Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 9

❊ ❊ ❊

Nghe nói là người ta đã phải bẻ gãy xương bàn tay và xương cánh tay của cái xác chết đã bắt cóc tôi.

Nghe nói là tôi đã trải qua năm ngày tất cả trong căn hầm. Trong đó hai ngày nằm trên tay xác chết.

Khi người ta tìm thấy tôi, họ nghĩ rằng tôi đã chết. Tôi chẳng có vẻ gì của một đứa bé dòng dõi thượng đẳng cả. Bẩn thỉu, ngập trong nước tiểu, phân và bãi nôn, gầy xọp, chỉ còn nhỉnh hơn những con chuột mà nghe đâu chúng đã bắt đầu gặm nhấm chút thịt còn lại trên người tôi.

Quả nhiên là không ai phát hiện ra sự mất tích của tôi, đúng như tôi từng phán đoán.

Nữ y tá trực buổi đêm tôi bị bắt cóc thấy giường của tôi trống trơn vào sáng sớm nhưng không hé răng nói với ai. Không tìm ra được lời giải thích hợp lí nào - làm sao một đứa trẻ có thể biến mất khi đang ngủ như vậy? - và lo sợ một sự trừng phạt nghiêm khắc nếu người ta nhận ra sự chểnh mảng không thể tha thứ của mình, cô ta đã hối lộ một nữ thư kí để làm giả một bộ hồ sơ nhận con nuôi mang tên tôi. Josefa khi đó vừa trở về sau một chuyến thị sát tại một Heim khác, được biết rằng Kortrad kẻ khó bảo, Konrad kẻ liều lĩnh, Konrad mà tới giờ vẫn chưa có ai nhận nuôi cuối cùng cũng đã có một tổ ấm gia đình. Không mảy may nghi ngờ gì, cô ta lấy làm hoan hỉ về tin vui đó.

Người làm vườn chính là người đã báo động về vụ việc. Một buổi sáng đẹp trời anh ta phát hiện ra một luống hoa mà anh ta rất lấy làm hãnh diện đã bị dẫm nát. Lúc đầu người ta cho rằng đó là một hành động phá hoại và tiến hành truy tìm thủ phạm trong đám tù nhân làm việc trong vườn. Không tìm ra ai là thủ phạm nên họ thủ tiêu cả nhóm luôn, về sau, người làm vườn muốn sửa lại luống hoa đó và trong khi cuốc đất để gieo hạt, anh ta tìm thấy miệng của một cái giếng cạn. Trong cái lỗ sâu hun hút đó có những nấc thang gắn vào thành giếng. Anh ta lập tức báo cáo về phát hiện của mình. Họ gọi thêm người rồi leo xuống cái giếng, dò dẫm trong một hành lang ngầm dưới đất khá dài. Hành lang đó dẫn tới cửa của một căn hầm chưa từng được liệt kê trên các bản đồ của khu nhà khi nó còn là một bệnh viện tâm thần.

Và thế là vụ bê bối bị phơi bày ra ánh sáng.

Báo động. Tất cả vào vị trí. Điều tra. Trừng phạt. Nữ y tá và đồng phạm của cô ta lập tức bị "chuyển đi nơi khác". Kiến trúc sư phụ trách việc sửa sang khu Heim bị đưa đi đày. Còn xác chết của nữ tù nhân bị treo lên ở cổng sau của Heim để làm gương cho tới khi lũ quạ rỉa sạch.

Như vậy là bác sĩ Ebner sẽ phải quyết định về số phận của tôi. Phải làm gì với một kẻ thân tàn ma dại như tôi bây giờ? Quẳng lên chiếc xe tải chở hàng?... Với tình trạng như hiện nay, tôi còn chẳng giống một "con thỏ" theo đúng tên gọi của nó. Tôi sẽ chết trên đường tới "viện nghiên cứu khoa học".

Hay là cho béng vào lò thiêu xác.

Quả là nan giải! Ebner không đành lòng đốt thành tro bụi đứa bé mà chính ông ta đỡ đẻ, đứa bé đầu tiên được sinh ra từ chương trình Lebensborn, đứa bé từng có diễm phúc được đích thân Quốc trưởng làm lễ đặt tên. Đó là một sự phạm thượng. Ông ta quyết định giữ tôi lại trong phòng thí nghiệm của mình, coi tôi như một mẫu vật để dùng trong những nghiên cứu.

Tôi bị mất nước trầm trọng vì bị bỏ đói nhiều ngày liên tục. Tôi sụt mất mười lăm phần trăm trọng lượng cơ thể, huyết áp của tôi có thể tụt bất cứ lúc nào, gây ra chứng "sốc giảm thể tích" (thuật ngữ y học đó có nghĩa là tôi sẽ chết).

Bác sĩ Ebner tự hỏi làm thế nào để tôi, đại diện nhỏ tuổi của chủng tộc Aryan, kháng cự lại được với nguy cơ tử vong có thể xảy ra bất cứ lúc nào này? Thời gian hấp hối của tôi sẽ kéo dài trong bao lâu? Những câu trả lời cho các câu hỏi này sẽ cung cấp dữ liệu quý giá cho tương lai của khoa học. Bằng tất cả sức lực của mình, ngài bác sĩ bắt tay ghi chép vào sổ - chính là cuốn sổ được lập khi tôi chào đời - để mô tả cẩn thận và tỉ mỉ về cực hình tôi đang hứng chịu.

Hai mắt tôi tụt sâu vào hốc mắt, da lạnh và lở loét, lưỡi bị "viêm" - thuật ngữ y học này có nghĩa là lưỡi khô không khốc, đỏ lòm và bị bọc bởi một lớp dịch màu vàng nhờ nhờ. Lúc nào tôi cũng thấy khát. Một cơn khát điên dại làm tôi vật vã. Khi bác sĩ Ebner véo vào da ở bụng tôi thì nó hằn lên một vết và không tự hết đi. Và điểm mấu chốt, tôi không đi tiểu được.

Bác sĩ Ebner tiến hành tiếp nước khẩn cấp cho tôi, truyền dung dịch thẳng vào tĩnh mạch. Việc truyền nước này sẽ cứu sống tôi nhưng nó không làm tôi hết khát. Miệng tôi khô rang, đôi môi bé xíu nứt nẻ như giấy ráp của tôi đòi được bú cái gì đó. Bất cứ cái gì! Nhưng mặc cho tôi gào khản cổ, chẳng có ai hiểu ra điều đó.

Ngoài ra tôi còn bị chứng tim đập nhanh và rối loạn tri giác kèm theo những cơn mê sảng thường xuyên. Ôi! Những cảnh tượng mà tôi thấy trong cơn ác mộng mới đáng sợ làm sao! Chúng lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ. Đầu tiên là hình ảnh về bầu vú mà tôi chờ đợi rốt cuộc cũng xuất hiện nửa thực nửa mơ. Nó nặng trĩu bởi thứ sữa mà tôi thèm khát biết bao, tôi mừng vui khôn xiết, nhưng khi tôi mới chỉ ngậm lấy nó thì nó bắt đầu phình ra, phình ra rồi trở nên to lớn một cách quái dị. Nó làm tôi nghẹt thở và đè tôi bẹp dí dưới sức nặng của mình như ép một con ruồi dưới đế giày.

Lại có những lúc tôi mơ thấy mình đang nằm trong bụng mẹ, thoải mái, ấm áp bên trong túi nước ối, thì đột nhiên, cái túi lắc lư dữ dội. Những cú xóc ngày càng mạnh, cho đến khi cái túi vỡ toang ra. Không còn chỗ trú ẩn nữa. Không còn sự che chở nữa. Thế rồi, những cú xóc chuyển thành một cơn địa chấn thực sự, như thể người ta đang giày xéo lên cái bụng có tôi ở bên trong. Sau đó tôi bị đẩy bắn về phía trước. Đẩy. Đẩy nữa. Tôi nghe thấy những tiếng hét, những tiếng chửi rủa: người ta gọi tôi là đứa con hoang! Là đồ Do Thái! Điều đó làm tôi sợ phát khiếp, tôi thử lùi lại nhưng không được. Tôi thậm chí bắt đầu nhìn thấy ánh sáng, một thứ ánh sáng trắng, chói loà và lạnh toát rồi... Pằng! Một tiếng súng đinh tai. Và đầu tôi vỡ tan tành.

Quả là một cực hình khốn khổ. Bác sĩ Ebner lấy mẫu máu của tôi bốn giờ một lần và mẫu nước tiểu sáu giờ một lần để làm các xét nghiệm. Ông ta cân tôi tám lần mỗi ngày, theo dõi nhiệt độ của tôi, khối lượng phân. Ông ta nghe phổi của tôi, chụp X-quang để theo dõi trọng lượng gan của tôi. Ông ta đo đạc chu vi hộp sọ của tôi. Theo dõi dấu hiệu của những cơn co giật.

Cuộc chiến chống lại thần chết của tôi kéo dài ba ngày ba đêm.

Cho tới buổi sáng hôm nay, con sốt cuối cùng cũng hạ. Da của tôi trở lại bình thường, lưỡi cũng đã lành, còn trọng lượng co thể thì bắt đầu tăng lên chút một.

Bác sĩ Ebner không rời tôi nửa bước, quan sát tôi với sự chú tâm đặc biệt, hoàn thành nốt các ghi chép, biểu đồ và các số liệu của mình. Tôi đang ở trong giai đoạn thuyên giảm. Bây giờ phải tiếp nước cho tôi qua đường miệng và xem nó có phù hợp với tôi hay không. Cuối cùng thì tôi đã được uống nước. Rất nhiều nước. Rồi dần dần sau đó là sữa. Tôi đã bắt đầu tiểu tiện và đại tiện trở lại. Lúc đầu là những cục phân bé tí ti, nhìn buồn cười như những cục phân dê, rồi sau đó là những cục phân cứng có hình dạng bình thường.

Hai mưoi bốn giờ trôi qua, rồi bốn mươi tám giờ. Nhiệt độ của tôi vẫn ổn định, trọng lượng cơ thể của tôi tiếp tục tăng lên. Ebner nghe phổi, véo da, sờ nắn, theo dõi. Không còn nếp nhăn trên da, không còn ỉa chảy hay nôn mửa nữa.

Đó không chỉ là thuyên giảm mà là sự hồi phục hoàn toàn, một phép màu thực sự. Mà không, không phải phép màu nào cả. Với vẻ rạng rỡ vui mừng, Ebner đang có trước mặt ông ta một bằng chứng cụ thể với hình dạng là cơ thể bé nhỏ đang hồi phục của tôi, chứng minh rằng chủng người Aryan có thể chiến thắng những căn bệnh từng quật ngã những chủng người thấp kém hơn.

Tôi thực sự là một đứa con của chủng người thượng đẳng.

Sau khi khỏi bệnh là thời gian dưỡng bệnh kèm theo một thời kì phục hồi chức năng - theo đúng nghĩa đen của nó.

Đây là công việc của Josefa, cô ta cảm thấy có lỗi về nỗi bất hạnh của tôi. Dù cô ta không thuộc đám người bị "chuyển đi nơi khác" khi người ta tìm thấy tôi trong tình trạng hấp hối thì tinh thần trách nhiệm của bản thân cũng thôi thúc cô ta thừa nhận sai lầm bằng cách nộp đơn xin từ chức. Làm thế nào mà cô ta lại để cho cấp dưới của mình qua mặt như vậy được? Thật không thể tha thứ.

Tuy nhiên đơn của cô ta bị từ chối và Josefa có cơ hội chuộc lại lỗi lầm khi bác sĩ Ebner cứu sống tôi và giao tôi cho cô ta chăm sóc. Cô ta nguyện sẽ giúp tôi lấy lại sự tinh anh của mình, bởi lẽ, tôi quả là đã đánh mất nó.

Chẳng còn chút táo bạo, liều lĩnh nào trong tôi cả. Không còn gì. Nhiều tuần lễ trôi qua, lại sắp tới ngày 20 tháng Tư năm 1937, tôi sẽ tròn một tuổi, vậy mà tôi vẫn chưa thể đứng vững, thậm chí với sự giúp đỡ của một cái giá tựa. Tôi không nói được một câu nào mạch lạc. Tôi không muốn nuốt bất cứ thứ thức ăn đặc nào. Tôi muốn uống sữa, chỉ sữa mà thôi. Nhất là phải được bú. Tôi chỉ có thể ngủ nếu được ai đó bế trên tay, vừa ru tôi thật lâu vừa thì thầm với tôi những lời âu yếm. Toàn những thói hư tật xấu mà đáng ra tôi cần phải từ bỏ... Tôi trở nên thờ ơ với cái tên Konrad, thậm chí tôi còn chẳng thèm ngoái đầu lại khi người ta gọi cái tên đó. Tôi đang trở thành một đứa trẻ ngớ ngẩn, có khi là mắc chứng tự kỉ. Tôi không biết cách giao tiếp nào khác ngoài những tiếng gào thét. Và điều này chẳng có tác dụng gì. Sự kiên nhẫn của Josefa cạn dần. Mặc dù cô ta đã cho tôi đi dạo trong phòng khách - khi không có các bà mẹ ở đó bởi hành vi của tôi có thể làm họ khiếp sợ - và đi một vòng ngắm nghía những bức chân dung của các lãnh đạo Đế chế cấp cao, sự cáu bẳn của tôi vẫn không vì thế mà suy giảm. Trái lại nó còn tăng thêm gấp bội phần.

Josefa còn nhận thấy một điều tồi tệ hơn: cứ nhác thấy ai mặc đồng phục màu nâu hay đen là tôi bị kích động. Có một hôm tôi còn là thủ phạm của một hành động làm cho nguời đàn bà khốn khổ này suy sụp tinh thần: trong lúc cô ta cúi xuống thay tã cho tôi, tôi thò tay túm lấy cái huy hiệu cô ta đang đeo ở ve áo, giật phăng xuống làm ve áo rách toạc, rồi ném mạnh nó xuống nền nhà.

Josefa băn khoăn về hành động của tôi, tự hỏi cái con mụ chống đối chó chết kia đã làm gì tôi? Không chỉ bằng lòng với việc bỏ đói tôi, mụ ta còn làm ô nhiễm, thoái hoá tâm hồn tôi. Mụ ta đã biến tôi thành một con lợn lai Do Thái. Chỉ trong vài ngày, mụ ta đã phá huỷ công trình của nhiều tháng - thậm chí là nhiều năm trời nếu tính cả quãng thời gian trước khi tôi ra đời.

Trẻ em của tương lai phải nhanh nhẹn và cao ráo, Quốc trưởng từng nói. Tôi có nguy cơ bị mập và béo phì vì chỉ uống mỗi sữa mà không chịu ăn rau quả. Dẻo dai như da thuộc. Tôi uể oải và nhão nhoét vì suốt ngày chỉ nằm hay ngồi, ngay việc tập đứng lên cũng không chịu chứ đừng nói đến chuyện tập đi. Cứng cỏi như thép Krupp. Tôi chỉ biết khóc và khóc.

Josefa quyết định sử dụng biện pháp mạnh.

Cô ta cho cách li tôi. Tuy rằng cơ thể tôi vẫn khoẻ mạnh nhung trí não tôi thì không, nó đã bị đầu độc một cách thảm hại nhất. Và tôi không được lây nhiễm sang cho những người khác. Bởi vậy, tôi bị nhốt riêng suốt cả ngày trong một căn phòng ở phía sau khu nhà để ngăn những tiếng la hét của tôi lọt ra ngoài.

Josefa tới thăm tôi nhiều lần trong ngày để rửa ráy, thay quần áo và cho tôi ăn. Tôi không chịu mặc quần áo? Đồng ý. Tôi cứ việc ở truồng. Tôi không muốn ăn bột? Được lắm. Cô ta để cái đĩa trên sàn nhà và bỏ đi. Cái đói sẽ làm tôi biết điều hơn. Còn buổi tối thì không có gì cả. Mặc cho tôi gào khóc, chìa tay ra một cách tuyệt vọng đòi cánh cửa mở ra, để nguời ta bế tôi lên, ru tôi, an ủi tôi, nhung không có ai cả. Cánh cửa phòng vẫn đóng im ỉm và tôi thiếp đi trên sàn nhà vì kiệt sức. Và rồi sáng mai thức dậy, sau khi đã lấy lại chút sức lực vào ban đêm, tôi tiếp tục gào khóc to hơn.

Josefa đã nghĩ ra cách làm át đi những tiếng la hét của tôi.

Cô ta đặt một cái máy thu thanh trong căn phòng nơi tôi bị nhốt, chiếc máy này được chỉnh sẵn để bắt sóng từ một chương trình mà ở đó người ta cho phát đi phát lại những bài phát biểu của Quốc trưởng, với loa được vặn to hết cỡ. Tôi không cầm cự được lâu trước sức mạnh giọng nói của Quốc trưởng. Rốt cuộc tôi đành nín khóc để nghe, và rồi dần dà tôi thấy thích thú với sự hiện diện của Ngài qua âm thanh đó.

Tôi dần dần lấy lại được sự minh mẫn của mình.

Tôi đã trở lại là chính mình. Một buổi sáng, Josefa vui mừng đến trào nước mắt khi thấy tôi đang đứng thẳng người và tự mặc quần áo, hay gần như thế. Tuy đã thử mặc quần nhưng tôi bị nhầm và xỏ cả hai chân vào cùng một bên ống. Tôi chịu không tìm thấy cái cổ áo đâu và đầu tôi bị mắc kẹt trong chỗ khoét nách, nhưng tôi đang đứng một cách vững chãi trên đôi chân của mình mà không cần bất cứ sự giúp đỡ nào.

Cánh tay phải bé nhỏ của tôi duỗi ra căng như một cánh cung.

Và tôi cất tiếng nói những câu đầu tiên của mình:

"Sieg Heil!" 25

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026