Mối ân oán tình cảm giữa bốn người Ân Lê Đình, Kỷ Hiểu Phù, Dương Tiêu và Dương Bất Hối được xem là một mô-típ điển hình trong tiểu thuyết võ hiệp.
Nhìn từ góc độ hiện đại, khí chất của toàn bộ sự việc này khá gần với một số ý tưởng quái dị của đảo quốc. Nếu đổi cách diễn đạt khác, đây lại là một câu chuyện phục thù ngược dòng vô cùng đặc sắc.
Vị hôn thê của nam chính bị cướp mất, để trả thù, hắn đã nuôi dưỡng và uốn nắn con gái của vị hôn thê bị cướp và kẻ đã cướp hôn thê của mình thành mẫu phụ nữ mà mình yêu thích, cái gọi là "tình yêu của kẻ hiền giả".
Nhìn từ góc độ này, Ân Lê Đình cũng là một nhân vật tàn nhẫn.
Thế nhưng, nhân vật tàn nhẫn Ân Lê Đình lúc này lại đôi mắt rưng rưng lệ, ngỡ rằng rốt cuộc mình đã có thể trả thù cho vị hôn thê, kết quả thanh kiếm phục thù của ông lại bị một cô gái chặn lại.
Cô gái đó trông vô cùng quen mắt, ánh mắt thần thái giống hệt người phụ nữ ông sâu sắc yêu thương.
"Hiểu... Hiểu Phù?" Ân Lê Đình như bị sét đánh.
"Không được hại cha ta!" Cô gái đó tức giận giãy giụa hô lên.
Ân Lê Đình bừng tỉnh, làm sao cô ấy có thể là Hiểu Phù được, cô ấy còn trẻ như vậy?
"Nhiếp ra, để ta trả thù cho mẫu thân ngươi!"
"Được, ngươi muốn trả thù cho mẫu thân ta, vậy ngươi đi giết mụ tặc ni Diệt Tuyệt kia đi, chính mụ đã giết mẫu thân ta, ngươi không tin thì có thể hỏi ca ca Lý Ngư." Dương Bất Hối vừa nói vừa chỉ tay về phía Giả Lý Ngọc.
Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng ngón tay cô, sau đó mới vỡ lẽ: "Ồ, Chí Tôn Bảo hóa ra là ca ca Lý Ngư của con gái Quang Minh Hữu Sứ Ma Giáo, trách không được hắn lại giúp đỡ Minh Giáo."
Ân Lê Đình nhìn sang Giả Lý Ngọc, hỏi: "Lời cô ta nói, có thật không?"
Giả Lý Ngọc gật đầu: "Lục sư thúc, Kỷ cô cô quả thực bị sư thái một chưởng đánh chết. Sư thái bảo Kỷ cô cô đi ám sát Dương Tả Sứ, Kỷ cô cô không đồng ý, cho nên..."
"Ngươi gạt ta! Không thể nào!" Ân Lê Đình gầm lên.
Dương Tiêu nhắm mắt lại, rới lệ lã chã, thầm thì gọi một tiếng "Hiểu Phù".
"Sư thúc có thể hỏi nha đầu đó tên là gì, rồi đi hỏi Diệt Tuyệt sư thái."
Dương Bất Hối không đợi ông hỏi, đáp ngay: "Ta tên là Dương Bất Hối, mẫu thân nói người không hối hận."
Ân Lê Đình nghe xong tức thì sụp đổ, ông luôn tưởng rằng Hiểu Phù bị ép buộc, mang lòng oán hận, không ngờ rằng nàng lại không hối hận.
Cú sốc tinh thần quá lớn khiến ông không hề nhận ra xưng hô của Giả Lý Ngọc đối với mình, ông đau đớn gào lên một tiếng, rồi lao xống núi.
Nhất thời Tống Viễn Kiều và những người khác cũng không nghĩ nhiều đến thân phận của tiểu đạo đồng Lý Ngư này, tưởng rằng hắn gọi theo xưng hô của Trương Vô Kỵ, dặn dò Trương Vô Kỵ vài câu rồi cũng xoay người xuống núi.
Các môn phái khác cũng không ở lại thêm, lần lượt rút lui. Chúng nhân Minh Giáo thoát chết trong gang tấc, lại giải trừ được nguy cơ diệt giáo, ai nấy đều trào dâng cảm giác như thoát khỏi kiếp nạn sinh tử.
Giả Lý Ngọc nói: "Vô Kỵ, chúng ta hãy chữa thương cho các huynh đệ Minh Giáo trước đã."
