Elizabeth ngồi trên giường, tim đập loạn nhịp, cô không biết âm thanh gì đã đánh thức mình. Sau đó, cô lại nghe thấy một lần nữa. Đó là tiếng thét chói tai đầy vẻ âm u, thê lương, truyền đến ngay từ ngoài cửa sổ. Nghe như tiếng giãy giụa của một người trước lúc lâm chung.
Elizabeth xuống giường, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài. Cảnh tượng bên ngoài tựa như một bức tranh phong cảnh của Daumier - trong đêm đông, ánh trăng lạnh lẽo lặng lẽ đổ xuống. Bóng cây u tối và đờ đẫn, cành lá bị cuồng phong quất mạnh, đằng xa sóng biển cuồn cuộn, xám xịt như màu tro.
Tiếng thét thê lương đó lại vang lên lần nữa. Elizabeth chợt hiểu ra đó là gì. Đó là tiếng gió rít qua những vách đá. Cơn bão nhiệt đới đã ập đến, tốc độ gió mạnh đến mức khiến đá tảng không ngừng phát ra những âm thanh quỷ dị, chói tai.
Tựa như Reese đang gào thét, đang cầu cứu cô vậy. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô lấy hai tay bịt chặt tai lại, nhưng âm thanh đó vẫn không ngừng vang vọng trong tâm trí.
Elizabeth đi về phía cửa phòng ngủ, lúc này mới bàng hoàng nhận ra bản thân lại yếu ớt đến nhường này. Toàn bộ suy nghĩ của cô trở nên hỗn loạn vì quá mệt mỏi.
Cô bước ra khỏi cửa phòng, muốn xuống lầu - lại một cơn chóng mặt ập đến, cảm giác như vừa uống thuốc vậy. Cô muốn gọi cảnh sát Parnia, thế nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng khàn đặc.
Cô cẩn thận giữ thăng bằng, thận trọng nắm chặt tay vịn đi xuống cầu thang.
Cô lớn tiếng kêu lên:
"Cảnh sát Parnia!"
Không có ai trả lời.
Elizabeth loạng choạng bước về phía phòng khách. Cô tìm kiếm từng phòng một, tay bám vào đồ đạc để giữ thăng bằng.
Cảnh sát Parnia không có trong nhà.
Chỉ còn lại một mình cô đơn độc.
Elizabeth đứng ở cửa, tâm trí rối bời như tơ vò, cô cố gắng tìm ra một lời giải thích hợp lý, có lẽ cảnh sát Parnia đã ra ngoài nói chuyện với tuần tra viên trên xe cảnh sát. Chắc chắn là như vậy. Cô mở cửa trước, nhìn ra ngoài.
Bên ngoài không một bóng người. Chỉ có đêm đông đen kịt và tiếng gió rít không ngừng. Một nỗi sợ hãi trào dâng từ đáy lòng, Elizabeth quay người đi về phía phòng đọc sách. Cô muốn gọi điện cho đồn cảnh sát để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cô nhấc điện thoại lên, nhưng phát hiện dây điện thoại đã bị ai đó cắt đứt.
Ngay tại khoảnh khắc đó, tất cả đèn trong phòng bỗng chốc vụt tắt.