Tôi chưa chết.
Tôi đang nằm ở bệnh xá.
Bác sĩ Ebner đang ở cạnh tôi. Lại vẫn là ông ta! Giờ là mấy giờ rồi nhỉ? Một giờ sau trận đánh nhau? Một ngày? Một tháng? Một năm?... Tôi cũng không biết nữa.
Mình mẩy tôi đau ê ẩm, cơ thể tôi bầm giập tơi tả. Tôi muốn khóc, muốn gào lên để thở, để nạp thêm không khí mà tôi đang thiếu giống như một đứa trẻ sơ sinh. Tựa như lúc bác sĩ Ebner lôi tôi ra khỏi bụng của cô gái điếm đã sinh ra tôi vậy.
Tôi cố thử gượng dậy, bởi rập chân đứng nghiêm trong khi đang nằm trên giường quả không dễ dàng chút nào, nhất là khi bạn có cảm giác mình không còn chân tay nữa. Tôi sẽ phải nghe một bài lên lớp... Lần này tôi đã vượt quá các giới hạn, tôi bị đuổi khỏi Kalish, người ta sẽ không giao cho tôi bất cứ nhiệm vụ nào nữa. Vân vân và vân vân... Tôi thờ ơ với những điều ông ta sắp nói. Tôi dửng dưng với mọi thứ, kể cả ông ta. Mới cả nhé, nói thật là tôi đã chán ngấy việc Ebner luôn kè kè bên cạnh kể từ khi bắt đầu cuộc đời bất hạnh của tôi rồi.
Nhưng điều ông ta nói lại chẳng hề giống với suy nghĩ của tôi chút nào.
"Các bạn trẻ! Cận chiến là một trong những môn học chủ chốt được dạy tại các trường học hàng đầu của Quốc trưởng. Giao tranh bằng cận chiến giúp những người chỉ huy trẻ của tương lai vượt qua được nỗi sợ của việc phải giết chóc. Các cậu đã chứng minh qua trận đấu của mình rằng các cậu đủ tiêu chuẩn để vào trường Napola. Đó là một vinh dự lớn cho các cậu. Trường Napola ở Potsdam, gần Berlin sẽ tiếp nhận các cậu sau khi vết thương của các cậu đã lành. Tức là sau bốn ngày nữa."
Ông ta giơ tay chào, rập gót chân rồi đi ra.
Đầu óc tôi như mụ đi, tôi không thể nào nắm bắt được đầy đủ ý nghĩa của những điều mà mình vừa nghe thấy. Tôi đưa tay lên sờ đầu và nhận ra nó đang bị băng bó. Cái băng này hẳn là đã làm tắc nghẽn sự truyền thông tin trong não của tôi. Hay là, do bị ăn đấm quá nhiều nên cái đầu của tôi không còn có hình thon dài nữa và tôi đã trở thành một thằng ngốc rồi nhỉ.
Tôi cố thử tổng hợp lại những điều mà Ebner đã nói. Cái cách mà ông ta nói chúng ra. Ông ta khen ngợi tôi thay vì mắng nhiếc. Ông ta thông báo rằng tôi sẽ vào học tại một trường Napola, điều mà tôi hằng mơ ước. Và không phải bất kì trường nào mà là một trong những trường tốt nhất ở gần Berlin, trong khi lẽ ra tôi có thể chỉ được nhận vào một trong những trường được mở tại vùng bị chiếm đóng phía Đông. Được, đồng ý, tốt thôi. Rất tốt... Nhưng tại sao ông ta lại xưng hô với tôi một cách trịnh trọng chứ không thân mật như mọi khi?... Phải chăng ông ta đã coi tôi như một thanh niên trưởng thành? Cậu. Ông ta không nói cậu. Ông ta nói là các cậu. số nhiều.
Tim tôi nện thình thịch trong lồng ngực, tôi quay sang phía bên cạnh, mặc dù việc này gây ra cho tôi một cơn đau dữ dội.
Và tôi thấy Lukas đang nằm ở chiếc giường kế bên.
Đầu anh ta cũng quấn băng trắng toát, mặt mũi sưng húp, cánh tay phải bị bó bột. Nhìn anh ta như một cái xác ướp. Anh ta đang ngồi tựa lưng vào gối một cách thoải mái, mắt nhìn tôi, tay trái nhấc lên ra hiệu với tôi. Một câu chào.
"Bọn họ nghĩ rằng đã khuất phục được tao," anh ta chỉ vào cánh cửa mà Ebner vừa đóng lại và nói. "Tất cả chỉ vì tao bập bẹ với họ hai ba câu bằng tiếng Đức. Tao không chờ họ dạy tao tiếng Đức. Mẹ tao rất thạo tiếng Đức."
Anh ta dừng lại, với lấy cái đĩa đặt trên chiếc bàn ở đầu giường, để một miếng thịt muối to lên lát bánh mì rồi vừa nói vừa nhồm nhoàm không cần ý tứ:
"Mày không tự hỏi tại sao tao quay lại trốn trên cái cây đó trong khi tao có thể chuồn khỏi cái tu viện khốn kiếp này à?"
Tôi lắc đầu thay cho câu trả lời. Giọng tôi chợt tắc tị khi tôi nghe thấy tiếng nói của anh ra.
Rồi anh ta cũng làm xong các công việc nhai chóp chép, nuốt, ngấu nghiến và ợ một tiếng rõ to.
"Tao quay lại tìm mày, đồ đểu ạ!"
Anh cũng là một thằng đểu.
Cho anh ta chửi cũng chẳng sao, tôi đã quen với các câu lăng nhục. Tôi nghe những câu như vậy từ sáng đến tối, ngay cả khi chúng không phải dành cho tôi. Dù sao thì một câu xúc phạm vẫn tốt hơn sự im lặng mà nhiều tháng qua Lukas bắt tôi chịu đựng. Quan trọng là điều anh ta nói trước khi chửi tôi là đồ đểu cáng.
Tìm tôi.
Quay lại.
Tôi.
Anh ta quay lại để tìm tôi.
Tôi không tin vào tai mình còn giọng nói thì vẫn tắc tị.
"Tao có một món nợ với mày," Lukas tiếp tục. "Chỉ có vậy thôi. Đừng có mà mơ ước hão huyền! Một khi đã thanh toán sòng phẳng thì coi như xong, chúng ta không quen biết nhau nữa!"
Sau khi chén hết lát bánh mì với miếng thịt muối, anh ta húp gọn một bát súp lớn rồi cầm quả táo lên và ngoạm một miếng rõ to. Cái đĩa và cái bát nhẵn thín đặt trên bàn của tôi cho thấy anh ta đã chén hết khẩu phần của tôi trong lúc tôi ngủ. Tôi có cảm giác rằng anh ta có thể ăn hết cả đồ đạc - đúng là anh ta cũng cần gỡ gạc lại. Tôi thấy đau nhức một nửa đầu và tiếng nhai rau ráu của anh ta cứ xoáy vào màng nhĩ của tôi.
"Mày làm sao thế? Mày nuốt mất lưỡi rồi à? Tao nhớ là mày hay nói lắm cơ mà."
Anh ta chén xong quả táo, nhai luôn cả lõi và hạt rồi nhổ cái cuống ra sàn.
"Cái lão hói cao cao lúc nãy nói là chúng ta sẽ tới một trường Napola. Nó là cái quái gì thế?"
"Đó là... một trường học. Một trường học rất tốt! (Phù! Cuối cùng thì tôi cũng tìm lại được giọng nói.) Ở đó những thành phần ưu tú của thanh niên Đức được rèn luyện để trở thành quân nhân rồi sau đó sẽ là những lãnh đạo tương lai của Đế chế," tôi trả lời anh ta và rất lấy làm tự hào về cách giải thích của mình.
"Những thành phần ưu tú nhất của thanh niên Đức?" Anh ta vừa hỏi vừa dùng móng tay để xỉa răng.
"Đúng vậy. Những đứa con của các sĩ quan cao cấp. Đây quả thực là một điều cực kì may mắn cho chúng ta. Ý là... cho anh," tôi nói thêm với vẻ tự phụ. "Chứ với tôi thì điều đó bình thường."
"Tức là con của các sĩ quan SS?"
"Đúng!"
Anh ta nhìn chăm chăm lên trần nhà hồi lâu và không nói gì.
"Vậy thì chúng ta đen quá," cuối cùng anh ta kết luận. "Khởi đầu quá đen đủi."
"Tại sao?"
"Bởi vì tao là người Do Thái."
Căn phòng lại chìm vào im lặng.
Còn tệ hơn thế, một sự tê liệt hoàn toàn.
Tôi chẳng còn suy nghĩ được gì nữa.
Tôi không biết nên nói gì hay nghĩ gì, tôi thấy quay cuồng, chóng mặt, nền đất như rung chuyển dưới chân và xung quanh tôi tất cả đều đổ sụp.
Do Thái. Lukas là người Do Thái.
Đó là người mà tôi từng coi như anh trai mình. Người mà tôi đã ra sức bảo vệ. Vì hắn, tôi đã vi phạm tất cả các nguyên tắc cơ bản nhất do Quốc trưởng đặt ra. Vì hắn, tôi đã mạo hiểm cả tính mạng mình. Suy cho cùng, nhẽ ra tôi nên để cho hắn chết quách đi mới phải.
Anh ta nhìn tôi chòng chọc với vẻ thích thú vì bất ngờ do mình tạo ra. Anh ta thậm chí không có vẻ gì là xấu hổ với lời tự thú của mình. Trái lại, anh ta còn tỏ ra tự hào vì điều đó. Anh ta nhếch mép cười với tôi bằng nụ cười khinh khỉnh, cái điệu cười đểu cáng, chết tiệt, đáng nguyền rủa mà anh ta vẫn thường dành cho tôi khi tôi chăm sóc anh ta sau những trận tra tấn của các giám thị. Và hôm nay thì nụ cười đểu cáng đó càng hoành tráng hơn bao giờ hết trên đôi môi phồng tướng, sưng vều, nhiều chỗ nứt nẻ còn đọng nguyên những vệt máu khô.
"Thế nào? Mày sẽ làm gì?" Anh ta hỏi tôi bằng giọng ngạo mạn. "Mày sẽ tố giác tao chứ?"
"..."
"Có hay không?"
"..."
"Thôi được, trong khi chờ mày quyết định thì tao làm một giấc đã. Tao mệt quá!"
Nói xong anh ta ngả người xuống giường, nằm nghiêng xoay lưng lại phía tôi, chưa đầy một phút sau tôi đã nghe thấy tiếng anh ta ngáy khò khò.