"Được."
Cả hai vừa tinh thông y thuật, lại sở hữu Cửu Dương Thần Công, việc trị thương có thể nói là hiệu quả gấp đôi.
Chu Điên không kìm được hỏi: "Giả thiếu hiệp, vừa rồi ngươi dạy Trương thiếu hiệp công phu gì mà trong thời gian ngắn ngủi lại khiến hắn có cảm giác thoát thai hoán cốt như vậy?"
"Càn Khôn Đại Na Di." Giả Lý Ngọc thành thật nói, dù sao Dương Tiêu cũng đã nhìn ra đại khái, hắn không cần thiết phải che giấu.
"Quả nhiên." Dương Tiêu thốt lên một câu, sau đó trao đổi ánh mắt với những người khác, ai nấy đều ngầm hiểu trong lòng.
Càn Khôn Đại Na Di là bảo vật trấn giáo của Minh Giáo, từ trước đến nay chỉ có giáo chủ mới được tu luyện. Trừ khi trong giáo có huynh đệ lập được đại công, lại có căn cơ thâm hậu, giáo chủ mới truyền dạy tầng thứ nhất như một phần thưởng, ngoài ra không ai có thể tiếp xúc với môn công phu này.
Bây giờ Giả Lý Ngọc có thể truyền bộ công phu này cho Trương Vô Kỵ, đủ để chứng minh hắn đã tinh thông Càn Khôn Đại Na Di. Hơn nữa nhìn từ phong thái hành sự vừa rồi của hắn, có thể thấy hắn là một người vô cùng quyết đoán, võ công ẩn ẩn trên cả Dương giáo chủ tiền nhiệm, thủ đoạn dường như cũng không hề kém cạnh, có thể nói là ứng cử viên giáo chủ thích hợp nhất của Minh Giáo hiện tại.
Dương Tiêu vừa định cất lời, đột nhiên nghe thấy dưới núi truyền đến một hồi còi báo động dồn dập, tiếng còi hai ngắn một dài, chính là tín hiệu báo nguy có địch tấn công.
Bành Oánh Ngọc nói: "Chẳng lẽ sáu đại phái trong lòng bất bình, đi rồi lại quay lại?"
Giả Lý Ngọc lắc đầu nói: "Không thể nào! Võ Đang, Thiếu Lâm là thái sơn bắc đẩu trên giang hồ, sao có thể làm ra chuyện thất hứa thất tín như vậy. Nếu ta đoán không nhầm, chắc hẳn là Cái Bang cùng một số tiểu môn phái vô danh tiểu tốt thừa nước đục thả câu."
Dương Tiêu nhíu mày: "Cái Bang?"
Đang nói, từ dưới núi có một người lao lên, mặt mũi đầy máu, gục xuống đất nói: "Dương Tả Sứ, Cái Bang dẫn đầu Hải Sa bang, Cự Kình bang và Thần Quyền môn tấn công lên từ ba phía rồi."
Ân Thiên Chính giận dữ: "Hải Sa bang, Cự Kình bang và Thần Quyền môn? Mấy cái bang phái chó má này mà cũng giở trò ngông cuồng ở Minh Giáo sao?"
Giả Lý Ngọc nói: "Minh Giáo vừa quyết đấu sinh tử với sáu đại phái, nguyên khí tổn hại nặng nề, bọn chúng chọn lúc này tấn công lên núi, thời cơ nắm bắt khá đấy."
Mọi người nhìn nhau, Dương Tiêu và Ân Thiên Chính nhìn nhau gật đầu, sau đó chắp tay hướng về Giả Lý Ngọc: "Giả thiếu hiệp, một việc không phiền hai chủ, giáo chúng Minh Giáo chúng ta quyết định nghe theo hiệu lệnh của ngươi, tiến hay lùi, một lời của ngươi định đoạt."
Giả Lý Ngọc nhìn chư vị cao thủ Minh Giáo một lượt, nói: "Chư vị thương thế chưa lành, đệ tử Minh Giáo lại thương vong thảm trọng. Cái Bang được xưng là thiên hạ đệ nhất đại bang, trong bang không thiếu người tài. Theo ý ta, chư vị nên rút lui vào mật đạo tổng đàn trước, để Vô Kỵ tiếp tục chữa thương cho mọi người, ta sẽ đi hội ngộ đám ô hợp này."
Ý định của kế sách này là bảo toàn lực lượng sinh lực để tính chuyện tương lai, có thể nói là thượng thượng sách. Nhưng chư vị cao thủ Minh Giáo nghe xong lại tỏ ra khó xử. Dương Tiêu nói: "Giả thiếu hiệp có điều không biết, mật đạo đó là cấm địa của Minh Giáo, từ trước đến nay chỉ có giáo chủ mới được vào, giáo chúng không được đặt chân dù chỉ một bước."
Giả Lý Ngọc nói: "Quy tắc là chết, người là sống. Hiện giờ kẻ địch đã đánh lên núi, trong lúc Minh Giáo sinh tử tồn vong, làm sao còn bận tâm đến những quy tắc này. Ta tin rằng vị tiền bối định ra quy tắc này nếu biết chuyện hôm nay cũng sẽ không trách tội chư vị."
Dương Tiêu lắc đầu: "Minh Giáo sở dĩ tồn tại đến nay là nhờ nghiêm túc tuân theo giáo nghĩa. Giả thiếu hiệp, Trương thiếu hiệp, hai người hãy vào mật đạo, chúng ta quyết liều mình đến cùng với đám tiểu nhân đó."
Giả Lý Ngọc bất lực nói: "Sáu đại phái không diệt được Minh Giáo, chẳng lẽ lại phải chôn cùng trong tay đám tiểu nhân thừa nước đục thả câu này sao?"
Dương Tiêu nói: "Cũng có một cách, chỉ là không biết Giả thiếu hiệp có đồng ý hay không."
"Dương Tả Sứ mau nói."
"Quy tắc không được vào mật đạo do giáo chủ bản giáo định ra. Nếu Giả thiếu hiệp trở thành giáo chủ Minh Giáo chúng ta, tự nhiên có thể hạ lệnh cho giáo chúng Minh Giáo chúng ta trốn vào mật đạo."
Giả Lý Ngọc vừa rồi do tình thế cấp bách nên quên mất chuyện này, nghe Dương Tiêu đưa ra đề nghị, theo bản năng nhìn Trương Vô Kỵ một cái, thấy hắn cũng vẻ mặt sốt sắng, đầy mong đợi nhìn mình.
Ân Thiên Chính bổ sung: "Hơn nữa Giả thiếu hiệp ngươi đã luyện thành Càn Khôn Đại Na Di, bộ thần công này chỉ có giáo chủ Minh Giáo chúng ta mới có thể tu luyện."
Giả Lý Ngọc quay đầu nhìn xuống dưới núi, thầm nghĩ: "Mình vốn dĩ đã có ý định lật đổ bạo chính nhà Nguyên, làm hoàng đế hay không chưa bàn đến, định ra một mục tiêu nhỏ có thể thực hiện trước mắt mới là việc gấp, vậy thì cứ làm giáo chủ trước đã." Quyết định đã định, hắn đảo mắt nhìn mọi người một lượt, nói: "Đã như vậy, ta sẽ không từ chối nữa. Dương Tả Sứ, Ân tiền bối, bây giờ hai người dẫn các huynh đệ Minh Giáo rút vào mật đạo."
Giả Lý Ngọc năm xưa từng trải qua chiến trường, chỉ huy hàng vạn quân sĩ, dù đột ngột đảm nhận vị trí giáo chủ cũng không hề nao núng, mệnh lệnh đưa ra mang bộc lộ uy phong tự nhiên khiến người khác nể sợ.
Mọi người nghe thấy Giả Lý Ngọc đồng ý làm giáo chủ thì vô cùng vui mừng, đồng loạt bái lạy: "Cung kính tuân theo hiệu lệnh của giáo chủ!"
Giả Lý Ngọc lại nhìn sang Trương Vô Kỵ, nói: "Vô Kỵ, ngươi đi cùng mọi người vào mật đạo, tiếp tục trị thương cho họ."
"Được."
Giả Lý Ngọc phẩy tay, nét mặt sa sầm nói: "Ta đi xem thử Cái Bang hiện tại do ai làm chủ."
Giả Lý Ngọc ở thế giới Xạ Điêu và Thần Điêu đã kết duyên sâu sắc với Cái Bang, bây giờ thấy Cái Bang sa sút đến nông nỗi này, trong lòng có chút bất mãn.
Nhóm Dương Tả Sứ nói: "Giáo chủ cẩn thận, thuộc hạ xin nghênh đón giáo chủ trở về tại mật đạo."
Dương Tiêu và những người khác biết rõ bản lĩnh của Giả Lý Ngọc, sáu đại phái còn không dám đối đầu trực diện, đám ô hợp đó càng không thể làm gì được vị tân giáo chủ của họ.