Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 126 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 18

❊ ❊ ❊

Chiếc giường cạnh tôi giờ đã có người nằm. Wolfgang đã được thay thế.

Những con đau bụng đã ngưng, nhưng thói quen thức khuya của tôi thì vẫn chưa chấm dứt. Do kiệt sức bởi cường độ hoạt động ở Kalish nên hàng xóm mới tới của tôi hễ đặt lưng xuống đệm là ngủ say như chết.

Đã chán lại càng thêm chán.

Vậy nên, bấy lâu nay tôi nung nấu một ý định.

Đám con gái.

Chúng tôi ở cách biệt với họ. Chúng tôi nhìn thấy họ, lúc họ bước xuống từ những chiếc xe tải, rồi đùng một cái, họ biến mất. Nhưng tôi biết rằng họ sẽ phải qua một cuộc xét tuyển trước khi rời đi. Ngay tại đây, vào ban đêm. Tôi cũng biết họ sẽ hoàn toàn trần truồng trong buổi xét tuyển đó.

Tôi ra khỏi giường và đi về phía người giám thị. Tất nhiên tôi sẽ không bảo bà ta là tôi định đi rình ngắm bọn con gái ở truồng, mà tôi có điều cần nói với bác sĩ Ebner. Lúc này đã khuya, nữ giám thị phân vân, cau mày, lưỡng lự, nhưng rồi cũng để tôi đi. Bà ta không có lựa chọn nào khác. Bao giờ cũng phải để QTĐT đi, nhất là khi nó đòi gặp người đỡ đầu của mình, bác sĩ Ebner. Đặc biệt là từ sau cái chết của Wolfgang. Bởi vì, từ hôm đó trở đi, QTĐT nhìn lũ giám thị bằng nửa con mắt. Nó tố giác họ khi gặp họ hút thuốc lá một cách giấu giếm. Nó tố giác họ khi thấy họ lén đi gặp những người lính ở đằng sau bức tường bao quanh tu viện. Khi họ ăn trộm một phần lương thực. Khi họ tắt đài phát thanh trong giờ nghỉ, lúc đài đang phát một bài diễn văn của Quốc trưởng. QTĐT tố giác họ bất cứ lúc nào, ngay cả khi họ chẳng vi phạm gì. QTĐT không ngần ngại nói dối. QTĐT biết rằng việc tố giác được Quốc trưởng ủng hộ.

Các cuộc xét tuyển cho những người mới đến diễn ra trong hai căn phòng nằm dưới tầng hầm của toà nhà, một phòng cho bọn con trai, một phòng cho lũ con gái. Khi tôi xin phép bác sĩ Ebner để được ở lại trong phòng bên bọn con trai, ông ta tỏ ra ngạc nhiên trước yêu cầu đó nhưng không từ chối. Thái độ của tôi rất chuẩn mực, Johanna Sander đã khẳng định điều đó với ông ta. Tôi có ảnh hưởng rất tích cực tới lũ bạn. Thi thoảng có lúc tôi dở chứng, đành là thế, nhưng điều đó rất hãn hữu. Ngoài ra, việc ấy càng khiến tôi trở nên đáng tin cậy trong vai trò một đứa bé Ba Lan trong mắt lũ bạn tôi. Tôi quả là có tật khó ngủ, những lần lang thang vào ban đêm của tôi gây phiền hà cho nhân viên, nhưng suy cho cùng, bệnh mất ngủ chẳng phải là nét đặc trưng ở người có tính cách mạnh mẽ đó sao?... Sự hiện diện của tôi trong cuộc xét tuyển có thể có ích. Những đứa mới tới - bẩn thỉu và mệt lử sau một chuyến đi dài bằng tàu hoả, nơi chúng bị nhồi nhét trong các toa tàu chật cứng - sẽ được nhìn thấy bằng xương bằng thịt điều mà Kalish sẽ làm với chúng trong những tuần tới: Một đứa trẻ tràn đầy sức sống, má đỏ hây hây, tóc tai gọn gàng sạch sẽ, quần áo rất oách. (Không còn vết máu của Wolfgang trên má và trên quần áo, QTĐT lại tươi cười với gương mặt thiên thần.) Điều này khiến bọn trẻ thấy yên tâm, dịu đi nỗi lo lắng và tinh thần được trấn an.

Bác sĩ Ebner chấp thuận yêu cầu của tôi, với điều kiện là tôi phải ngồi im một góc và không làm ảnh hưởng tới tiến trình công việc.

Tôi gật cái rụp, hứa sẽ ngoan ngoãn. Tôi ngồi trên cái ghế đẩu mà ông ta chỉ, tỏ ra kín đáo đến nỗi một thoáng sau không ai nhận ra tôi đã lén chuồn sang phòng bên cạnh.

Tôi đã không thất vọng, con gái ở đâu ra mà nhiều thế? Toàn những đứa tóc vàng mắt xanh. (Thiết nghĩ tôi không cần phải nhắc lại điều này.) Chúng ở độ tuổi từ hai tới mười hai tuổi. Và đúng như tôi vẫn nghĩ: Chúng khoả thân. Tôi chỉ để ý tới những đứa lớn, chứ không phải lũ con gái bé tí đang khóc nhè lúc người ta tịch thu một con gấu bông hay một món đồ chơi mà chúng đã lén đem theo khi bị bắt đi.

Lũ con gái lớn cũng khóc khi nữ giám thị buộc chúng phải bỏ cái tay đang khoanh trước ngực xuống bằng một cú dùi cui - một cú rất nhẹ, kiểu như đẩy một cái thôi, vì không được làm chúng sứt mẻ trước cuộc xét tuyển. Tôi không hiểu sao bọn chúng cần vẽ chuyện như vậy, chúng chẳng việc gì phải che giấu cả.

Điều buồn cười là nếu như chúng bỏ tay ra khỏi ngực thì chúng lập tức đưa tay xuống dưới bụng để che cái khác. Và "hấp!" Một cú dùi cui nữa khiến chúng phải buông tay để dọc theo hai bên sườn. Tôi thấy rằng ở phía dưới đó cũng chẳng có gì phải che giấu.

Bọn con gái lần lượt đi qua trước mặt bà mặc áo blouse trắng đầu tiên, bà này dùng thước đo đầu, hông và xương chậu của chúng. Với vài đứa, mọi việc diễn ra nhanh chóng. Bà ta nói: "Ấn tượng không tốt!" rồi chuyển qua đứa con gái tiếp theo. Tôi hiểu ngay rằng đó là một mật ngữ, vốn đã quen thuộc với tôi. "Ấn tượng không tốt" thực ra là "Không cần giữ lại", nghĩa là: "Thủ tiêu", hoặc may mắn hơn thì là: "Tống vào trại tập trung".

Trái lại, những đứa được nhận xét là "Ấn tượng tốt" (= "Giữ lại") đi tiếp tới chỗ bà mặc blouse trắng thứ hai để bà ta chụp ảnh. Chụp cơ thể, toàn bộ ngực, xương chậu và đôi mông, rồi chụp khuôn mặt nhìn ngang và nhìn thẳng. Bắt đầu từ đây - rõ ràng là phức tạp hơn - người ta chia những đứa có "ấn tượng tốt" ra thành hai hàng. Một hàng là những đứa sẽ lập tức được chuyển tới Heimschule ở Illenau, một ngôi trường giống như Kalish nhưng dành riêng cho bọn con gái. Ở đó, chúng sẽ được Đức hoá giống như lũ bạn của tôi rồi sau đó được các gia đình Đức nhận làm con nuôi.

Lũ con gái đứng ở hàng bên kia tiếp tục đi qua một bà mặc áo blouse trắng thứ ba. Bà ta bắt đầu bằng việc kiểm tra núm vú. Bà ta mân mê, cấu véo, kéo ra, ấn vào, và đo đạc. Như thể bà ấy có thể đoán được hình dáng của bộ ngực sau này: to, nhỏ, tròn, hình quả lê, hay hình trứng rán một mặt? Liệu chúng có cho nhiều sữa không? Hay không nhiều lắm?

Tiếp theo bà ta cho chúng nằm dài ra trên một cái bàn rồi đo xương chậu để kiểm tra số liệu mà đồng nghiệp của bà ta vừa đo khi nãy, sau đó bà ta giạng chân chúng ra.

Để xem cái khe của chúng.

Lúc này thì lũ con gái thực sự hoảng sợ, chúng bắt đầu khóc và gào lên, chân chúng run đến nỗi một giám thị phải chạy lại ghì chặt những cẳng chân đó. Chúng sợ rằng bà ta sắp cắm phập chiếc đèn pin đang cầm trên tay vào người chúng. Nhưng tất nhiên là bà ta không làm như vậy rồi! Chẳng ai đút đèn pin vào khe cả! Người ta sẽ đút thứ khác, như hồi tôi thấy ở Poznan.

Sau khi kết thúc cuộc kiểm tra trên bàn, bà ta nhận xét bằng một mật ngữ khác: "Phù hợp với việc sinh sản cho Quốc trưởng." (Quá dễ hiểu, ẩn ý của nó rõ rành rành. Chí ít là đối với tôi.) Tiếp đó, bọn con gái tới chỗ bà mặc áo blouse trắng thứ tư để bà ta xăm cho mỗi đứa một hình xăm bằng thứ dụng cụ giống như cái bút đang toả ra một làn khói. Bà ta xăm một hình như hình thoi lên cẳng tay và gáy của họ. Nhìn thì có vẻ không đau đớn gì lắm. Những đứa con gái khóc thét lên lúc sắp bị xăm, chúng giãy giụa để thoát khỏi bàn tay đang giữ chặt của nữ giám thị, nhưng khi cây bút đó chạm lên da thì chúng thôi không khóc nữa, thậm chí không động đậy gì luôn.

Tôi cần suy nghĩ một lát, có điều gì đó làm tôi thấy khó hiểu. Có gì khác nhau giữa những đứa con gái bị xăm hình thoi và những đứa khác? Dù có bị xăm hay không thì chúng cũng đi cùng nhau tới Illenau, tất cả bọn chúng đều có tên trong danh sách làm con nuôi. Cái hình xăm quái quỷ này hẳn là phải có lí do, một chức năng đặc biệt nào đó. Đó là một dấu hiệu, một dấu hiệu để nhận biết... Lợi dụng lúc nhốn nháo do một đứa con gái gây ra - nó gào thét và giãy giụa, còn các bà các cô lập tức xúm vào để hỗ trợ cho nữ giám thị - tôi lén tới chỗ quyển sổ ghi danh sách con nuôi... Ở đó tôi thấy rằng những đứa con gái bị xăm được ghi tại một cột đặc biệt với con số 16.

Nó nghĩa là gì nhỉ? Tôi đã học các mật ngữ, nhưng chưa học các ẩn số... Được rồi. Tốt hơn cả là tôi nên suy luận, như giải một bài toán. Tôi tóm tắt lại các thông tin mô tả của vấn đề: sau khi cái khe được kiểm tra và bà kia nói rằng cái khe của chúng "phù hợp với việc sinh sản cho Quốc trưởng", những đứa con gái sẽ bị xăm hình thoi lên người...

Xong! Tìm ra rồi!

16, có nghĩa là mười sáu tuổi. Bọn con gái có xăm hình thoi sẽ được nhận làm con nuôi cho tới năm mười sáu tuổi. Đó là khoảng thời gian để cơ thể chúng phát triển, cho cái khe to ra, đủ để một SS nhét cái của mình vào. Đúng rồi! Khi mười sáu tuổi chúng sẽ làm tình với lính SS để sinh con. Những đứa bé tóc vàng mắt xanh làm quà cho Quốc trưởng. Giống như tôi vậy!

Vậy thì, theo cách lập luận của tôi, bọn con gái xăm hình con thoi là những con điếm tương lai, chúng sẽ sinh ra những đứa trẻ như tôi. Phải chăng điều đó có nghĩa là mẹ tôi - người mẹ sinh học, người mà tôi đã quên hết các kỉ niệm trừ cơn đau bụng khi mẹ bỏ đi - cũng là một con điếm?... Chính vì thế mà khi cô giáo hỏi điều đó trong lớp, tôi là đứa duy nhất dám nói rằng mẹ mình là một con điếm?... Có thể lắm. Nó cũng lí giải được việc tôi rất hợp với những cô gái điếm ở Poznan, họ thích cho tôi ngồi lên đùi và cho tôi nếm rượu sâm-banh... Vâng, rất có thể chuyện là như thế.

Vậy là những đứa con gái được xăm hình thoi chỉ là những con điếm tương lai. Giờ thì vú vê chả có, lông cũng không thấy tăm hơi. Chúng không vui đùa cũng chẳng có gì thú vị để ngắm nhìn. Cảnh tượng không hề thay đổi, đo đo đạc đạc, chụp ảnh, lên bàn, hình xăm con thoi.

Tôi thấy mệt mỏi, đây là lần đầu tiên tôi phải suy nghĩ giải quyết vấn đề muộn như vậy vào ban đêm. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ đi ngủ. Tôi quay trở lại căn phòng bên cạnh. Nhưng vừa định chào bác sĩ Ebner để về ngủ thì tôi bỗng khựng lại.

Cơn mệt mỏi chợt tan biến, không có chuyện đi ngủ nữa. Tôi quay lại ngồi trên chiếc ghế đẩu.

Và tôi mở to mắt nhìn, sững sờ.

Đôi mắt đẹp màu xanh rất sáng của tôi đang nhìn vào một đôi mắt cũng đẹp, xanh và sáng không kém. Tuyệt thật. Chúng có cái nhìn dữ dội, kiêu hãnh, ở chúng không thấy nét nào gọi là sợ hãi cả. Cái nhìn thực sự của một con mãnh thú nhỏ tuổi, sẵn sàng nhe nanh ra và nhảy vụt tới. Riêng cái nhìn này thôi cũng đủ nói lên một cách rõ ràng: "Chết đi lũ khốn, bất kể các người là ai."

Phía trên cặp mắt đó là mái tóc màu vàng hoe chưa bị bùn đất và mồ hôi làm bẩn. Chủ nhân của đôi mắt và mái tóc này là một cậu con trai dong dỏng cao. Bạn có thể đoán rằng vẻ gầy gò của anh ta chỉ là nhất thời, dù xương sườn nhô ra dưới lớp da nhưng anh ta có đôi vai rộng, dấu vết của bắp đùi và bắp chân vẫn còn lờ mờ hiện ra. Chỉ cần cho anh ta ăn khẩu phần ăn giống như QTĐT trong vài ngày là anh ta sẽ lại khoẻ như voi. Anh ta lớn tuổi hơn tôi, tôi không dám chắc... mười hai tuổi, hay hơn? Mà anh ta mới giống tôi làm sao. Nhìn anh ta tôi có cảm giác như đang nhìn mình trong gương, già hơn vài tuổi.

Anh con trai này, đó chính là tôi khi bằng tuổi anh ta.

Anh con trai này có thể là anh trai tôi lắm chứ.

Anh ta giống tôi đến nỗi tôi tự hỏi liệu có phải cô-gái-điếm đã sinh ra anh ta cũng chính là mẹ tôi không. Nhất định phải có sai sót ở đâu đó. Hoặc anh con trai này không phải người Ba Lan, hoặc tôi không phải người Đức. Trong trường hợp này, có khi nào câu chuyện mà tôi thường hào hứng kể cho lũ bạn của mình nghe lúc làm vườn vào buổi chiều là thật? Tôi không biết. Tôi không dám chắc điều gì cả. Điều duy nhất tôi chắc chắn, đó là tôi muốn có anh con trai này ở bên mình. Anh ta phải vượt qua cuộc xét tuyển để chúng tôi không bị chia cắt. Đây là lần đầu tiên tôi hiểu được tại sao ở nhà ga Poznan những đứa trẻ lại gào khóc để không bị tách khỏi anh chị em của chúng. Tại sao cả ở đây nữa, cho dù bị ăn roi hay bị phạt ở nhà thờ thì tụi anh em chúng nó vẫn bằng mọi giá tìm cách nhìn thấy nhau, gặp nhau, trao đổi với nhau một vài câu.

Quá trình xét tuyển cũng diễn ra tương tự như ở bên phòng của bọn con gái. Lũ con trai đều ở truồng, nhưng người ta không bắt chúng nằm lên bàn để dùng đèn pin kiểm tra. (Lợi thế của việc có bộ phận sinh dục lủng lẳng bên ngoài và không có gì ở bên trong cả.) Tuy thế, khi vừa lột quần áo ra thì những đứa lớn lớn cũng có phản xạ y hệt như bọn con gái. Chúng đặt tay lên dương vật để che nó lại. Tất cả, trừ anh con trai với ánh mắt kiêu hãnh. Anh ta chẳng buồn che đậy gì, mà cũng có lí, điều đó tránh cho anh ta khỏi bị ăn vài cú dùi cui.

Vị bác sĩ đầu tiên (ngoài ngài Ebner còn có hai sĩ quan mặc áo blouse trắng khác) lấy số đo của những đứa con trai. Đầu, cổ, thân, chân, tay. Và những câu nói dưới dạng mật ngữ được tuôn ra. Những câu nói này khác với những câu được dùng cho bọn con gái. Ở đây người ta nói rằng "bọn trẻ có triển vọng cho sự gia tăng dân số", "sự gia tăng chấp nhận được", hay là chúng "không phù hợp". Quá dễ, chẳng cần cắt nghĩa nữa.

Anh con trai với ánh mắt kiêu hãnh được xếp loại "có triển vọng". Phù! Thử thách đầu tiên đã vượt qua! Chỉ nhìn anh ta thôi, tôi đã thấy phù hợp rồi, nhưng cũng không được chủ quan, không thể tin được các số đo, chúng phải phù hợp với một biểu đồ cực kì chính xác. Họ chụp ảnh anh ta rồi đẩy anh ta sang phía vị bác sĩ thứ hai. Tôi rất muốn anh ta được đích thân bác sĩ Ebner khám nhưng ông ta đang ngồi ở một cái bàn và không trực tiếp tham gia vào việc xét tuyển. Ông chỉ quan sát và đưa ra một cái tên cùng ngày sinh cho những đứa được chọn. Tôi chỉ muốn ngay lập tức chạy tới bảo ông ta hãy theo dõi đồng nghiệp của ông ta, hay tốt hơn cả là đứng lên tự tay kiểm tra anh con trai với ánh mắt kiêu hãnh kia kìa. Bác sĩ Ebner rất siêu, không ai hơn được ông ta trong việc nhận biết những đại diện của chủng người Bắc Âu. Tôi muốn tôi nói với anh ta:

"Đừng sợ, anh sẽ qua thôi, tôi cũng đã từng trải qua rồi. Tôi cũng từng bị đo đạc và kiểm tra, đầu tiên là lúc tôi chào đời, sau đó là lúc tôi lớn lên. Anh chắc chắn sẽ vượt qua."

Nhưng anh ta chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả. Mặt anh ta vẫn bình thản, không có chút biểu cảm nào, như thể anh ta đang đeo một chiếc mặt nạ.

Vị bác sĩ kiểm tra dương vật của anh ta. Ông ta đo chiều dài, quấn thước dây đo chiều rộng, ấn ấn, bóp bóp như để kiểm tra độ đàn hồi. Những đứa con trai khác ngượng ngùng và phát hoảng bởi màn kiểm tra này đều uốn éo, lùi lại toan thoát khỏi những ngón tay đang thô lỗ sờ soạng chúng.

Nhưng anh con trai với ánh mắt kiêu hãnh thì không thế. Trái lại, đây là lần đầu tiên vẻ mặt anh ta giãn ra, anh ta không mím chặt môi nữa mà khẽ hé miệng ra, còn hơi nhếch môi cười. Đôi mắt anh ta - đôi mắt mới xanh, mới nhạt và cuốn hút làm sao - loé lên một tia sáng khi nhìn xuống vị bác sĩ đang cúi người xem xét phía dưới. Chưa từng có đứa trẻ nào, dù trai hay gái, mỉm cười trong một cuộc xét tuyển. Nhất là vào lúc này lại càng không. Anh ta làm sao thế nhỉ? Chẳng nhẽ... việc đó đem lại cho anh ta... cảm giác nào đó? Giống như những người lính SS ở Poznan, khi những cô gái điếm vuốt ve của quý của họ? Họ có vẻ thích điều đó, họ bảo các cô đừng dừng tay...

Có gì đó không ổn! Vị bác sĩ kia là một người đàn ông, không phải một cô gái điếm... ồ! Ra thế! Tôi hiểu rồi! Anh con trai mà tôi vẫn nghĩ là một con mãnh thú, là... anh trai tôi... thực ra là một... kẻ đồng tính. Đồ pê-đê! Một gã pê-đê khốn kiếp! Ôi! Không! Thật đáng thất vọng làm sao! Quốc trưởng căm ghét những người đồng tính. Những người đồng tính bị người ta dán một hình tam giác màu hồng lên người và tống vào các trại tập trung! Anh ta coi như tiêu, XONG ĐỜI!

Nhưng không. Tôi đã nhầm. Anh ta mỉm cười như vậy hoàn toàn không phải vì bị người ta sờ mó. Đó là bởi... bởi anh ta đang tè lên tay của vị bác sĩ kia. Và việc ấy không phải một sự rò rỉ nhẹ ngoài tầm kiểm soát. Đó là tiểu tiện có chủ ý. Một tia nước tiểu đẹp tuyệt vọt lên thành một đường cong không chê vào đâu được. Tia nước tiểu mạnh mẽ ấy không chỉ bắn lên tay mà lên cả mặt bác sĩ, vì ông ta đang cúi xuống xem xét dương vật của anh ta.

Tôi buồn cười quá! Ô! Vâng, tôi cảm thấy một trận cười sằng sặc đang dâng lên trong người, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi sợ.

Họ sẽ dần cho anh ta một trận. Sẽ nghiền anh ta thành từng mảnh. Họ sẽ đánh vỡ khuôn mặt thiên thần kia. Anh ta sẽ có một bộ mặt sưng húp và bầm tím! Vị bác sĩ vừa lãnh tia nước tiểu vào mặt đùng đùng nổi giận, đấm anh con trai một cú làm anh ta ngã lăn ra đất. Giờ thì chính anh ta máu me đầm đìa. Máu chảy ra rất nhiều từ cái mũi bị gãy. Môi anh ta rách toạc. Và bởi nụ cười ranh mãnh vẫn còn còn nở trên môi anh ta, viên sĩ quan dùng chân - đúng hơn là dùng giày - đạp cho anh ta một cú trời giáng giữa mặt. Ngay chỗ đôi mắt, đôi mắt đẹp mới xanh, mới nhạt, mới cuốn hút làm sao! Chúng sẽ chẳng còn được như thế nữa. Mắt bên phải bắt đầu phồng lên, da trên mí mắt sung húp, hai gò má anh ta lõm xuống. Vừa chửi thề và sỉ nhục anh ta, "Đồ chó ghẻ! Đồ rác rưởi! Đồ Ba Lan vô lại!", viên sĩ quan vừa ra dấu cho người lính gác ở cửa. Tôi hiểu dấu hiệu này nghĩa là: "Giải nó đi!", "Hãy giết nó đi!".

Không! Tôi không muốn họ giết chết anh ta!

Đúng lúc tôi định nhảy ra khỏi ghế rồi chạy đến chỗ bác sĩ Ebner để yêu cầu can thiệp thì ông ta đã giơ tay ra hiệu cho người lính lúc này đang túm tóc anh con trai dừng lại. Ông ta ra lệnh cho mọi người trật tự và bảo vị bác sĩ cho mình xem tờ giấy có ghi trên đó các số đo của cái vật thể vừa mới đái lên người ông ta.

Mong sao các số đo đều tốt! Tôi cố tự thuyết phục bản thân rằng không có gì đáng phải lo lắng cả. Bộ phận đó của anh ta rất đẹp! Nằm rất đúng vị trí và khá to! Ngoài ra không thể có chuyện bác sĩ Ebner không nhận ra sự giống nhau giữa anh ta và tôi. Đó là một đứa thuộc nhóm "có triển vọng" với chất lượng tuyệt hảo. Không được giết chết nó chỉ vì nó đã tè lên người một sĩ quan. (Tôi cố gắng xua đi kí ức về Wolfgang, bị giết chết tươi bởi một lỗi nhẹ hơn rất nhiều.)

Ebner quan sát anh ta hồi lâu, anh ta vẫn ngồi bệt trên sàn, rũ rượi, choáng váng sau những cú đấm và đạp mà anh ta vừa lãnh. Tim tôi đập điên loạn. Phải nhìn anh ta từ lúc nãy mới đúng, khi mũi anh ta còn chưa chảy máu, khi mí mắt còn chưa sưng húp lên. Giờ anh ta nhìn chẳng giống cái gì cả, nhất là chẳng giống tôi.

Tôi chờ kết luận của bác sĩ Ebner. Cảm giác ngứa ngáy râm ran chạy dọc theo cánh tay, cẳng chân, tới tận các ngón tay và ngón chân, khiến tôi thở một cách khó nhọc, ngực phập phồng theo nhịp ngày một nhanh hơn. Tôi nắm tay chặt đến nỗi vết móng tay hằn cả lên lòng bàn tay. Tôi muốn chạy tới đấm vỡ mặt viên sĩ quan kia. Tôi muốn chạy tới đấm vỡ mặt Ebner nếu như ông ta dám kết luận rằng anh ấy không phù hợp. Hay cách tốt nhất: Liệu tôi có đủ thời gian để chạy tới cướp lấy khẩu súng lục mà người lính gác đeo ở thắt lưng không nhỉ? Có, nhất định thế. Tôi vốn chạy rất nhanh. Thậm chí người ta còn dạy tôi chạy nhanh ngay tại nơi này. Một khi cướp được khẩu súng lục đó, tôi sẽ bắn vào tất cả những gì đang động đậy.

Bầu không khí im lặng kéo dài tưởng như vô tận. Tôi tự cho mình ba giây đồng hồ để chờ, không hơn. Rốt cuộc, bác sĩ Ebner ra lệnh cho người lính gác không giải anh con trai ra ngoài mà về phía người giám thị phụ trách việc phân phát quần áo và để anh ta xếp hàng trước cửa phòng làm việc của mình.

Vụ lộn xộn được giải quyết xong. Mọi người ai nấy về vị trí. Còn tôi, nhịp thở của tôi trở lại bình thường, tôi đã bình tĩnh trở lại.

Thắng rồi! Anh ta chỉ còn việc chờ tới lượt mình. Sau khi có tên và ngày sinh, anh ta sẽ tới phòng của lũ lớn tuổi hơn, tôi sẽ chờ gặp anh ta ở đó.

Tôi tò mò muốn biết người ta sẽ đặt cho anh ta cái tên gì.

Khi tới lượt anh ta, bác sĩ Ebner tham khảo qua các thông tin, tức là tên (bằng tiếng Ba Lan) và ngày tháng năm sinh của anh ta. Sau một thoáng suy nghĩ, ông ta đọc cho người thư kí đánh máy:

Lukas. Sinh ngày 18 tháng Ba năm 1932.

Lukas. Lukas, với một chữ K như trong Konrad, như là thép Krupp. Sự lựa chọn tuyệt vời! Tôi thấy thích cái tên này! Ngược lại, về phần ngày tháng năm sinh thì... Tôi làm nhanh một phép tính trong đầu. 1942 -1932 = 10.

Lukas không phải chỉ mười tuổi, anh ta ít ra phải lớn hơn thế hai tuổi. Bác sĩ Ebner biết rất rõ điều này, nhưng ông ta cũng biết rằng các gia đình Đức không nhận những đứa trên mười tuổi làm con nuôi. Cái ngày sinh sai lệch này khẳng định một điều là bác sĩ Ebner thích Lukas. Ông ta biết rằng anh ấy sẽ thành một thiếu niên Đức hoàn hảo. Một Jungmann39tuyệt vời.

Nhưng...

Mam na imie Lucjan! A nie Lukas! Jestem Polakiem! A nie Niemcem!

Này đồ ngốc! Đầu bò! Anh làm sao vậy? Anh nghĩ gì trong đầu thế hả?

"Tao tên là Lucjan! Tao không phải là Lukas! Tao là người Ba Lan chứ không phải người Đức!" Đó là điều anh ta gào lên một cách dõng dạc và nhìn thẳng vào mắt bác sĩ Ebner.

Giám thị giơ cao cái roi rồi giáng cho anh ta một cú đầu tiên. Anh ta vẫn điềm nhiên nhắc lại câu nói đó.

Cú vụt thứ hai làm anh ta ngã lăn ra đất giống như cú đấm của viên sĩ quan lúc nãy. Tuy vậy anh ta vẫn ngẩng cao đầu.

Lucjan! Mam na imie Lucjan!

Cú đánh thứ ba giáng xuống, bộ quần áo mới của anh ta rách toạc. Cả làn da ở bên dưới cũng vậy, nó hằn lên ba vệt dài màu đỏ đang rướm máu.

Cú đánh thứ tư.

Cú này thì tôi nhận bởi vì tôi đã nhảy ra khỏi ghế và gieo mình lên người Lukas.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026