Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2278 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 288

❊ ❊ ❊

Người mặt đen sì còn có Hồ Bân, ông ta không ngờ Nguyễn Hiện Hiện đi tỉnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lỵ một chuyến, lại có thể ôm về một cái công lao cá nhân hạng nhất.

Đó là khái niệm gì chứ, đừng nói là đội sản xuất Bình Đầu, e là sau này huyện có đi họp cấp trên cũng phải mang “vị tổ tông” này theo để nở mày nở mặt. Chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần không làm xằng làm bậy, lãnh đạo đều phải bảo vệ cô, tồn tại giống như linh vật của huyện vậy. Ông ta không cam tâm, ném cho Lý Xuân Phân một ánh mắt hiểm ác.

Lý Xuân Phân cắn răng, phụ nữ nông thôn không biết chữ, càng không hiểu công lao cá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhân hạng nhất là cái gì, tưởng cũng tương tự như lá thư khen thưởng lần trước.

Bà ta bước lên một bước: “Cái đó...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lãnh đạo, tôi có lời muốn nói.”

Phong Bạch liếc mắt lạnh lùng: “Trước khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói không biết phải báo cáo à?”

Giọng nói của anh ta như thanh kiếm sắc đã ra khỏi vỏ, dọa Lý Xuân Phân mặt trắng bệch nhưng nghĩ đến việc nếu mình không làm theo lời Hồ Bân, không quá ba ngày nữa bà ta sẽ phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dắt con trai ra đi tay trắng... Thà để đạo hữu chết chứ không để bần đạo chết, bà ta nghiến răng, giữa ánh mắt như muốn giết người của Hướng Hồng Quân, hét lên một tiếng “báo cáo”.

“Bá, báo cáo lãnh đạo, tôi muốn tố cáo chồng tôi là Hướng Hồng Quân và thanh niên trí thức Nguyễn Hiện Hiện cấu kết tham ô công quỹ. Tôi đã chính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tai nghe thấy họ bàn bạc, công quỹ có thể tham ô thì cứ tham ô, lần này không được thì lần sau, nói có đầu có đuôi, là thật đấy.”

Mắt dân thôn lập tức sáng rực lên. Hướng Hồng Quân thì mặt xám như tro tàn, nhắm mắt lại. Các​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cụ thường nói lấy vợ không hiền thì hỏng ba đời, hôm nay ông đã được lĩnh giáo rồi.

Ông rất muốn tát cho bà ta một phát bay lên tận Nam Thiên Môn nhưng Hướng Hồng Quân biết kỷ luật quân đội,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khi lãnh đạo chưa hỏi thì không được tự ý xen vào, ông gần như nín nhịn đến mức sắp bị nội thương.

Nghe thấy có tố cáo, Thời Đại Phú liền như con chó ngửi thấy mùi xương. Ông ta cười cười với Phong Bạch: “Đồng chí, quần chúng có tố cáo, Ủy ban cách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng chúng tôi có quyền điều tra, có công có thể là thật nhưng cô ta cũng có thể có tội, chức vụ trong người, anh sẽ không ngăn cản chứ?”

Ủy ban cách mạng hiện giờ đúng là có cái quyền này.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phong Bạch mặt không đổi sắc, chỉ hỏi: “Ông chắc chứ?”

Thời Đại Phú cười nhạt trong lòng, công lao cá nhân hạng nhất thì đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao, hai năm trước ngay cả Đại tá ông ta cũng từng bắt rồi.

“Đợi một lát.” Phong Bạch nói một câu: “Điện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thoại ở đâu? Tôi cần dùng nhờ.”

“Báo cáo lãnh đạo, mời bên này.” Hướng Hồng Quân dẫn Phong Bạch đi rồi, tim Hồ Bân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và Lý Xuân Phân thót lên tận cổ, chẳng lẽ còn có biến cố gì nữa sao?

Ngay cả Thời Đại Phú cũng cau mày, ánh mắt kinh ngạc, hoài nghi. Không đúng, nếu là người khác thì đã sợ chết khiếp rồi, đằng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này nữ đồng chí này lại quá bình tĩnh, dường như chắc chắn cô ta sẽ không xảy ra chuyện gì, điều này rất không đúng!

Có lính bao vây, cho dù Thời Đại Phú muốn đưa người đi trước rồi từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ nói chuyện với quân đội cũng không thể làm được, đành phải im lặng.

Ba bên đối đầu, khung cảnh nhất thời trở nên kỳ lạ. Cơn gió lạnh đầu xuân không thể dập tắt được sự hăng hái bàn luận của dân thôn, người chủ sự vừa đi khỏi, thấy mấy anh lính cũng không ngăn cản, tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xì xào bàn tán dần dần vang lên giữa các đội viên: “Công lao cá nhân hạng nhất là cái gì? Thanh niên trí thức Nguyễn thật sự đã ngăn chặn vụ nổ à? Chỉ bằng cái tay chân nhỏ bé đó của nó?”

Tiếng vừa dứt, lập tức có người cười lạnh: “Tay chân nhỏ bé? Tao thấy mày quên mất nó đã đấm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gã đàn ông to con, đá thằng nhóc con như thế nào rồi thì phải.” Mọi người im bặt.

Giữa bầu không khí đang chùng xuống, không biết ai đó đã nói một câu: “Nếu không hiểu lầm, ý của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vị sĩ quan kia là một mình nó gánh vác cả cái hội chợ, vậy thì cái máy ép dầu...”

Câu nói này khiến bầu không khí vốn đã im ắng càng trở nên tĩnh lặng như tờ. Dù có ngốc đến mấy cũng hiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra rằng bọn họ, hình như đã chính tay đẩy một cơ hội thay đổi cuộc sống, làm giàu thoát nghèo ra xa...

Nguyễn Hiện Hiện đứng nhìn bằng con mắt lạnh lùng, thế này đã là gì, đợi dân thôn phản ứng lại mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không xé xác lão trưởng thôn già ra thì chữ Nguyễn trong tên ông cụ Nguyễn nhà cô sẽ viết ngược.

Kể từ nay về sau, cô càng thành công thì những đội viên đã bỏ lỡ cơ hội sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ càng hận lão trưởng thôn già. Ngày vui của ông ta vẫn còn ở phía sau!

Khoảng chừng mười phút sau, loa phát thanh của thôn đột nhiên vang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên, là giọng gọi Thời Đại Phú đến nghe điện thoại.

Ông ta vừa nhúc nhích, Nguyễn Hiện Hiện cũng động đậy, các anh lính đi sát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo sau, thấy không ai ngăn cản, các đội viên cũng tự nhiên bám theo.

Thế là khi đến văn phòng đội sản xuất, Hướng Hồng Quân phát hiện phía sau có cả nửa cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôn kéo đến nhưng ông lười quan tâm, ánh mắt hả hê nhìn về phía Thời Đại Phú.

Điện thoại vừa được nhấc lên, dù đứng cách một đoạn, Nguyễn Hiện Hiện cũng nghe thấy tiếng gầm thét giận dữ từ đầu dây bên kia: “Không phải là mày trước khi ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa đã ngậm tương đặc trong mồm làm nổ tung não rồi đấy chứ, não là đồ dùng hàng ngày mà sao mày lại dùng nó như đồ phế thải thế hả?

Sao hả, lần trước lúc mổ não có tiện tay móc luôn cả tròng mắt ra rồi à, tao không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan tâm trong lòng mày nghĩ gì, đi, ra xin lỗi đồng chí Nguyễn trước mặt mọi người.

Xin lỗi xong thì cút về đây ngay với tốc độ nhanh nhất, bới thức ăn trong đất, mẹ kiếp mày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyên nhặt cái cục khó gặm nhất, cấp trên đã hỏi đến chuyện này rồi, mày tự liệu hồn đi.”

Tút tút tút! Vừa dứt lời “cạch”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một tiếng cúp điện thoại.

Toàn bộ quá trình không cho Thời Đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phú cơ hội nói câu nào.

Mu bàn tay ông ta nắm chặt ống nghe nổi gân xanh, trán rịn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mồ hôi lạnh, ông ta hiểu, mình đã đá phải tấm sắt rồi.

Cấp trên hỏi đến có nghĩa là... Thời Đại Phú nuốt nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bọt, nụ cười trên mặt còn khó coi hơn cả khóc.

Thời Đại Phú nói: “Đồng chí Nguyễn, cô xem, đây đúng là người nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nhận ra người nhà, đều là hiểu lầm cả thôi, phải không?”

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày: “Có người tố cáo, là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi bắt buộc phải đi với ông một chuyến?”

Thời Đại Phú nói năng đầy chính nghĩa: “Tố cáo mà không có chứng cứ thì sao có thể coi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là tố cáo? Ủy ban cách mạng kiên quyết bài trừ hành vi vu khống quần chúng nhân dân.”

Nguyễn Hiện Hiện hỏi: “Tôi với Đại đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trưởng thông đồng tham ô công quỹ?”

Thời Đại Phú cười càng thêm cay đắng, cú vả mặt này không chỉ mất mặt mũi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà “ruột gan” cũng sưng vù rồi nhưng ông ta đáp lời không hề chậm chạp.

Ông ta nói: “Có tham ô hay không, chỉ cần gọi điện thoại đến xưởng ép dầu xác thực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là được, chuyện này giao cho tôi, tôi đảm bảo giải quyết cho cô rõ ràng rành mạch.”

Nguyễn Hiện Hiện cười như không cười: “Vậy... căn nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở huyện của tôi, nghe nói có tranh chấp?”

“Không có!” Đầu Thời Đại Phú lắc như trống bỏi: “Trước khi đến đã xác thực rồi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ căn nhà đó tuyệt đối không có tranh chấp, người bên dưới làm sai rồi.”

Sau đó ông ta sáp lại gần Nguyễn Hiện Hiện, hạ thấp giọng: “Hoặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là cũng có những căn nhà hoàn toàn không có tranh chấp.”

Nguyễn Hiện Hiện cười đầy ẩn ý, giơ tay vỗ vỗ cánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay Thời Đại Phú: “Chàng trai trẻ, có tiền đồ.”

Chàng trai trẻ 47​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tuổi: “...”

Ông ta xoa xoa tay: “Vậy cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xem hiểu lầm giữa chúng ta...”

Trong bối cảnh thời đại này, dù Thời Đại Phú đã nhận thua, Nguyễn Hiện Hiện cũng sẽ không đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu trực diện với người của Ủy ban cách mạng, cô đổi sang một vẻ mặt tươi cười.

Nguyễn Hiện Hiện nói: “Đúng là hiểu lầm thật, vậy phải phiền anh Thời ra ngoài giải thích với dân thôn một tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi, lời đồn tam sao thất bản, lời đồn truyền ra ngoài ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi biết bao.”

Lão trưởng thôn tức đến hộc máu, mẹ nó chứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày thì có cái danh tiếng quái gì.

Đều là hồ ly ngàn năm, Nguyễn Hiện Hiện vừa phát ra tín hiệu bắt tay giảng hòa, Thời Đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phú lập tức nhận được, ông ta bước những bước nhẹ nhõm ra khỏi văn phòng đội sản xuất.

Người vừa đi, Phong Bạch lập tức gật đầu với Hướng Hồng Quân: “Tạm thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trưng dụng văn phòng đội một lát, chú giúp cháu canh chừng bên ngoài.”

Đợi Đại đội trưởng dẫn Hồ Bân rời đi, Phong Bạch mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần muốn nói lại thôi, Nguyễn Hiện Hiện nhìn anh ta.

Nguyễn Hiện Hiện nói: “Dám nói xấu chú út anh để bôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhọ ảnh, tôi vặn đầu anh xuống làm ghế đẩu ngồi.”

Phong Bạch lập tức nuốt lại lời sắp nói ra, trước tiên anh ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trân trọng lấy hai tấm thẻ công tác từ trong túi áo ra.

Đưa cho Nguyễn Hiện Hiện,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô lật xem.

Tấm thứ nhất, là thẻ có con dấu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của “Cục An ninh Quốc phòng”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »