Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2278 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 278

❊ ❊ ❊

Anh tôi nhậm chức bao nhiêu năm nay làm được những gì, chị cũng thấy cả rồi, nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câu khó nghe, cuộc sống nhà chị còn chẳng bằng mấy nhà như Lý Đại Chủy.

Tôi mà làm Đại đội trưởng, chuyện khác không dám nói, chứ tôi đối xử với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người nhà mình thế nào, mấy chục năm nay chị cũng thấy cả rồi.

Đợi hai đứa trẻ kết hôn xong, chúng ta cũng coi như người một nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đàng hoàng, chị dâu còn sợ tôi đối xử tệ với chị hay sao?”

Lý Xuân Phân im lặng. Không bàn đến tư cách con người Hồ Bân thế nào nhưng ông ta đối xử với người nhà đúng là rất tốt, có được thứ gì tốt là không cần vợ phải nói,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông ta tự động mang sang biếu nhà bố vợ. Nếu Hướng Hồng Quân chỉ cần biết điều bằng một nửa của Hồ Bân thôi thì quan hệ vợ chồng của họ cũng đã không đến nước này.

Thấy bà ta có vẻ lung lay, mắt Hồ Bân lóe lên, ông ta nhìn sang Hướng Bắc đang cúi đầu im lặng bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cạnh: “Chị dâu không nghĩ cho nhà mẹ đẻ, không nghĩ cho bản thân mình thì cũng phải nghĩ cho Tiểu Bắc chứ?

Anh tôi hồ đồ rồi, cho tiền một con nhóc ranh học hết cấp ba, còn Đại Bảo nhà tôi thì tâm trí đơn thuần, chứ tôi mà có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một đứa con trai khỏe mạnh thì dù có phải đập nồi bán sắt, tôi cũng bằng mọi giá mua cho nó một công việc trong thành phố.

Được ăn lương nhà nước, cưới được vợ thành phố, đến lúc về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ già còn phải lo không có cuộc sống tốt hay sao?”

Những lời này quả thật đã nói trúng tim đen​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của Hướng Bắc, gã khẽ gọi một tiếng: “Mẹ.”

Tiếng “Mẹ” này càng khiến Lý Xuân Phân thêm dao động, Hồ Bân bưng tách trà lên uống một ngụm, che đi ánh mắt sắc bén trong đáy mắt: “Những cái khác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì tôi không hứa được nhưng tôi hứa với chị dâu, sau khi tôi nhậm chức Đại đội trưởng, tôi sẽ giao công việc ghi công điểm cho Tiểu Bắc.

Gia đình như chúng ta, con trai đều là để nối dõi tông đường, nuôi con phòng lúc tuổi già. Thằng bé lớn tướng thế này chưa cưới được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vợ đã đành, sao có thể để nó ngày nào cũng phải cắm mặt ngoài đồng làm đủ công điểm như mấy nhà không có cơm ăn chứ?

Cứ làm tiếp như vậy, tuổi còn trẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà đã hỏng hết cả người rồi.”

Câu nói này chính là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà. Gã “gàn dở” ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà, việc duy nhất làm được là kiếm cho Hướng Noãn một công việc ghi công điểm.

Bà ta đã nói bao nhiêu lần là chuyển việc đó cho Tiểu Bắc nhưng lần nào ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta cũng lấy lý do “đức không xứng với vị” (không đủ năng lực) để từ chối.

Cũng không nghĩ xem, Hướng Noãn tốt nghiệp cấp ba, làm một nhân viên ghi điểm đã là lãng phí tài năng, để Hướng Bắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn chưa tốt nghiệp tiểu học đảm nhận công việc này, đó mới thật sự là lạm dụng chức quyền mưu lợi cá nhân.

Từ cách Hướng Hồng Quân tiếp xúc với Nguyễn Hiện Hiện, có thể thấy ông ta không phải là loại người cứng nhắc, cố chấp, không thông thạo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ đời. Nếu con trai ruột của mình thật sự có bản lĩnh đó thì làm cha sao có thể không tính toán cho nó chứ.

“Ông để tôi nghĩ thêm đã, để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi nghĩ kỹ lại đã.”

Ra khỏi cổng nhà họ Hồ, Lý Xuân Phân như người mất hồn. Người khác nói hay nói đẹp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đâu, làm sao bằng được việc chồng mình chính là Đại đội trưởng cho nó oai phong?

Nhưng giờ đây, mắt thấy chồng mình đã chọc giận mọi người, sắp bị bãi nhiệm, bà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta không thể không suy nghĩ cho bản thân và hai đứa con của mình!

Lý Xuân Phân vừa đi, từ nhà trước của nhà Hồ Bân, Ôn Nhu và Diệp Quốc cười tủm tỉm bước ra. Hồ Bân nở nụ cười: “Con gái, đúng như lời cháu nói, vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tung tin ra là đám “chân đất mắt toét” vô tri này liền nhao nhao cả lên. Đối tượng của cháu thật sự có thể khiến lãnh đạo thiên vị chúng ta à?”

“Đó là đương nhiên, đối tượng của cháu tuổi còn trẻ mà đã là trung Đại đội trưởng rồi. Đại đội trưởng đã sai rành rành ra đó, chỉ cần chứng cứ xác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thực, anh ấy đánh tiếng với bên huyện một câu, người đức tài vẹn toàn như chú Hồ đây kế nhiệm chức Đại đội trưởng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”

Hồ Bân gật đầu lia lịa, cười híp cả mắt, Ôn Nhu đột nhiên chuyển chủ đề, nói với vẻ đầy ẩn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý: “Chỉ có điều, cái chuyện Nguyễn Hiện Hiện vu khống hãm hại chúng ta trộm tiền của cô ta...”

“Rầm!” Bàn tay to của Hồ Bân đập mạnh xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bàn đá: “Hồ đồ, đúng là hồ đồ.”

“Đối tượng của cháu là trung Đại đội trưởng, tương lai tiền đồ xán lạn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao có thể coi trọng mấy đồng tiền dơ bẩn đó của nó chứ?”

“Hừ! Tôi sống từng này tuổi rồi, cái trò vừa ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cắp vừa la làng này tôi thấy nhiều rồi.”

“Cháu gái yên tâm, ngay sau khi chú nhậm chức Đại đội trưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội sản xuất, việc đầu tiên là sẽ chứng minh cho cháu.”

Ôn Nhu mỉm cười hài lòng, ai mà ngờ được chị ta đi sửa đê​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại sửa ra được một đối tượng là trung Đại đội trưởng chứ?

Sự sỉ nhục và chèn ép của Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện ngược lại đã thành toàn cho cô.

Đợi con ranh họ Nguyễn kia về, nếu biết kế hoạch của mình phản tác dụng, không những không đè​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bẹp được chị ta, mà ngược lại còn mang đến cơ duyên lớn, xem nó có tức chết không.

Nguyễn Hiện Hiện ơi Nguyễn Hiện Hiện, đây gọi là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hại người không thành cuối cùng hại mình.

Chị ta nhất định sẽ bắt người phụ nữ kia phải trả lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gấp mười lần nỗi sỉ nhục đã trút lên người mình.

Trước khi rời đi, bước chân Ôn Nhu khựng lại, để khiến lão thôn trưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn toàn đứng về phía mình, chị ta vẫn quay đầu nói một câu:

“Đợi chú nhậm chức rồi, cháu cũng sắp kết hôn. Nhiều thì 2 năm, ít thì 1​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ năm, cháu cũng nên rời khỏi thôn chúng ta để đi theo quân đội rồi.”

Nghe vậy, Hồ Bân hít​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một ngụm khí lạnh.

Ông ta đã hiểu được ý tứ ngoài lời, đi theo quân đội, đó là quân hàm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ đại đội trưởng trở lên thì gia thuộc mới có tư cách đi theo.

Nói cách khác, đối tượng của thanh niên trí thức Ôn có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khả năng thăng chức trong vòng một hai năm tới.

Nụ cười trên mặt càng thêm nịnh nọt gần gũi nhưng thực chất trong lòng đã chua lòm. Nghe nói hai người họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xác lập quan hệ cách mạng ở bãi sông, chuyện tốt như vậy sao con gái mình lại không gặp được chứ?

Ánh mắt ông ta kín đáo đánh giá Diệp Quốc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vị con rể tương lai của nhà mình.

Người này là do thanh niên trí thức Ôn giới thiệu. Một tháng trước còn có tin đồn Diệp Quốc bị bất lực lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn mập mờ không rõ với con gái lão què. Loại người này làm con rể, ông ta vốn dĩ không coi trọng.

Là thanh niên trí thức Ôn đảm bảo nhiều lần, tin đồn đều là do Nguyễn Hiện Hiện cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý tung ra, Diệp Quốc cũng đã chứng minh chức năng đàn ông không có trở ngại.

Hơn nữa bố mẹ nhà họ Diệp đều là cán bộ nhỏ trong thành phố. Sau khi kết hôn về thành phố, mang theo cả con gái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình cũng coi như thoát khỏi cái cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời, sống một cuộc đời nhìn thấy trước được tương lai.

Ông ta cũng không lo Diệp Quốc sẽ bỏ chạy, ông ta cũng không vô dụng như lão què họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tiền, nếu thật sự dám chạy, ông ta sẽ quậy cho đơn vị của bố mẹ hắn không yên.

Nếu không phải chính sách xuống nông thôn đưa người đến tận cửa thì gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đình tốt như vậy, trước đây có kiễng chân cũng không với tới được.

Sau khi phân tích rõ lợi hại, Hồ Bân rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hài lòng với cậu con rể tương lai này.

Còn về số tiền nợ kia... Hờ, ông ta không tin mình không áp chế nổi một con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ranh “phần tử xấu”, ông nội không thương, bà nội thì bị hạ phóng cải tạo.

Diệp Quốc bị đánh giá, bị ánh mắt như nhìn hàng hóa đó làm cho toàn thân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó chịu. Thấy Ôn Nhu đi rồi, hắn cười khan một tiếng rồi đi theo.

“Vậy... chú, cháu về điểm thanh niên trí thức trước,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mai tan tầm cháu lại qua thăm Đại Nha.”

Rời khỏi nhà họ Hồ, Diệp Quốc bước nhanh đuổi theo Ôn Nhu, giọng điệu có chút không chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chắn: “Tôi cưới con gái nhà họ Hồ, thật sự có thể nhanh chóng về thành phố à?”

Ôn Nhu giọng điệu chắc nịch: “Hồ Bân nhậm chức Đại đội trưởng, suất đi học đại học Công Nông Binh của đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ưu tú năm nay, ông ta nhất định sẽ nắm trong tay, cơ hội của anh không phải là đến rồi sao?”

“Nhà họ Hồ bám rễ ở đội sản xuất này theo hình thức gia tộc, sao cô có thể đảm bảo suất đại học​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Công Nông Binh được phân xuống, nhà họ Hồ sẽ đưa cho tôi chứ không phải người trong tộc thân thiết hơn?”

Ôn Nhu nhìn hắn, nếu không phải vì nhất định phải lôi kéo, chết cũng không thể để lịch sử đen từng tham gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trộm tiền của mình bị người trong cuộc khẳng định thì cô ta không muốn dây dưa gì với tên ngốc này.

Chỉ sợ mình chị ta đơn độc thoát khỏi vũng bùn, mà Diệp Quốc và mọi người vẫn còn ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dưới vực sâu sẽ vì ghen tị mà kéo chị ta trở lại. Lôi kéo là điều bắt buộc.

Ít nhất phải để mấy người này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng nhìn thấy hy vọng.

Ôn Nhu hít sâu một hơi: “Những lời tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói tiếp theo, anh nhớ kỹ đây.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »