Mọi người đang tất bật với công việc sắp xếp trang hoàng lại nhà cửa. Và tất cả những việc liên quan đến nó: nhận các món đồ chơi và đồ đạc mới được chuyển đến, tăng viện cho nhóm nhân viên dọn dẹp (những tù nhân được phép vào làm việc trong Heim).
Chà! Không có thời gian để mà ngơi tay. Chỗ nào cũng tất bật. Công việc nhiều đến chóng cả mặt. Thành phần các bà mẹ đã thay đổi. Hiện giờ chỉ còn lại những người vừa mới sinh con.
Josefa đứng ngồi không yên, cô ta chạy từ phòng này qua phòng kia, leo từ tầng này lên tầng khác. Không chi tiết nào lọt khỏi đôi mắt cú vọ của cô ta: chỗ này bức chân dung Quốc trưởng chưa được lau bụi một cách kĩ càng, chỗ kia bó hoa đặt trên chiếc đàn dương cầm đã bị héo, tấm thảm trải ở tiền sảnh chưa được ngay ngắn, rồi cái đứa bé kia kìa, thò lò mũi dãi từ sáng đến giờ. Cô ta hét lên với các y tá, la lối các thư kí, gắt gỏng với các các bà mẹ, thẳng tay đánh đập các nữ tù nhân. (Hôm nọ cô ta đã túm lấy một người trong số họ, đánh người đàn bà đó dã man đến nỗi mặt bà ta nhuốm đầy máu, rồi sau đó cô ta lại kết tội bà ta để rớt máu ra sàn làm bẩn nhà và đánh cho bà ta một trận thừa sống thiếu chết nữa.) Nói ngắn gọn là cô ta đang rất nóng nảy, rõ ràng là ngay cả tiếng khóc của bọn trẻ con - âm thanh đặc trưng không thể thiếu trong Heim, giống như tiếng máy móc chạy ro ro trong một nhà máy - cũng làm cô ta bị căng thẳng. Các nữ thư kí bù đầu trong công việc từ nửa tháng nay. Họ đang ngập trong đống thư từ nhiều đến nỗi phải làm thêm giờ mới có thể giải quyết.
Tôi cho rằng tất cả các công việc dọn dẹp nhà cửa, đồ đạc mới, sự căng thẳng đến ngạt thở trong Heim cũng là một dấu hiệu. Nó cho thấy sẽ sớm có khách khứa tới thăm.
Theo phỏng đoán của tôi thì đống thư từ mà các thư kí phải trả lời chính là những lá đơn xin nhận con nuôi.
Nói một cách khác thì chúng tôi, những đứa bé thuần chủng Aryan, sau khi được tạo ra bằng các tiêu chuẩn khoa học khắt khe nhất, vượt qua vòng xét nghiệm khi chào đời một cách suôn sẻ và may mắn không bị bắt đem đi như những "con thỏ", sẽ được gửi đi khắp mọi miền của nước Đức.
Chúng tôi sẽ rời khỏi đây! Chúng tôi sẽ khám phá thế giới bên ngoài!
Cha mẹ nuôi tương lai của chúng tôi là các cặp gồm những ông chồng là sĩ quan SS và vợ của họ. Họ có các yêu cầu rất cụ thể: có người muốn một đứa trẻ sơ sinh, có người muốn một đứa trong độ tuổi từ ba đến sáu tháng đã cai sữa mẹ, người này muốn một bé trai, người kia lại muốn một bé gái. (May mắn thay chúng tôi đều cao với mái tóc vàng và đôi mắt xanh, điều đó giúp thu hẹp phạm vi các lựa chọn.) Các thư kí phải tính đến vấn đề cấp bậc của những ông bố xin con nuôi trước khi hả lời các đề nghị muôn màu muôn vẻ đó. cấp bậc càng cao thì được nhận con càng bụ bẫm kháu khỉnh. Ví dụ, một trung sĩ đừng hòng mơ có được một đứa bé hoàn hảo như một trung tá, bản thân người này cũng không được ưu tiên bằng một trung tướng. Còn nếu là đơn của một binh nhất quèn thì nó thậm chí còn không được nghiên cứu, đề nghị của anh ta hoặc bị vứt vào sọt rác hoặc bị xếp vào đống hồ sơ đang chờ giải quyết. Khi nào dư thừa trẻ em thì có thể người ta sẽ trả lời anh ta, nhưng hiện tại không có chuyện đó. Do vậy, nhiệm vụ của các thư kí rất phức tạp: sự nhầm lẫn về cấp bậc tuyệt đối bị nghiêm cấm, nếu không thì sẽ phải có bộ phận phụ trách việc đổi hay trả lại, mà đó là một công việc cực kì khó khăn. Để giải quyết mỗi bộ hồ sơ, họ phải nghiên cứu hồ sơ nhân chủng học của các đứa trẻ, đưa ra những phán đoán về sự tương thích, vẽ các biểu đồ, các đồ thị, tham khảo các thống kê khoa học. Tôi tin chắc rằng đó là một khối lượng công việc rất lớn.
Về phần chúng tôi, dĩ nhiên đã được chuẩn bị kĩ càng cho dịp này. Chúng tôi được tắm rửa sạch sẽ, thay tã, mặc quần áo mới, xịt nước hoa. Bọn "tân binh" (tôi gọi những đứa trẻ sơ sinh mới tới như vậy) nằm trong phòng ngủ có cũi còn chúng tôi, những "cựu binh" mà tôi là chỉ huy với bảy tháng kinh nghiệm, ở trong một phòng ngủ riêng. Những đứa cổ chưa cứng được đặt trên những chiếc khăn trải giường được thêu rất đẹp trong tư thế nằm sấp theo yêu cầu của bác sĩ Ebner để tránh cho việc xương đầu của chúng còn mềm, nếu bị ép lên thái dương thì hộp sọ sẽ dài ra. Những đứa có thể ngồi tương đối vững thì được đặt trong cũi có chấn song với những cái gối được kê xung quanh phòng trường họp chẳng may bị ngã. Cuối cùng là cái bọn như tôi, những đứa tỏ ra hiếu động hơn cả, thì không bị bỏ trong cũi mà sẽ ngồi vào một chiếc ghế dành riêng có dây buộc.
Một bên là các bé gái, bên kia là các bé trai. Chúng tôi đã sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ.
Những chiếc xe hơi chở các ông bố bà mẹ nuôi tương lai của chúng tôi nối đuôi nhau chạy theo con đường chính dẫn vào nhà. Không có người y tá nào đứng ở cửa sổ để tường thuật lại không khí ở bên ngoài như trong chuyến thăm của Quốc trưởng. Các y tá chỉ nói chuyện với các bà mẹ chứ không phải với bọn trẻ con. Hiện giờ do hoàn cảnh bắt buộc nên các bà mẹ được yêu cầu ở lại trong phòng của mình, tuyệt đối cấm ra ngoài. Nói chung các y tá không bao giờ nói chuyện với chúng tôi. Họ tắm rửa, thay tã, mặc quần áo cho chúng tôi mà không hề hé môi dù chỉ một câu. Điều này giúp tiết kiệm thời gian và duy trì nhịp độ để mang lại hiệu quả tốt nhất trong công việc. Nhưng đôi khi một số người nhân lúc Josefa quay đi đã không kìm được việc biểu lộ sự khó chịu của mình. "Ô! Không thể thế được, lại đái nữa à thằng nhóc này! Khóc gì mà dai thế, có im ngay không thì bảo?" Cá nhân tôi chẳng thấy phiền phức gì với cái thứ ngôn ngữ không phù hợp ấy. Tôi là đứa cứng đầu, những câu nhận xét kiểu này dù rất khó nghe nhưng không hề làm tôi bực mình. Tôi luôn tìm ra cách trả thù cho việc bị đối xử tệ: một tia nước tiểu vọt thẳng lên rớt trúng ngay vào chiếc áo blouse trắng tinh mới giặt, một bãi phân ngay trên cái tã vừa mới thay, một cái ợ hơi rõ to đúng ngay giữa mặt, hay là cực chẳng đã, những tiếng khóc đinh tai nhức óc có thể làm người ta tức điên lên. Kiểu khóc thét lên từng chặp dài không ngớt khiến người ta chỉ muốn buộc túm thủ phạm vào trong tã của nó rồi quẳng vèo qua cửa sổ - tội ác mà tới giờ vẫn chưa có nữ y tá nào gây ra.
Tôi ước giá mình có thông tin về những chiếc xe hơi của các gia đình xin nhận con nuôi. Nếu được nhận nuôi thì tôi muốn được chở đi trên một chiếc Mercedes.
Thú thật là tôi không muốn được nhận làm con nuôi một tí nào cả. Nếu như hôm nay tôi được chọn, tôi sẽ tuân lệnh theo đúng quy định bởi vì nhận con nuôi là một phần cốt yếu của chương hình Lebensbom. Chúng tôi sẽ toả đi sinh sống khắp nước Đức, làm cho các gia đình trên toàn đất nước ngày càng thêm đông đúc. Rồi khi chiến tranh nổ ra, cùng với chiến thắng là việc tới sinh sống tại các quốc gia đã bị thôn tính, đem tới cho những vùng đất này một sợ khởi đầu mới mẻ. Đó là lẽ dĩ nhiên. Nhưng tôi đang ấp ủ một hi vọng khác, một ước vọng thầm kín... Chẳng gì thì tôi cũng chỉ vừa mới đoạn tuyệt được với một người mẹ. Tôi vừa mới xoá từ "mẹ" ra khỏi kho từ vựng của mình. Các bạn đã chứng kiến những gì tôi phải chịu đựng để vượt qua thử thách này: Tôi ốm đau quặt quẹo, suy dinh dưỡng, tôi đã hoang mang, sợ hãi, tôi suýt bị quẳng lên chiếc xe tải chở hàng, bởi vậy việc có một người mẹ khác, một bà mẹ nuôi, phỏng có ích gì? Tôi tự hỏi người ta muốn gì ở mình: phải giả vờ yêu quý người mẹ này chăng? Bằng cách nào? Tôi sợ rằng mình sẽ không đạt được mục đích bởi vì tôi sinh ra không phải để làm việc đó.
Mong ước thầm kín của tôi là gia nhập Đoàn thanh niên Đức sớm nhất có thể. Tiếc rằng tôi không thể đốt cháy các giai đoạn và phải chờ năm năm rưỡi nữa. Khá lâu đấy! Chỉ khi nào đủ sáu tuổi tôi mới được coi là một Pimpf ("cậu bé") và khi đó tôi có thể bắt đầu công việc học tập: làm quen với các môn thể thao, kĩ thuật chiến đấu, tìm hiểu về lịch sử của Đảng Quốc Xã. Bước vào tuổi thứ mười, sau khi đã vượt qua một đợt kiểm tra thể lực mới (bởi như hiện nay thì mọi việc đều suôn sẻ, tôi là một người Aryan thuần chủng, nhưng biết đâu sau này sẽ phải kiểm tra lại điều đó), tôi sẽ là một trong hàng nghìn đứa trẻ mà hằng năm cứ vào ngày 20 tháng Tư được giới thiệu với Quốc trưởng như một món quà sinh nhật cho Ngài rồi gia nhập Napola, các trường học danh tiếng nhất của Đế chế. Ôi! Đó sẽ là một ngày đáng nhớ nhất trong đời, một dịp trọng đại. Tôi sẽ phải tuyên thệ. Mà các bạn biết không? Tôi đã thuộc lòng những gì phải nói rồi đấy:
"Trước lá cờ máu là đại diện cho Quốc trưởng của chúng ta, tôi xin thề sẽ hiến dâng tất cả nghị lực và sức mạnh của mình cho vị cứu tinh của đất nước, Adolf Hitler. Tôi nguyện sẵn sàng hi sinh vì Ngài!"
Tôi sởn hết cả da gà khi đọc thầm những lời này trong cái đầu dài của mình.
Đã vào trường Napola là không có chuyện chơi đùa đâu nhé! Tôi sẽ theo một chương trình huấn luyện cấp tốc cho tới năm mười tám tuổi, sau đó thì tôi sẽ có thể nhập ngũ và chiến đấu. Đó chính là tương lai của thanh niên Đức được vạch ra bởi Quốc trưởng của chúng tôi. Ngài từng quả quyết - tôi đã nghe điều này trong một bài diễn văn phát qua đài thu thanh ngay trước giờ ngủ trưa - rằng mỗi đứa trẻ Đức từ nay sẽ được dìu dắt sát sao từng bước. Ngài nói rằng... Đợi một chút để tôi nhớ lại một cách chính xác lời nói của Ngài. À, tôi nhớ ra rồi:
"Chúng ta sẽ nuôi dạy một lứa thanh niên mà bất cứ ai cũng phải run sợ trước họ. Một lứa những người trẻ tuổi kiêu hãnh, gan góc, không khoan nhượng. Đó chính là điều mà tôi muốn. Họ sẽ biết cách chịu đau đớn, tôi không muốn có bất cứ sự yếu mềm hay dịu dàng nào ở họ cả. Tôi muốn họ có sức mạnh và vẻ đẹp của những con mãnh thú. Tôi sẽ cho họ học tất cả các môn thể thao. Trước hết họ phải là các vận động viên: đó là điều quan trọng nhất. Đó chính là cách mà tôi sẽ đưa họ đến với sự thuần khiết và thanh cao của tự nhiên. Tôi không muốn có bất kì sự giáo dục trí tuệ nào hết. Tri thức chỉ tổ làm biến chất các thanh niên của tôi mà thôi. "
Sắp tới, Ngài nói thêm, sẽ có một chương trình dành riêng cho lứa trẻ em từ không tới sáu tuổi. Đáng tiếc là hiện nay chưa thể thực hiện được điều ấy vì thiếu nhân sự. Đó cũng chính là lí do của việc tôi phải làm con nuôi trong quãng thời gian chờ đợi này.
Tôi phải tìm cách kéo dài thời gian, nếu như tôi thành công trong việc cố gắng làm chậm trễ vụ nhận con nuôi thì khéo có khi lại thoát. Trong khi chờ đợi thì tôi tự luyện tập một mình. Ở giai đoạn mà tôi lăn ra ốm sau khi chia tay với mẹ, tôi đã vượt qua sự sợ hãi, tôi đã chịu đựng được đau khổ như Quốc trưởng mong muốn. Tôi cũng cố gắng rèn luyện về mặt thể lực: mỗi khi một nữ y tá thay tã cho tôi, rình lúc cô ta sơ hở, ví dụ như khi cô ta chạy đi lấy cái khăn sạch, tôi sẽ lợi dụng thời điểm đó, cố cựa mình, trườn tới hòng rơi khỏi cái bàn mà cô ta đặt tôi lên. Có lần cũng rơi khỏi bàn thật, nhưng chẳng đau tí nào! Tôi cũng hay đứng trong cũi, bám vào một trong những chấn song của nó để đu người lên thật cao, sau đó nhón chân và nhấc mông cho đầu chúi xuống đất. Đó là cách để tôi trải nghiệm chứng sợ độ cao... Các nữ y tá tỏ ra lo ngại về sự hiếu động này, cho rằng nó thái quá và nguy hiểm nên đã lưu ý với Josefa về điều đó, cô này liền chạy đi báo bác sĩ Ebner.
"Konrad có biểu hiện của Draufgăngertum" Bác sĩ kết luận sau khi cân nhắc hồi lâu. "Thật tuyệt vời! Tuyệt vời! Đó chính là đặc tính tiêu biểu, tối quan trọng ở tụi trẻ của chúng ta."
Draufgăngertum tức là "táo bạo, liều lĩnh". Điều này có nghĩa là sự nhút nhát rụt rè bản năng ở tôi được giảm xuống mức tối thiểu. Đó chính là một trong những bài học đầu tiên được giảng dạy tại các trường Napola. Nói một cách khác thì tôi là một đứa trẻ có năng khiếu bẩm sinh!
Tuy vậy, theo lệnh của bác sĩ Ebner, Josefa đã yêu cầu các nữ y tá phải hết sức thận trọng và luôn để mắt đến tôi. Chuyện vặt! Tôi tưởng tượng mình là một tù binh chiến tranh đang làm mòn các sợi xích giam giữ để tìm đường trốn thoát.
Trước mắt thì tôi phải kiên nhẫn đã! Mọi sự cứ phó mặc cho số phận. Hãy chờ xem liệu tôi có được nhận làm con nuôi ngày hôm nay hay không.
Bắt đầu rồi, cửa phòng bật mở.
Josefa tươi cười dẫn đoàn khách đầu tiên vào, cho dù vẻ lo lắng lộ rõ trong ánh mắt khi cô đảo mắt nhìn một lượt để chắc chắn rằng mọi thứ đã sẵn sàng. Cô ta để mặc cho các cặp vợ chồng đi lại xem xét trong phòng trước khi dẫn họ tới chỗ những đứa bé mà người ta đã lựa chọn từ trước vì chúng phù hợp hơn cả với địa vị của họ. Những người phụ nữ hoàn toàn thoải mái. Nhưng các sĩ quan thì rõ ràng là không như vậy, có lẽ trong khi chờ đợi các bà vợ đưa ra quyết định cho việc lựa chọn, họ muốn ra ngoài hút thuốc hơn. Họ đi cùng các bà vợ vì phép lịch sự, ga lăng, chứ thực ra họ nào có bận tâm gì về chuyện đó đâu nhỉ? Đối với họ thì bất cứ ai trong số chúng tôi đều được. Họ có nhiều mối bận tâm khác quan trọng hơn gấp vạn lần. Hẳn là việc chuẩn bị cho chiến tranh. Không có gì khác ngoài chuyện đó.
Các bà vợ đi lại nhộn nhịp trong phòng với vẻ háo hức và xúc động.
"Tôi á," một bà trong số họ nói, "tôi sẽ chọn một đứa bé gái! Tôi đã có ba đứa con trai, nói vậy để các bà biết là nhà cửa ồn ào như thế nào rồi, vì thế một bé gái ít quấy sẽ là một lựa chọn tuyệt vời!"
"Còn tôi thì ngược lại, từ trước tới giờ tôi toàn đẻ con gái nên tôi muốn có một cậu bé ngoan ngoãn dễ bảo."
Đối với những người khác thì giới tính không quan trọng, họ muốn nhận nuôi thêm một đứa trẻ với hi vọng được trao tặng huân chương đồng, bạc hay vàng. (Các huân chương được trao cho những bà mẹ người Đức có nhiều công lao nhất trong một buổi lễ chính thức diễn ra mỗi năm một lần vào ngày 12 tháng Tám, ngày sinh nhật thân mẫu của Quốc trưởng. Những bà mẹ nào có bốn con được trao huân chương đồng, những người có sáu con được huân chương bạc, và những người mẹ dũng cảm nhất, những người có tám con hay hơn, được trao huân chương vàng. Các huân chương này đem lại nhiều phúc lợi: hàng hoá ưu đãi, các khoản trợ cấp, có quyền có một ngưòi giúp việc được chọn ra từ số những nữ tù nhân trong các nhà tù, vân vân.)
Baldur và Bruno, hai đứa bé nằm cạnh tôi, đã thu hút sự chú ý của những quý bà này.
Thế nào, bé con, lại đây xem nào! Ôi! Đúng rỗi! Con đang dang tay ra kìa! Con muốn mẹ bế phải không nào? Con biết cười chưa? Thử đi, cười một cái cho mẹ xem nào! Thơm mẹ một cái đi, con biết thơm chưa?
Có thể nói rằng với Baldur thì mọi việc đã xong xuôi, một sự quyết định chóng vánh. Trái lại thì người phụ nữ quan tâm đến Bruno yêu cầu được cho biết thêm một số chi tiết liên quan đến cậu ta trước khi quyết định. Sức khoẻ của nó tốt chứ? Nó ăn uống thế nào? Nó ngủ có ngoan không? Có thể hơi sớm nhưng liệu có thể biết được tính cách của nó sau này như thế nào không? Nhỡ có vấn đề gì thì ban quản lí nhà trẻ sẽ có biện pháp gì để hỗ trợ? Josefa trả lời một cách lịch sự nhưng cương quyết với người đang đối thoại với mình rằng Bruno thuộc nhóm những đứa trẻ hoàn hảo nhất, và vì thế nên sẽ không có bất cứ vấn đề gì với cậu ta cả. Tuy nhiên, việc đổi trả có thể sẽ được đặc cách xem xét giải quyết.
Tiếp đó là đến lượt Trudel và Erna, những bé gái ở phía đối diện tôi...
Tôi cảm thấy buồn chán! Giống như các sĩ quan mà nhiều người trong số họ rốt cục đã rời khỏi phòng sau khi trấn an các bà vợ rằng các bà có toàn quyền quyết định. Tuy vậy cũng có một người đủ kiên nhẫn ở lại và đi cùng bà vợ của ông ta khi bà này tiến tới gần tôi. Josefa theo sát gót người phụ nữ, miệng không ngớt lời khen ngợi tôi.
"Đứa bé này nằm trong nhóm ưu tú nhất của chúng tôi," cô ta khẳng định với vẻ tự hào.
Sau đó cô ta đọc to nội dung hồ sơ nhân chủng học của tôi, nhấn mạnh tới các tiêu chuẩn mà nhờ chúng, tôi trở thành mẫu người hoàn hảo của chủng tộc Aryan.
Người phụ nữ quỳ xuống cho vừa tầm với tôi. Bà ta mân mê tay tôi, bẹo má tôi, cù vào cằm và chân tôi. Tôi cố hết sức để tỏ ra kiên nhẫn, giống như chồng của bà ta. Chẳng có cách nào khác... Trong khi tôi nhìn bà ta chằm chằm - các bạn biết đấy, ánh mắt đặc trưng của bọn trẻ con, một khi chúng đã nhìn bạn thì nó sẽ bám riết lấy bạn và đôi khi nó làm bạn cảm thấy bối rối nếu như nó không được đi kèm với một nụ cười - bà ta bắt đầu kể lể. Bà giải thích với tôi rằng ở nhà tôi sẽ có hai người anh trai, Friedrich mười tuổi và Rudolf tám tuổi, cùng với hai chị gái là Katharina sáu tuổi và Cora bốn tuổi. Hai chị đang nóng lòng chờ tôi và đều mong muốn được chăm sóc tôi, họ đã tập luyện với các con búp bê để có thể thay tã, mặc quần áo cho tôi, họ đã học thuộc các bài hát để ru tôi ngủ vào buổi tối. Tôi sẽ ngủ cùng phòng với hai anh trai. Tôi sẽ được chơi đùa trong khu vườn rộng mà ở đó chừng nào tôi còn chưa biết đi thì con chó - bọn trẻ gọi nó là Rex - sẽ không được bén mảng đến gần. Nhưng sau này thì tôi có thể chơi trò ném bóng để nó đi nhặt về. Bà ta liệt kê cho tôi một lô một lốc các chi tiết về cuộc sống tương lai của tôi... Mà toàn những thứ chán chết đi được!
Tai tôi như ù đi, tiếng nói của bà ta nhỏ dần đi và lẫn vào một mớ những tiếng lùng bùng, tôi gần như không còn nghe thấy bà ta nói gì với mình nữa. Bà ta bế tôi lên và tôi bị thu hút bởi cái miệng được tô một lớp son màu vàng cam sặc sỡ của bà. Tôi đặt một ngón tay lên đó, nó dinh dính, trơn trơn, tôi di ngón tay của mình lên má của bà để vẽ ra những vệt màu đỏ nhạt. Bà ta vờ lấy làm thú vị về sự vụng về của tôi còn Josefa thì cố gượng cười và đưa cho bà ta một chiếc khăn mùi soa để lau đi những vết nguệch ngoạc đó.
"Ở độ tuổi này bọn trẻ thật là buồn cười đúng không? Có trời mới biết chúng nó nghĩ gì trong đầu!"
Trò nghịch son môi không làm tôi thích thú nữa, tôi cố tìm kiếm trên nét mặt của bà ta một chi tiết thú vị nào đó khác. Chẳng có gì... Tôi quay ngoắt đi khi bà ta định hôn tôi. (Tởm! Hết việc để làm hay sao!) Giá tôi được nằm trên tay viên sĩ quan chồng bà ta thì tốt, tôi thích nghe ông ta nói chuyện hơn. Không biết ông ta có chức vụ quan trọng gì trong hàng ngũ Waffen-SS không nhỉ? Liệu ông ta đã gặp Quốc trưởng chưa? Ông ta có may mắn được tháp tùng Ngài không? Ông ta có phải là một trong những cố vấn của Ngài không? Khi Quốc trưởng đã đánh chiếm xong các nước mà Ngài từng dự định từ trước chiến tranh thì liệu ông ta có được biệt phái, sang Pháp chẳng hạn, cùng với gia đình của mình trong đó có tôi không nhỉ?... Nhưng ông ta vẫn giữ im lặng, chỉ nhìn tôi một cách lơ đãng khi người vợ kéo ông ta lại gần, cứ như là ông ta đang ở trong cửa hàng và được vợ hỏi ý kiến về việc chọn một cái váy mới... Tôi sẽ tự tìm ra câu trả lời cho các câu hỏi của mình. Tôi sẽ đếm số lượng các ngôi sao được thêu trên bộ quân phục đen đẹp tuyệt của ông ta, như vậy tôi có thể biết được cấp bậc của ông ấy, ít ra thì việc này cũng giúp tôi giết thời gian...
Như vậy, nếu tôi không nhầm và không đếm sai - tôi không dám chắc về điều này bởi vì cái bà đáng ghét kia cứ đung đưa tôi trên tay và không ngớt huyên thuyên - ông ta có ba sao và hai gạch, có nghĩa ông ta hoặc là trung uý hoặc là đại uý. Tôi lưỡng lự giữa hai cấp bậc này, hay ông ta là trung tá nhỉ?... Không phải, tôi lại nói linh tinh rồi, làm rối tung hết cả lên!... Tôi vẫn nghĩ rằng mình thuộc làu làu danh sách các quân hàm và cấp bậc tương đương của chúng. Tự dưng tôi quên khuấy đi mất... Mà cũng không sao! Chỉ tại cái sự lắm mồm của bà ta nên tôi không thể tập trung. Phải ôn lại một chút mới được. Tôi sẽ đọc lại danh sách từ đầu đến đoạn giữa, coi như khổ đầu tiên của một bài hát ru con. Nếu không vấp váp gì thì tôi sẽ đọc tiếp phần thứ hai...
Xem nào, thế này nhé:
"Một gạch là binh nhất.
Hai gạch là hạ sĩ.
Một sao là hạ sĩ nhất.
Một sao và một gạch là trung sĩ.
Hai sao là trung sĩ nhất.
Hai sao và một gạch là thượng sĩ nhất.
Ba sao là thiếu uý.
Ba sao và một gạch là trung uý.
Ba sao và hai gạch là đại uý."
Xong! Tôi đã nhẩm xong một nửa danh sách mà không hề nhầm lẫn, hoàn toàn trôi chảy. Bây giờ đến đoạn tiếp theo!
"Bốn sao là..."
Chuyện gì xảy ra vậy? Cặp vợ chồng đã biến mất. Tôi lại đang bị buộc chặt vào ghế. Josefa và một nữ y tá nữa đang đứng ngay trước mặt tôi và nhìn tôi với vẻ lo ngại.
"Tôi không biết nó bị làm sao, chị Josefa ạ," nữ y tá nói khẽ. "Bỗng nhiên nó có vẻ không được bình thường. Nhưng mà sáng nay nó vẫn hoàn toàn khoẻ mạnh, tôi có thể khẳng định với chị như thế... Hay là nó đang có vấn đề gì?"
"Tôi vẫn nghĩ rằng nó sẽ là đứa đầu tiên được nhận nuôi! Kiểu người ta phải tranh nhau để có nó ý!"
Josefa, với vẻ thất vọng rõ rệt, quay đi mà không nói thêm câu nào và chạy tới chỗ cặp vợ chồng ở đầu kia của gian phòng.
Tôi nghĩ rằng tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi đã quá tập trung vào việc ôn lại bài học thuộc lòng đến nỗi mặt tôi nghệt ra nhìn rất đần độn.
Vậy là tôi sẽ không phải ra khỏi Heim ngày hôm nay. Càng tốt!
Tôi thầm mong Josefa sẽ không quá tức giận và sự cố nhỏ này sẽ không đến tai ngài bác sĩ Ebner. Không thể để cái vẻ mặt ngu ngốc của tôi khiến tôi trở thành một "con thỏ". Điều này cực kì nguy hiểm cho tôi. Nhưng không phải đó chính là sự gan góc của tuổi trẻ mà Quốc trưởng mong muốn hay sao?
Dù sao thì tôi cũng rất hài lòng, tôi đã tránh được việc bị nhận làm con nuôi hôm nay và điều đó rất có lợi cho mơ ước thầm kín của tôi. Tuy tôi đúng là một đứa trẻ nhưng tôi không được sinh ra để sống cuộc sống gia đình.
Tôi phải nghĩ kế để làm sao vượt qua được sáu năm sắp tới một cách khôn ngoan nhất.