Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 897 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 192
Hai phong thiếp mời

❊ ❊ ❊

Việc thi cử, phát huy tốt hay xấu là một chuyện, còn kết quả thực sự có đỗ đạt hay không lại là một chuyện khác.

Hương thi thi về văn chương, nói cách khác chính là làm văn. Người xưa có câu "văn vô đệ nhất, vũ vô đệ nhị", võ công rất dễ phân cao thấp vì so đọ bằng tay chân, có thể phân thắng bại bằng cách trực quan. Còn việc đánh giá hay dở của hai bài văn lại mang tính chủ quan rất mạnh, khó phân cao thấp. Nhiều khi, việc đánh giá ưu khuyết của bài văn cũng mang theo tâm lý đám đông, tư tưởng chủ lưu của đa số mọi người trở thành tiêu chuẩn cuối cùng để phán định.

Kỷ Ninh thở dài: "Kỷ mỗ tuy tự phụ có chút tài học, nhưng chung quy vẫn chỉ là tài học ngoài da, muốn thực sự lĩnh hội được tri thức nơi thánh đường tài học thì vẫn còn thiếu sót, có lẽ..."

"Đừng tìm cớ cho việc mình không thể đỗ đạt, cứ hỏi ngươi có mấy phần nắm chắc đỗ cử nhân!" Nạp Lan Xuy Tuyết vốn là một nữ tử thẳng thắn, không thích kiểu nói vòng vo.

Kỷ Ninh mỉm cười nhạt: "Ta nói mười phần, Nạp Lan cô nương có tin không?"

Nạp Lan Xuy Tuyết nhíu mày, tay đã đặt lên chuôi kiếm bên hông, trên mặt lộ vẻ giận dữ nói: "Chỉ có tự tin suông thì có ích lợi gì?"

Nhưng Kỷ Ninh nói "mười phần nắm chắc" vẫn khiến nàng cảm thấy an tâm hơn đôi chút. Nàng thả tay xuống, nói: "Nửa tháng nữa khi công bố bảng vàng, ta sẽ lại tìm ngươi, đến lúc đó hy vọng ngươi đã đỗ cử nhân, bằng không thì..."

Bằng không thế nào, nàng lại không nói rõ. Một luồng hương thơm thoang thoảng bay xa, trong chớp mắt người đã đến cửa.

Kỷ Ninh nói: "Đi rồi? Ít nhất cô cũng phải giải huyệt ngủ cho tiểu tỳ trước đã."

"Một lát nữa nàng ta tự nhiên sẽ tỉnh, ta sẽ không đích thân giải huyệt cho nàng ta, tránh bị nàng ta phát hiện ra sự tồn tại của ta!" Nạp Lan Xuy Tuyết vừa nói, hương thơm đã hoàn toàn bay xa. Kỷ Ninh khẽ thở dài, tính cách của Nạp Lan Xuy Tuyết này hắn càng ngày càng khó nắm bắt.

Nếu có thể đỗ Hương thi, trên đường lên kinh ứng thí có Nạp Lan Xuy Tuyết bầu bạn, cũng là một chuyện khoan khoái.

Nhưng nghĩ đến mục đích của Nạp Lan Xuy Tuyết là để kêu oan báo thù, Kỷ Ninh vẫn cảm thấy có chút khó giải quyết.

Kỷ Ninh đỡ Vũ Linh nằm xuống giường. Dù sao cũng đã qua Trung thu, thời tiết ban đêm cũng lạnh rồi, Kỷ Ninh đắp chăn cho nàng. Tiểu nha đầu ngủ rất an lành, hình như vẫn đang mơ thấy giấc mộng đẹp, trên mặt hiện lên nụ cười.

Kỷ Ninh vốn có thể ra ngoài tìm chút đồ ăn, nhưng cuối cùng vẫn thấy hơi buồn ngủ, bèn tựa vào bàn ngủ thiếp đi.

---❊ ❖ ❊---

Sáng hôm sau, khi Kỷ Ninh tỉnh dậy, chim hót hoa thơm, ánh nắng chiếu qua cửa sổ đổ vào phòng ngủ. Dưới ánh nắng rực rỡ, Vũ Linh đang ngồi trên giường vươn vai lười biếng.

"A, thiếu gia, sao nô tỳ lại ở trong phòng người ạ?" Vũ Linh chớp đôi mắt đẹp đầy ngây thơ nhìn Kỷ Ninh, về chuyện hôm qua, dường như nàng đã quên sạch sành sanh.

Kỷ Ninh giọng bình thản nói: "Ta còn đang thắc mắc sao ngươi lại ở trong phòng đây này. Nửa đêm thấy ngươi ngủ say, nên bế ngươi lên giường, ngủ đủ giấc rồi chứ?"

"Ưm... Thiếu gia, xin lỗi ạ, là lỗi của nô tỳ. Nô tỳ chỉ muốn nhìn thiếu gia thêm một lát, mấy ngày không gặp thiếu gia, cứ cảm thấy trong lòng trống trải, không hiểu sao lại ngủ thiếp đi mất." Vũ Linh vội vàng bước xuống, xỏ đôi giày thêu nhỏ của mình vào, đầy vẻ áy náy, dáng đi yểu điệu bước đến bên cạnh Kỷ Ninh, bàn tay nhỏ bé tự nhiên bóp vai cho Kỷ Ninh, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Thiếu gia, sao người không ngủ trên giường? Nô tỳ ham chơi, đã ngủ gật bên giường thì cứ để nô tỳ ngủ ở đó là được rồi..."

"Bị cảm lạnh rồi thiếu gia không xót xa sao?" Kỷ Ninh đưa tay, véo nhẹ lên chiếc mũi nhỏ xinh của Vũ Linh. Vũ Linh xấu hổ đến mức cái đầu nhỏ sắp cúi gục xuống ngực.

"Thiếu gia..." Vũ Linh thẹn thùng khẽ gọi một tiếng.

Kỷ Ninh nói: "Muốn bóp vai thì dùng thêm lực đi, nhìn thiếu gia ta đây vì ngươi mà ngủ cả đêm, thắt lưng vai đều đau nhức cả rồi này."

Vũ Linh tăng thêm lực tay, vui vẻ nói: "Thiếu gia, đêm qua nô tỳ mơ thấy người đỗ cử nhân, lão gia và phu nhân đều trở về, cả nhà ở bên nhau thật vui vẻ... Thiếu gia chắc là đói rồi, nô tỳ đi chuẩn bị bữa sáng cho người ngay đây."

Kỷ Ninh gật đầu.

Vũ Linh bước những bước chân nhỏ nhắn ra khỏi phòng ngủ.

Kỷ Ninh thu dọn mấy cuốn sách gối đầu mà mình thường xem. Hương thi đã thi xong, cuối cùng hắn cũng có thể thư thái mấy ngày. Trước khi công bố bảng vàng Hương thi, hắn vẫn không cần phải lo lắng về kết quả. Hắn tự thấy mình phát huy cũng không tệ, ba đề Tứ thư quyết định cuối cùng có đỗ hay không, mà trong ba đề Tứ thư, đề đầu tiên là đề có thể phân định tài học ưu khuyết rõ ràng nhất. Bài văn hắn làm có thể nói là tinh diệu vô cùng, nhưng đề thứ ba hắn cũng không thể xem thường, vì đến tận bây giờ hắn vẫn chưa hiểu tại sao người ra đề lại ra một đề "Tiệt đáp" (cắt ghép) Tứ thư mà thế tục không dung nạp.

Khi Vũ Linh chuẩn bị xong bữa sáng cho Kỷ Ninh, bưng bằng khay gỗ tới, nàng còn mang theo hai phong thiếp mời. Vũ Linh đặt khay gỗ xuống, chống cằm nói: "Thiếu gia, nô tỳ cuối cùng cũng nhớ ra rồi, chiều qua lúc thiếu gia còn đang nghỉ ngơi, Tống công tử và Tạ công tử phái người đưa tới hai phong thiếp mời, nói rằng nếu tiện thì mời thiếu gia đến Thiên Hương Lâu, họ muốn mời thiếu gia đi ăn."

Kỷ Ninh ăn bữa sáng, nghe vậy liền mở thiếp mời ra. Thực ra nội dung thiếp mời đều rất đơn giản, không cần xem hắn cũng đoán được một hai.

Tống Duệ và Tạ Thái đều là thí sinh dự thi Hương thi kỳ này, sau khi rời khỏi trường thi, tự nhiên họ cũng muốn biết Kỷ Ninh phát huy thế nào trong kỳ thi lần này, mọi người tụ tập lại thảo luận về đề thi và nội dung Hương thi, phân tích tình hình thi cử. Cho dù lần này không đỗ Hương thi, cũng có thể lấy sở đoản bù sở trường để chuẩn bị cho kỳ Hương thi sau này.

"Cứ để thiếp mời đó đi, nếu ngươi đói thì ngồi xuống ăn cùng luôn." Kỷ Ninh nói.

"Không đâu, đây là nô tỳ chuẩn bị cho thiếu gia, nô tỳ thích nhìn thiếu gia ăn, thiếu gia ăn nhiều một chút ạ." Vũ Linh hạnh phúc nhìn Kỷ Ninh, dường như việc được nhìn Kỷ Ninh ăn cũng là một chuyện rất hạnh phúc.

Kỷ Ninh hỏi: "Mấy ngày ta không ở nhà, ngươi có ngoan không?"

"Rất ngoan rất ngoan, ngày nào cũng cầu thần bái Phật mong thiếu gia có thể đỗ cử nhân, nếu thiếu gia không tin thì có thể hỏi An thúc ạ." Vũ Linh cố hết sức biện giải cho mình, muốn cho Kỷ Ninh biết nàng quan tâm đến kỳ Hương thi lần này đến nhường nào.

Kỷ Ninh mỉm cười nhẹ: "Biết rồi, nhìn bộ dạng tiều tụy của ngươi kìa, sau này không cần lo lắng cho ta nhiều quá, ngươi phải tin là thiếu gia ta đây là người giỏi nhất."

"Dạ vâng." Cái đầu nhỏ của Vũ Linh cũng gật đầu rất kiên định.

Kỷ Ninh cũng chưa bao giờ rời xa Vũ Linh trong thời gian dài, nên sự luyến tiếc của Vũ Linh dành cho hắn rất sâu đậm, ước chừng cô bé này ngoài lo lắng ra, buổi tối lúc đi ngủ chắc phải lén lau nước mắt.

"Một lát nữa thu dọn chút đi, thay nam trang, cùng ta đến Thiên Hương Lâu một chuyến." Kỷ Ninh nói.

"Không đi đâu, đến Thiên Hương Lâu, thiếu gia ở đó ăn, nô tỳ chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn, những lời thiếu gia nói với bạn bè nô tỳ lại nghe không hiểu, thôi cứ để nô tỳ ở nhà, đợi thiếu gia về được không ạ?" Vũ Linh không phải là không có suy nghĩ riêng, nàng cảm thấy mình đi theo sẽ trở thành gánh nặng cho Kỷ Ninh.

"Không sao đâu. Nhưng nếu ngươi muốn ở nhà thì tùy ngươi vậy, lát về ta mang đồ ngon và đồ chơi cho." Kỷ Ninh mỉm cười.

Vũ Linh vui vẻ cười toét miệng: "Đa tạ thiếu gia, vậy nô tỳ ở nhà chờ người ạ."

Kỷ Ninh ăn xong bữa sáng, thu dọn đơn giản một chút. Tuy vẫn còn hơi buồn ngủ, nhưng dù sao sau khi thi xong, việc tham gia các buổi văn hội cần thiết vẫn là việc nên làm, hắn cũng muốn biết các thí sinh cùng khóa đánh giá thế nào về đề thi Hương thi lần này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:159
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »