Sau khi Quách Tĩnh và Giả Lý Ngọc bước ra khỏi đại doanh, bóng dáng HoàngDung sớm đã biến mất. Nàng vì Quách Tĩnh không phân phải trái đã oan uổng phụ thân mình, lại còn nói những lời lạnh nhạt với nàng vài lần, trong lòng vẫn luôn hờn giận. Cho nên dẫu có nghe theo lời khuyên của Giả Lý Ngọc đến quân doanh giúp đỡ Quách Tĩnh, nhưng tạm thời nàng vẫn không muốn gặp mặt hắn.
Giả Lý Ngọc giới thiệu Yến Tam Nương và những người khác cho Quách Tĩnh, Quách Tĩnh cất lời tạ ơn, vội vàng phân phó xuống dưới, sắp xếp lều trại cho mấy người.
Đêm hôm đó, Quách Tĩnh bày tiệc thịt cừu đãi Giả Lý Ngọc cùng những người khác. Nhắc đến việc binh công thành gần đây, Quách Tĩnh thở dài một hơi, nói: "Đại quân Đại hãn đi đến đâu là thắng đến đó, chưa từng thua trận, thế nhưng thành Tứ Mật Nhĩ Hãn (Samarkand) này lại mãi không thể công hạ. Liên tiếp mấy ngày công thành, đủ mọi mưu kế cách thức đều đã thử qua, rốt cuộc vẫn không thể lập được công lớn, đứa cháu yêu quý của Đại hãn còn tử trận trong chiến dịch công thành."
Lỗ Hữu Cước tiếp lời: "Đại bang chủ không biết đó thôi, thành này vốn là tân đô của Hoa Thử Tử Mô (Khorezm), tập trung trọng binh hơn mười vạn để cố thủ, quân trong thành đông, lương thực lại đủ, phòng ngự vô cùng kiên cố, e rằng trong một sớm một chiều khó mà đánh hạ được."
Giả Lý Ngọc uống rượu sữa ngựa, chăm chú lắng nghe. Đợi Lỗ Hữu Cước nói xong, hắn liền bảo: "Ngày mai ta sẽ đi xem ngọn thành nổi tiếng này, biết đâu có thể tìm ra sơ hở gì cũng nên."
Quách Tĩnh nghe vậy mừng rỡ, nói: "Nhị đệ, để công phá thành này, ta đặc biệt lật xem "Vụ Mục Di Thư" của Nhạc nguyên soái, thế nhưng thành trì này và các phương thức phòng ngự của những trọng thành ghi trong sách hoàn toàn khác nhau, thế nên tất cả các cách phá thành đều không dùng được. Tuy nhiên Nhị đệ ngươi thông minh cơ trí hơn ta gấp trăm lần, nói không chừng có thể tìm ra phương pháp phá thành."
Giả Lý Ngọc nói: "Thành Cát Tư Hãn là thống soái bẩm sinh, nếu ông ấy còn không có cách, người ngoài e rằng lại càng khó tìm ra phương pháp phá thành, ta cứ thử hết sức vậy."
Sau bữa tối, Giả Lý Ngọc bảo Lỗ Hữu Cước dẫn mình đi gặp HoàngDung. Huynh muội hội ngộ, tự nhiên có một phen hỏi han thăm dò. Giả Lý Ngọc hỏi: "Tại sao muội vẫn không chịu gặp hắn?"
HoàngDung ngẩn người một lát, đáp: "Hôm đó em vô tình nghe được hắn nói với Hoa Trưng công chúa rằng, nếu ngày nào chưa tìm thấy em, ngày đó hắn sẽ không thànhthân với nàng ấy. Cho nên em sợ..."
"Muội sợ hắn nhìn thấy muội, rồi sẽ đi thực hiện lời hứa hôn với Hoa Trưng."
HoàngDung gật gật đầu.
"Tam muội, muội không phải lo lắng, đại ca không thể nào thành thân với Hoa Trưng công chúa đâu."
"Tại sao?"
Giả Lý Ngọc quay người ngước nhìn đỉnh Tô Mộc Phong ở đằng xa. Đỉnh núi quanh năm băng tuyết, cho dù là trong đêm tối, cũng ánh lên thứ quang mang rực rỡ. Giả Lý Ngọc không đáp mà hỏi ngược lại: "Tam muội, theo ý muội, sau khi Thành Cát Tư Hãn phá được thành này rồi, bước tiếp theo sẽ làm gì?"
