đồng ý.
Nhận được giấy cam đoan, Nguyễn Hiện Hiện và Hướng Hồng Quân đứng dậy định rời đi, Lý Xuân Phân nãy giờ co rúm trong góc chịu đòn không dám cử động, đột nhiên bò cả tay lẫn chân tới.
Bà ta ôm chặt lấy đùi Hướng Hồng Quân: “Anh Hướng, anh Quân... Em về nhà với anh, đưa em đi với, em đảm bảo sau khi về sẽ sống tử tế với anh, không tơ tưởng gì khác nữa.”
Bắp đùi bị ôm chặt, Hướng Hồng Quân cúi mắt, người đầu ấp tay gối đã khóc đến mức nước mắt đầm đìa, đang dùng đôi mắt tuyệt vọng cầu xin nhìn ông chằm chằm: “Anh biết mà, anh biết mà, họ sẽ đánh chết em, Quang Tông bị anh phế rồi, họ nhất định sẽ đánh chết em, anh không thể nhẫn tâm như vậy.”
Hướng Hồng Quân thở dài một hơi, ông cúi người, gỡ từng ngón, từng ngón tay của Lý Xuân Phân ra...
“Không.” Thấy ông vô tình đến mức không chừa một con đường sống, Lý Xuân Phân đâm ra độc ác, cười lớn ngông cuồng như một con chó điên: “Đi đi, anh đi đi! Chỉ cần hôm nay anh dám bước ra khỏi cổng nhà họ Lý này, tôi sẽ nói cho tất cả mọi người trên đời này biết, bọn trẻ không phải là con của anh. Để con tiện nhân Hướng Noãn kia không kiếm được đối tượng, chịu sự khinh bỉ cả đời, để nhà họ Hướng anh tuyệt tử tuyệt tôn.”
Hướng Hồng Quân nổi giận, Nguyễn Hiện Hiện thấy tình hình không ổn liền tóm lấy ông, nhanh chân bước ra khỏi sân. Không thể đánh nữa, đánh nữa thật sự sẽ có án mạng.
“Bình tĩnh chút, đừng chấp nhặt bà ta. Vì danh dự của thôn Hạnh Hoa, Đại đội trưởng Lý sẽ khiến bà ta ngậm miệng lại.”
Theo cô thấy, chút đe dọa bằng lời này chẳng thấm vào đâu. Vài năm nữa cải cách mở cửa, phong khí trong nước sẽ thay đổi trong nháy mắt.
Đào mỏ nam, đào mỏ nữ, tiểu tam kiếm tiền nhanh mọc lên như nấm sau mưa, ra ngoài lăn lộn mà không có một hai người tình thì cũng ngại nói mình là dân xã hội.
Mặc dù… chuyện ngoại tình giữa anh trai và em gái dù đặt ở thời đại nào cũng đều rất chấn động.
Nhưng đợi đến lúc chú Hướng nghĩ thông suốt rồi, biết đâu lại có thể lấy trải nghiệm của bản thân làm đề cương, tấn công vào mảng tiểu thuyết nam tần.
Mặc kệ kế toán kéo Hướng Hồng Quân ra góc tường ngồi xổm hút thuốc, Nguyễn Hiện Hiện gọi Đại đội trưởng Lý ra một bên: “Tôi nói chuyện hơi khó nghe, Đại đội trưởng Lý đừng để bụng nhé, tôi chính là dựa vào cái tuyệt chiêu có gì nói đó này mới được cấp trên ưu ái đấy. Đại đội trưởng Lý đã nghĩ ra cách nào để bịt miệng dân thôn chưa?”
“Vẫn chưa.” Đại đội trưởng Lý rầu rĩ đáp một tiếng, Nguyễn Hiện Hiện liền nói: “Hay là nói rõ lợi hại với mấy gia đình đó rồi lập một bản cam kết. Tin tức từ nhà ai truyền ra ngoài thì phạt lương thực, phạt điểm công lao động.
Tổng cộng cũng không có bao nhiêu người, lời đồn một khi đã lan ra, truy ngược lại nguồn gốc để tìm ra kẻ chủ mưu cũng khá đơn giản.”