Chải đầu xong, Nguyễn Hiện Hiện lại chạy lên chạy xuống, mang đến một chiếc váy dài bằng nhung màu trơn, chân đi một đôi giày da nhỏ màu đen có gót thô.
Cô cầm lấy bàn tay ấm áp nhưng hơi thô ráp của bà nội lên ngắm nghía thật kỹ, ừm, đã có chút khí chất của gia đình danh giá, thư hương thời Dân quốc rồi đấy.
Trang sức và sườn xám thì đừng hòng nghĩ đến, lỡ bị người ta nhìn thấy là bị tống về nông trường ngay lập tức.
Vừa chưng diện lên như vậy, ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện bỗng hoảng hốt, cô dường như lại nhìn thấy hình ảnh người bà xinh đẹp của nhiều năm về trước, đang lười biếng dựa vào chiếc bàn dài, quạt mát cho cô, dạy cô học chữ.
Cô dẫn bà đến trước gương, Nghiêm Phượng Hoa nhìn chăm chú vào chiếc trâm gỗ mun đang cài nghiêng trên tóc qua tấm gương rõ nét, ngón tay bà nhẹ nhàng sờ lên nó, bất giác viền mắt lại đỏ hoe...
Giọng bà hơi nghẹn ngào: “Hiện Hiện, cây trâm này con lấy ở đâu ra vậy?”
Nguyễn Hiện Hiện căng cả da mặt, nuốt nước bọt đầy căng thẳng: “Con đào trong mộ tổ nhà họ Nguyễn ra đó, s... sao thế ạ?”
Nghiêm Phượng Hoa: “!!!”
Bà quay đầu lại, tát vào cánh tay con khỉ nghịch ngợm này một cái: “Đang yên đang lành mày chạy vào mộ tổ nhà họ Nguyễn làm gì?”
Cô cẩn thận liếc nhìn sắc mặt bà nội: “Con... con có thể nói là con đến đó sớm để tìm cho mình một miếng đất phong thủy tốt không ạ? Sợ lão già Nguyễn chiếm mất chỗ tốt.”
Nghiêm Phượng Hoa chớp chớp mắt, hoàn toàn ngơ ngác.
Đây vẫn là đứa cháu gái ruột từ nhỏ gan bé tí, chỉ dám bắt nạt kẻ yếu hơn mình và ngấm ngầm giở trò xấu xa của bà đây sao?
Với cái miệng này, lão già Nguyễn bất tử kia sao có thể nhịn được đến tận bây giờ mà vẫn chưa khâu miệng nó lại nhỉ?
“Bà đừng để ý mấy chi tiết không quan trọng đó.” Nguyễn Hiện Hiện vội chuyển chủ đề: “Bà ơi, nhân lúc khách ngoại quốc còn đang ngủ, hành lang không có ai, con đưa bà đi tìm ông cậu.”
Cửa mở ra, cái con bé này gõ cửa phòng bên cạnh với vẻ lén lút thấy rõ. Nghiêm Phượng Hoa đi ngay sau mà nhìn đến phát bực, đây là sợ người qua đường không biết nó đang chột dạ hay sao?
Cốc cốc!!
“Ai đấy!”
Nghe thấy giọng nói già nua nhưng có chút quen thuộc này, toàn thân Nghiêm Phượng Hoa chấn động.
Đôi mắt bà nhìn chằm chằm vào cửa phòng, dường như muốn xuyên qua cánh cửa chưa mở kia, để nhìn rõ người thân mà bà mong nhớ ngày đêm ở bên trong.
Đợi mãi không thấy trả lời, Nghiêm Phong Tề nghi ngờ kéo cửa ra. Bất ngờ, ông đối diện với đôi mắt hạnh quen thuộc đến mức khắc cốt ghi tâm, mặc dù khóe mắt ấy đã hằn lên nếp nhăn...
Nhưng làm sao Nghiêm Phong Tề có thể không nhận ra chị gái của mình chứ? Đôi môi ông mấp máy, niềm vui bất ngờ ập đến khiến đầu óc ông choáng váng, tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.
Cảnh vật xung quanh trở nên hư ảo, dường như ông đã quay trở lại đại viện nhà họ Nghiêm của nhiều năm về trước. Chị gái đứng dưới gốc cây long não, mày ngài mắt phượng dịu dàng nhìn ông nô đùa trong sân.
Hình ảnh chuyển đổi, cha vì một bài báo mà đắc tội với Thanh Bang đang cát cứ một phương. Cha mẹ bị sở công an bắt giam, nhà họ Nghiêm bị chiếm đoạt, anh cả phải chạy vạy khắp nơi...
Thời khắc mấu chốt, nếu không phải chị gái nắm bắt cơ hội, dứt khoát từ bỏ nhà họ Nghiêm, quyên góp phần lớn tiền tài cho quân chính quy để giữ lại tính mạng cho cha mẹ thì có lẽ nhà họ Nghiêm lúc đó đã không còn nữa rồi.
Dù vậy, nhà họ Nghiêm đã đắc tội với Thanh Bang vẫn chìm trong bão táp. Bất đắc dĩ, cả nhà đành chọn cách rời khỏi mảnh đất chiến tranh loạn lạc này.
Chỉ có Nghiêm Phượng Hoa đã gả cho Nguyễn Kháng Nhật, là không thể thoát thân.
Nửa đời sau của cha đều chìm trong hối hận, tại sao mình lại viết bài báo đó. Ông u uất mà qua đời, đến tận lúc chết, điều hối tiếc lớn nhất của ông chính là không thể gặp lại con gái mình một lần nữa.
Đôi môi Nghiêm Phong Tề run rẩy mấp máy hồi lâu, một tiếng “chị” nghẹn lại trong cổ họng, mãi mà không thể thốt ra lời...
Nguyễn Hiện Hiện cũng sốt ruột thay ông. Cô đảo mắt một cái rồi hích nhẹ một cái bằng mông: “Vào đi ông ơi.”
Nhìn hai chị em cuối cùng cũng ôm chầm lấy nhau mà oà khóc, Nguyễn Hiện Hiện từ từ đóng cửa phòng lại. Cô để lại vài con vật nhỏ canh gác ở các nơi trong khách sạn.
Nếu lỡ có đợt kiểm tra đột xuất nào ập đến, cô có thể nhận được tin tức ngay lập tức để đưa bà nội đi.
Nhưng chắc là không đâu, gần một nửa số ông lớn của tỉnh Hắc đều đang tụ tập ở đây, kiểm tra đột xuất ai cơ chứ?
Cô áp tai vào cửa phòng nghe ngóng, sau khi xác định khả năng cách âm của phòng bây giờ thật sự rất tốt, dù khóc lớn đến mấy cũng không truyền ra ngoài được bao nhiêu, cô mới yên tâm rời đi.
Vừa định về phòng mình, Nguyễn Hiện Hiện đang đứng ở đầu cầu thang bỗng nảy ra ý nghĩ. Cô quay về phòng lấy một ít nguyên liệu rồi đi mượn nhà bếp trước...
Cô đi lên tầng bốn, gõ cửa phòng của Phong Quảng. Thật trùng hợp là ông đang ở trong phòng.
Cửa vừa mở, Nguyễn Hiện Hiện liền nở nụ cười ngoan ngoãn, gọi ngọt ngào: “Chú Phong.”
Một tiếng “Chú Phong” này khiến khuôn mặt già của Phong Quảng suýt nữa thì cười toe toét như quả hồng nát. Ông né người nhường lối, liên tục nói: “Tiểu Nguyễn đến rồi à, mau, vào nhà nói chuyện.”
Nguyễn Hiện Hiện bước vào phòng. Trong phòng còn có mấy ông cụ khác đang ngồi, ánh mắt sáng như đuốc của họ dường như muốn xuyên thủng cô.
Phong Quảng đi sau một bước, lần lượt chỉ từng người giới thiệu: “Đây là chú Tần của cháu, kia là chú Lý và chú Triệu.”
Nguyễn Hiện Hiện lần lượt chào hỏi từng người. Cái miệng cười toe toét của Phong Quảng không khép lại được, giọng điệu của ông không giấu nổi vẻ đắc ý: “Đây là bạn gái của con trai út nhà tôi, ngoài xinh đẹp một chút, năng lực ưu tú một chút ra thì cũng chẳng có ưu điểm gì khác. Các vị xem có được không?”
Lão Tần thấy hứng thú: “Ồ? Có phải là cô nhóc họ Nguyễn đã giúp ông dọn dẹp mớ hỗn độn, xoay chuyển tình thế kia không?”
Ai mà không biết Phong Quảng bị người ta lừa ký cái quân lệnh trạng ở Bắc Kinh? 5 triệu, mục tiêu chẵn 5 triệu ngoại hối, liên quan đến sự phát triển ba năm tới của tỉnh Hắc, trong lòng bọn họ nhìn mà sốt ruột.
Thậm chí họ đã chuẩn bị sẵn tinh thần, dù có lỗ vốn cũng phải hoàn thành mục tiêu.
Ngay lúc họ đang bấm bụng chuẩn bị nuốt trái đắng này thì mấy đứa trẻ từ huyện lên đã mang đến cho họ một bất ngờ ngoài dự kiến.
Chưa nói đến cái máy ấp trứng gà mà Mộc Hạ đang chế tạo đã được cấp trên chú ý, chỉ riêng một mình Nguyễn Hiện Hiện thôi đã khuấy động được đám khách ngoại quốc, khuấy động cả hội chợ triển lãm lần này.
Ánh mắt ghen tị không khỏi hướng về Phong Quảng đang tự đắc. Lão già này sao lại tốt số thế? Con trai bị điên, sau khi bị điên lại kiếm được cô bạn gái thuộc hàng vạn người có một.
Con cháu xuất sắc đang tuổi đẹp của nhà họ thì không xứng hay sao?
Nhận được ánh mắt ngầm ghen tị của các ông bạn già, lưng Phong Quảng ưỡn thẳng hơn, nắm tay che bên môi, ho khan mấy tiếng, giọng nói cũng bất giác “điệu” lên: “Hiện Hiện, giờ này đến tìm chú có việc gì không cháu!”
Nguyễn Hiện Hiện hai tay dâng chiếc túi lưới xách tới, nói năng cũng vô cùng hào phóng: “Bên trong có một ít bánh ngọt cháu tự tay làm. Nghe nói chú sắp lên đường hộ tống khách nước ngoài về Thủ đô, cháu biếu chú ít bánh ngọt mang lên tàu ăn vặt ạ.”
“Thật à? Vậy chú phải xem bên trong có đồ ăn gì ngon.” Ánh mắt đắc ý của Phong Quảng đảo qua một vòng, lấy ra một hộp cơm rồi mở nắp.
Trong phút chốc, một mùi hương thanh ngọt hòa quyện với hương sữa lan tỏa khắp phòng, bốn miếng bánh bông lan xốp mềm thơm ngọt, mềm dẻo nằm yên tĩnh trong hộp cơm.
Ông Triệu thích đồ ngọt nhất không khỏi nuốt nước miếng. Tuổi càng cao, ông càng thích loại bánh mềm xốp thế này. Ngại vì có hậu bối ở đây, nếu không ông đã sớm bốc lên cho vào miệng rồi.
Hộp bên dưới là bánh quy óc chó và bánh đậu xanh.
Nhà bếp lớn dùng để đãi khách nước ngoài không chỉ có đủ loại nguyên liệu, mà dụng cụ nấu nướng cũng đầy đủ. Cộng thêm việc đã nhờ vả người ta giúp đỡ, Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy với thân phận của mình, tặng gì cũng không bằng bánh ngọt tự tay làm.
Bánh bông lan xốp mềm lúc này đang rất thịnh hành, chỉ có cửa hàng thực phẩm mới bán. Thấy không chỉ Phong Quảng thích, mà mấy ông cụ kia cũng có hành động nhỏ là lén nuốt nước miếng...
Chẳng trách mọi người đều thích, cô đã cho một giọt linh tuyền sơ cấp vào trứng, không chỉ khiến mùi thơm nồng đậm, mà ăn vào còn có lợi cho sức khỏe.
Nguyễn Hiện Hiện hiểu chuyện đứng dậy: “Vậy chú Phong cứ bận việc ạ, chúc chú lên đường thuận buồm xuôi gió, cháu về trước đây.”