"Đánh Đại Lương, diệt Kim quốc."
"Diệt Kim quốc xong thì sao?"
HoàngDung trầm mặc, suy nghĩ một lúc, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc, nói: "Đánh Tống?"
Giả Lý Ngọc gật đầu, nói: "Mông quân sau khi diệt Kim, tất sẽ vung roi hướng về phía nam, với khí thế nhanh như chớp không kịp bịt tai đánh úp Lâm An, tiêu diệt Đại Tống. Tam muội, muội cho rằng đại ca sẽ giúp Thành Cát Tư Hãn diệt Tống sao?"
"Tuyệt đối không!"
"Vậy muội cho rằng hắn sẽ cưới con gái của kẻ muốn tiêu diệt quốc gia của mình ư?"
HoàngDung không đáp, qua một lát, lắc đầu, "Không đâu." Sau đó lại hỏi: "Nhị ca, nếu huynh đã biết người Mông Cổ sẽ trở mặt đánh Tống, tại sao còn bảo em đến giúp đại ca, tại sao chính huynh cũng mang người tới..."
"Người Mông Cổ nay đại thế thôn tính thiên hạ đã thành, diệt Kim cũng là chuyện nắm chắc trong tay. Ta sở dĩ tới đây tự nhiên là để cùng gánh vác đại sự."
"Nhị ca!"
Giả Lý Ngọc mỉm cười, đổi đề tài, hỏi: "Tam muội thấy thành trì này phải phá thế nào đây?"
HoàngDung nói: "Giả sử Thành Cát Tư Hãn thật sự muốn diệt Tống quốc, cho dù em biết cách phá thì cũng sẽ không nói."
Giả Lý Ngọc nói: "Mông Cổ diệt Tống cũng chỉ là phỏng đoán của chúng ta mà thôi. Hơn nữa Mông Cổ nếu muốn diệt Kim, phần lớn phải kết minh với Tống quốc. Người Mông Cổ từ xưa đến nay coi trọng lời hứa, chưa chắc đã bội tín bội nghĩa, muội nhìn việc đại ca luôn giữ gìn khăng khăng lời hứa hôn với Hoa Trưng công chúa thì có thể thấy được phần nào."
HoàngDung nghe thấy tên của Hoa Trưng, thần sắc trở nên ảm đạm. Giả Lý Ngọc nói: "Cho nên, chỉ cần chúng ta giúp đại ca phá thành, giúp hắn lập đại công, hắn liền có thể nhân cơ hội này thỉnh cầu Thành Cát Tư Hãn hủy bỏ hôn ước giữa hắn và Hoa Trưng công chúa."
Đôi mắt HoàngDung sáng bừng lên, hỏi: "Nhị ca huynh có biện pháp phá thành sao?"
"Tạm thời thì chưa."
"Thế khi nào thì có?"
"Mấy ngày nữa xem sao đã." Giả Lý Ngọc trầm ngâm, nói: "Sau khi phá thành, Tam muội nhất định phải gặp mặt đại ca một lần, đem suy đoán của ta kể cho hắn nghe, xem phản ứng của hắn thế nào."
HoàngDung ngẫm nghĩ một hồi, gật đầu đồng ý: "Sau khi phá thành, Nhị ca hãy bảo hắn đến Tuyết Phong tìm em."
Kế tiếp liên tiếp mấy ngày, Mông quân liên tục tấn công thành trì, nhưng ngày nào cũng tổn binh tướng mà chẳng thu được chút thành quả nào. Thành Cát Tư Hãn lúc này tiến thối lưỡng nan, cứ đi đi lại lại trong lều thảo luận phương pháp phá thành, nhưng nhìn ngọn hùng thành được xây dựng dựa vào vách núi hiểm trở kia, có thể coi là kiên cố như thành đồng sắt nguội, trong lòng lại càng thêm phiền muộn, bèn hạ lệnh triệu tập các tướng lĩnh tới bàn bạc kế sách phá thành, các tướng lĩnh ai nấy cũng đều bó tay hết cách.
Quách Tĩnh hôm nay lại đến thỉnh giáo Giả Lý Ngọc về sơ hở của thành Tứ Mật Nhĩ Hãn. Giả Lý Ngọc chỉ nói vẫn chưa phát hiện ra, đoạn bảo: "Hôm nay ta sẽ lên ngọn Tô Mộc Phong kia xem thử."
Quách Tĩnh nói: "Ngọn tuyết phong đó băng giá trơn trượt, e rằng ngoài chim trời ra, chẳng ai có thể lên được, Nhị đệ làm sao mà lên núi?"
Giả Lý Ngọc cười nói: "Trên đời không có núi cao, chỉ cần chịu leo trèo là tới."
Ăn uống no say xong, Giả Lý Ngọc quả nhiên đi tới chân tuyết phong, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện ngọn tuyết phong từ trên xuống dưới lại to bằng nhau một cách kỳ lạ, quanh đỉnh núi đóng một tầng băng dày, trông giống như một chiếc que kem khổng lồ chọc trời.
Giả Lý Ngọc đứng đó một lát, chợt tung người nhảy vọt lên, cứ thế trượt vù vù bám theo vách băng vọt thẳng lên cao. Quách Tĩnh và những người đứng dưới chân núi nhìn theo bóng dáng hắn mỗi lúc một nhỏ dần, trong lòng không khỏi kinh hãi tột độ.
Lỗ Hữu Cước cảm thán: "Đại bang chủ quả nhiên thần công cái thế, ngọn núi này bằng phẳng trơn tuột, đến vượn khỉ còn chẳng leo lên nổi, vậy mà Đại bang chủ lại có thể lên được."
Giả Lý Ngọc lên núi thực ra không hoàn toàn dựa vào tuyệt đỉnh khinh công và Xoắn ốc chân khí. Ngọn tuyết phong này cao chọc trời, nếu chỉ dựa vào Xoắn ốc khí, e rằng cũng có lúc khí suy lực kiệt. Cho nên lúc leo núi, ngoài khinh công ra, Giả Lý Ngọc còn dùng cả Cửu Âm Thần Trảo. Cứ leo được một đoạn khoảng cách, hắn lại dùng mười ngón tay bấu chặt vào vách núi để nghỉ ngơi điều tức, cứ lặp đi lặp lại như thế, mới có thể một hơi leo thẳng lên đỉnh núi.
Giả Lý Ngọc lên núi đương nhiên không phải để quan sát sơ hở của thành Tứ Mật Nhĩ Hãn, mà là để luyện công, luyện Đại Long quyền thức thứ tám: "Du Long thức". Trên đường tới Tây Vực, hắn đã luyện thành thức thứ sáu "Đoạn Long" và thức thứ bảy "Phệ Long".
"Du Long thức" chính là một loại khinh công, là môn khinh công được Giả Lý Ngọc dung hợp từ Lý Ngư hoạt bộ, Ngao Du Tứ Hải và Xoắn ốc chín ảnh mà thành.
Điểm khác biệt với các loại khinh công khác là thức khinh công này khá hung mãnh. Khi triển khai, cuốn theo cát đá, lật mây giưa mưa, có tính phá hoại cực mạnh, là một loại khinh công mang tính tấn công.
Giả Lý Ngọc luyện thành "Du Long thức" mất trọn bảy ngày. Đương nhiên, phải cảm ơn ngọn Tô Mộc Tuyết Phong đã kích thích toàn bộ tiềm lực của hắn, bằng không có lẽ sẽ tốn nhiều thời gian hơn nữa.
Ngày thứ tám, Giả Lý Ngọc không còn lên tuyết phong nữa mà đi tìm Quách Tĩnh, nói với hắn rằng: "Ta đã phát hiện ra sơ hở của thành Tứ Mật Nhĩ Hãn, đồng thời tìm được cách phá thành rồi, dẫn ta đi gặp Thành Cát Tư Hãn đi."
Đây là lần đầu tiên Giả Lý Ngọc diện kiến Thành Cát Tư Hãn. Cảm giác chân thực giống như đang đối mặt với một con mãnh hổ, hơn nữa lại là mãnh hổ cấp bậc chúa sơn lâm.
Giả Lý Ngọc nhìn thấy từ trên người ông ta sát khí ngút trời cùng uy thế bàng bạc. Ông ta ngồi ở đó tựa như một ngọn núi không thể lay chuyển.
"Ngươi tên là gì?" Thành Cát Tư Hãn hỏi Giả Lý Ngọc.
"Giả Lý Ngọc."
Thành Cát Tư Hãn gật đầu, nói: "Tĩnh nhi nói ngươi có cách phá thành?"
"Đúng vậy."
Thành Cát Tư Hãn vỗ bàn đứng phắt dậy, khí thế bàng bạc áp đảo tràn tới: "Ngươi không lừa trẫm chứ?"
Giả Lý Ngọc nhìn thẳng vào Thành Cát Tư Hãn, lắc đầu. Công lực luyện đến cảnh giới như Giả Lý Ngọc, dù cho đối mặt với Bạch Long, cũng có thể đối phó một cách tương đối thản nhiên, huống chi là đối mặt với một phàm nhân?
Thành Cát Tư Hãn lộ vẻ tán thưởng, thầm nghĩ khi mình nổi giận, các vị mãnh tướng dưới quyền, bao gồm cả Tĩnh nhi sắc mặt đều kinh hoảng, tiểu tử này vậy mà hoàn toàn không sợ hãi, đủ thấy không tầm thường.
Thành Cát Tư Hãn nói: "Nếu ngươi có thể phá thành, vàng bạc châu báu và mỹ nhân trong thành thưởng cho ngươi một nửa, phong ngươi làm vạn phu trưởng."
"Được." Giả Lý Ngọc tự tin nói: "Đại hãn hôm nay có thể điều binh khiển tướng, ngày mai phá thành."
Ra khỏi đại doanh của Thành Cát Tư Hãn, Quách Tĩnh vội vàng hỏi Giả Lý Ngọc phương pháp phá thành. Giả Lý Ngọc nói nhỏ vào tai hắn mấy câu, khiến Quách Tĩnh mừng rỡ vỗ tay khen ngợi, lập tức quay về doanh trại truyền lệnh mật, hạ lệnh cho thuộc hạ cắt rách lều lớn, may một vạn chiếc ô tròn, đồng thời chuẩn bị đầy đủ trâu dê.
Sáng sớm hôm sau, Quách Tĩnh và Giả Lý Ngọc dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ một vạn người, mang theo những chiếc ô tròn lớn, đi đến chân tuyết phong. Đi cùng còn có Lương trưởng lão, Giản trưởng lão cùng các cao thủ Cái Bang do họ dẫn đầu. Lỗ Hữu Cước và Yến Tam Nương cùng những người khác do Giả Lý Ngọc mang đến lại không xuất hiện, không biết đã bị Giả Lý Ngọc phái đi làm nhiệm vụ gì rồi.
Quách Tĩnh hạ lệnh cho binh sĩ mổ trâu làm thịt dê, đông lạnh đùi trâu và đùi dê lên tuyết phong, dựng lên từng chiếc "thang leo núi".
Đợi mấy chục chiếc "thang leo núi" được dựng xong, Quách Tĩnh và Giả Lý Ngọc dẫn đầu leo núi, đội quân một vạn người theo sát phía sau.
Chẳng mấy chốc, đội quân vạn người do Quách Tĩnh và Giả Lý Ngọc dẫn đầu cầm những chiếc ô tròn lớn bay thẳng vào trong thành Tứ Mật Nhĩ Hãn. Thành Cát Tư Hãn dẫn quân đến tiếp ứng ngẩng đầu nhìn thấy khắp trời binh sĩ, ai nấy đều giống như phi thiên tướng quân, tức thì bừng tỉnh đại ngộ, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, hạ lệnh tam quân tổng tấn công.
Chẳng mấy chốc, cửa nam thành mở rộng toang hoang, Mông quân khí thế như chẻ tre, phá thành đánh vào...
Trận chiến này kéo dài chưa đầy một ngày. Mông quân sau khi vào thành, quân phòng thủ lập tức tan rã. Chưa tới tối, Thành Cát Tư Hãn đã tiến vào thành Tứ Mật Nhĩ Hãn.
Sau khi phá thành, Giả Lý Ngọc y theo ước định trước đó với HoàngDung, nói cho Quách Tĩnh biết sự thật rằng HoàngDung vẫn luôn ở trong quân doanh, đồng thời bảo hắn đi tuyết phong tìm HoàngDung.
Quách Tĩnh không kịp diện kiến Đại hãn, phi thân cắm đầu chạy về phía tuyết phong.