Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 126 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 26

❊ ❊ ❊

Thế là xong nạn nhân thứ hai.

Nạn nhân thứ ba sẽ là ai nhỉ? Kẻ đó có thể bắt đầu run sợ được rồi.

Herman thiệt mạng trong một bài huấn luyện "sử dụng lựu đạn".

Bài huấn luyện này khá phổ biến, nó là thế này: Các học viên lớn phải đặt một quả lựu đạn lên mũ sắt, chỉnh hẹn giờ ba giây đồng hồ và rút chốt. Bài huấn luyện được xem là thành công khi người học viên đứng im bất động, không nhúc nhích dù chỉ một phân, không run rẩy, có khi là không cả suy nghĩ nữa - bởi một ý nghĩ nào đó có thể làm anh ta nao núng. Quả lựu đạn đứng yên trên mũ của anh ta rồi phát nổ tại đó. Không có thương vong, người lính tập sự vẫn an toàn. Tất nhiên anh ta sẽ hơi loạng choạng do bị choáng bởi tiếng nổ và sự sợ hãi cùng cực phải chịu đựng trong khoảng thời gian ba giây đồng hồ tưởng chừng như dài vô tận ấy. Nhưng anh ta vẫn lành lặn.

Bài huấn luyện thất bại khi quả lựu đạn rơi khỏi mũ - nó được đặt chưa đúng chỗ trên mũ, người học viên trót có một cử động, dù là nhẹ nhất, bất chợt có nhu cầu hắt hơi, ho hắng, một làn gió thổi qua - và nó nổ tung dưới chân anh ta. Anh ta có thể bị gãy nát một phần chân, hay cả cẳng chân, hoặc cả hai chân, nhưng anh ta vẫn sống sót và sẽ nhanh chóng được đưa tới bệnh viện. Trường Napola sẽ trả viện phí và cho anh ta hưởng chế độ phụ cấp suốt đời coi như một sự bồi thường.

Trường hợp của Herman thì không phải là một sự thất bại nữa mà là tắm máu. Một cuộc tàn sát. Quả lựu đạn rơi xuống vai của anh ta, vụ nổ đã biến đầu anh ta thành một đống bầy nhầy.

Giống hệt như Gunter.

Dấu vết của kẻ sát nhân trong vụ giết người thứ hai này khá rõ ràng, ít ra là đối với tôi, người từng biết tới vụ giết người đầu tiên và thủ phạm là Lukas. Lần này thì tôi không cần lời giải thích của anh ta để có thể đoán được việc gì đã xảy ra. Herman đã không run rẩy, Herman đã không hắt hơi, nếu có thì anh ta chỉ mất đôi chân thôi. Lukas muốn anh ta phải chết. Lukas muốn chặt đầu anh ta. Để làm điều đó anh ta phải làm cho quả lựu đạn rơi xuống một vị trí chính xác: trên vai. Chỉ cần một vết lồi nhỏ khó nhận ra trên mũ của nạn nhân là được. Lukas hẳn đã phá hoại cái mũ của Herman khi anh ta đang ngủ. Hoặc viện một lí do nào đó để Herman đổi mũ với anh ta vào phút chót.

Tôi nghĩ rằng tôi đã đoán chính xác, tuy vậy tôi sẽ không bao giờ có được sự xác nhận nào cho phán đoán của tôi.

Lukas đã vắng mặt ở nhà ăn trưa ngày hôm đó. Cũng không thấy anh ta ở trang trại hay trong xưởng mộc vào buổi chiều. Phải chăng anh ta đã bị phát hiện và thông tin về việc bắt giữ anh ta vẫn chưa được tiết lộ?... Tôi hình dung ra anh ta bị hiệu trưởng tra hỏi, bị xét xử, bị kết tội là thủ phạm, bị treo cổ lên một cái móc hàng thịt, máu me đỏ lòm và được đặt ở trong sân trường để bêu gương trước tất cả mọi người. Bữa tối cũng chẳng thấy tăm hơi anh ta đâu. Không chịu nổi nữa, tôi bèn hỏi một người bạn học cùng lớp với anh ta thì được biết anh ta cùng một vài người nữa đã lên đường tham gia một chuyến thực tập kéo dài nhiều tháng.

Phù!

Trong thời gian theo học ở Napola, các học viên lớn thường xuyên tham gia các khoá thực tập ở ngoài phạm vi nhà trường. Nhiều chương trình được tổ chức: du học nước ngoài, ví dụ như tới trường Napola được mở tại một quốc gia bị chiếm đóng ở châu Âu. Lưu trú tại các gia đình Đức ở thành phố hay miền quê để giúp một tay khi đàn ông trong nhà đi vắng và ngăn ngừa sự lan tràn của những lời đồn thổi hay quan điểm thất bại chủ nghĩa, về nông thôn phục vụ, giúp đỡ tiến hành thu hoạch khoai tây. Còn Lukas, anh ta được gửi đi làm "nhiệm vụ đặc biệt". Đó là việc giám sát những tù nhân chiến tranh trong các nhà máy (trước kia thì là các nhà máy lắp ráp xe hơi Volkswagen, bây giờ là trong những nhà máy sản xuất vũ khí và đạn dược). Những nhân công tới từ Pháp, Bỉ, Hà Lan, hay cả Nga nữa. Người Nga là những người nhiều tai tiếng nhất. Luôn phải kiểm tra tốc độ công việc của họ và ngăn cho họ khỏi ăn trộm.

Tôi được an ủi gấp đôi. Lukas chưa bị phát hiện và trong những tháng tới sẽ không có học viên nào bị mất đầu - theo đúng nghĩa đen.

Nhưng trong khi chờ đợi tôi cảm thấy lo lắng.

Có điều gì đó không bình thường. Tôi linh cảm thấy có chuyện gì đó đang âm thầm diễn ra.

Bầu không khí ở Napola có sự thay đổi. Số lượng người càng ngày càng ít đi, cả giáo viên lẫn học sinh. Những giáo viên ra trận không có người thay thế, những học sinh của lớp cuối cấp được gọi đi lính, không có cả kì thi cuối năm. Nhiều học sinh trung học được nhảy cóc hàng loạt lên lóp trên cứ như thể chúng đột nhiên được xác nhận là có năng khiếu đặc biệt. Các bài giảng vào buổi sáng được rút gọn tối đa. Không còn các tiết học tiếng Đức, lịch sử, toán nữa mà chỉ thỉnh thoảng có tiết sinh vật học. Trái lại, việc rèn luyện thể lực được tăng gấp bội. Các tiết thể dục được bắt đầu ngay vào giữa buổi sáng, tiếp tục vào buổi chiều và kéo dài để thay thế cho những giờ làm bài tập có giáo viên kèm. Thật là mệt mỏi, chúng tôi không được phép mắc bất cứ sai lầm nào dù nhỏ nhất, các biểu hiện yếu đuối bị trừng phạt nghiêm khắc, các huấn luyện viên dường như sắp phát khùng lên.

Ngay cả hiệu trưởng cũng vậy, cứ vào giờ ăn ông ta lại rót cho chúng tôi một bài diễn văn với thời lượng gấp đôi thay vì đọc trích đoạn sách như thường lệ. Thường ngày ông ta vốn ăn nói khoan thai nhưng giờ thì thường xuyên gằn giọng. Mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm, ông ta làm những động tác như đang diễn kịch, ánh mắt lo lắng lướt qua những hàng thính giả hòng tìm thấy ở người này hay người kia trong số chúng tôi một thái độ tỏ ý hoài nghi. Dân quân tự vệ!47 Ông ta có mỗi từ cửa miệng đó. Dân quân tự vệ đang phát hiển mạnh mẽ. Một lực lượng quân sự mới đang trỗi dậy. Không gì có thể ngăn được nó, nó sẽ đảm bảo cho chiến thắng của Đế chế, như loạt pháo hoa cuối cùng của một màn bắn pháo hoa. Chúng tôi, những thiếu niên, sẽ là thành phần cốt lõi của nó. Chúng tôi sẽ cầm vũ khí. Chúng tôi phải sẵn sàng để cống hiến hết mình cho Quốc trưởng.

Bài diễn văn dài gấp đôi nhưng lượng thức ăn trong đĩa lại vơi đi phân nửa. Mà việc rèn luyện thể lực làm chúng tôi ăn như hùm. Tôi rất nhớ và thèm những món thức ăn mà Lukas từng đem cho.

Trong khi Lukas thì vẫn vắng mặt.

Tuy vậy, tôi vẫn có cảm giác đang nghe thấy tiếng anh ta bình luận về những lời nói của thầy hiệu trưởng và bóc mẽ ông ta. Liều "độc dược" được tiêu hoá chậm hơn nhiều so với thức ăn trong cơ thể tôi. Một tiếng nói nội tâm - tiếng nói của Lukas? Hay của tôi?... Tôi chẳng biết nữa - nói với tôi rằng nếu như chúng tôi thiếu giáo viên là bởi họ đang ở ngoài mặt trận. Nếu như người ta gọi nhập ngũ những đứa tuổi càng ngày càng trẻ thì là bởi vì những người lớn đã bỏ cuộc. Họ đã bị giết hay bị bắt làm tù binh.

Có những lời xì xào bàn tán. Nghe nói là thỉnh thoảng các huấn luyện viên vẫn thành lập những đội biệt động gồm những học sinh chưa bị gọi nhập ngũ. Một đội như thế gồm năm thành viên, trong đó một đứa mới mười ba tuổi, mới đây đã lên đường làm nhiệm vụ. Chỉ có hai trong số năm người trở về trong tình trạng bị thương nặng. Thằng bé mười ba tuổi bị mất nửa khuôn mặt. Những lời đồn đại khác nói rằng trên toàn đất nước, mỗi trường học phải rút lui để sát nhập vào một trường khác trong trường hợp quân địch tiến lại gần - chủ yếu là người Nga. Nhưng chúng tôi thì chẳng có chỗ nào để mà rút lui cả. Potsdam nằm ở quá gần Berlin.

Thật khó mà phân biệt đâu là thật, đâu là giả trong những lời đồn đại đó. Không biết là nên sợ phải chết hay nên vui vì được chiến đấu. Hay là sợ phải chiến đấu và vui vì được chết.

Lợi ích của những thay đổi này là sự kiểm soát trở nên lỏng lẻo, nhất là tại các phòng ngủ vào ban đêm. Chúng tôi chẳng còn phải sợ tay đội trưởng nữa. Ngay cả khi hắn ngồi lù lù ở đó thì hắn cũng chẳng có gì để đôn đốc cả. Phần lớn bạn bè của tôi mệt mỏi đến nỗi chúng ngủ ngay cả trước khi leo lên giường. Chúng ngủ rất sớm, bắt đầu gà gật ngay trong giờ giải trí trước lúc tắt đèn. Phòng ngủ im phăng phắc. Đôi khi tôi tự hỏi: "Liệu có khi nào vào lúc sáng sớm, chuông báo thức sẽ vang lên một cách vô vọng trong căn phòng im ắng, không tài nào đánh thức được các xác chết dậy hay không?"

Còn tôi, sự mệt mỏi làm tôi thấy căng thẳng và khó ngủ. Không còn phải nhìn trước ngó sau đề phòng lũ bạn cùng phòng nữa, tôi có thể "chơi đồ chơi" một cách thoải mái.

Tôi vẫn cất món quà của Lukas dưới gối của mình. Vị Quốc-trưởng-đánh-rắm. (Tôi vẫn chưa vứt nó đi, tôi sẽ chỉ vứt nó đi sau khi hỏi Lukas về bí mật chế tạo nó, nhất là tiếng rắm. Nó hoạt động như thế nào?) Cuối cùng thì tôi rất thích nó. Tôi chơi với nó vào tất cả các buổi tối. Tôi nói chuyện với nó. Tôi hỏi nó:

"Có khi nào ông nhầm không? Liệu có phải ông đã nói dối chúng tôi? Liệu những bài diễn văn hùng hồn của ông chỉ là hão huyền? Giống như ông đánh rắm ấy?... Nào, trả lời đi! Trả lời ngay, đồ khốn!"

Món đồ chơi vẫn im lặng, điều đó làm tôi tức giận và thế là tôi cho nó ăn những cái tát. Tôi kéo mạnh cánh tay của nó để trả đũa cho sự im lặng. Và nó đánh rắm liên tục. Điều đó làm tôi buồn cười. Tôi cười nhiều đến nỗi cuối cùng tôi lăn ra khóc rưng rức. Rồi tôi thấy xấu hổ. Tôi thấy ân hận. Tôi đã chửi rủa Quốc trưởng của chúng tôi. Đó là một trọng tội! Tôi đã nghi ngờ lời của Ngài! Điều này bị cấm tiệt! Tôi tự phê bình để tự chuộc tội. Tôi đã phải chịu một sự chi phối tiêu cực. Nhưng tôi tự giải thoát mình khỏi điều đó và vẫn luôn tin tưởng vào chiến thắng. Tin vào sự bất khả chiến bại của Đế chế. Thái độ của tôi đáng bị trừng phạt. Vì không có ai trừng phạt tôi nên tôi tự trừng phạt mình. Tôi rút con dao găm danh dự ra và dùng mũi dao khía lên bàn tay, lên cánh tay. Tuy đau nhưng tôi thấy nhẹ nhõm. Rồi tôi ngủ thiếp đi, mũi chúi vào mông của Quốc trưởng.

Tối nào tôi cũng làm như thế. Sức chịu đựng của tôi bền bỉ hơn món đồ chơi. Ngay cả nếu tôi ngày càng có nhiều vết thương thì chúng cũng không sâu và thành sẹo khá nhanh, trong khi đó thì vị Quốc trưởng do bị đem ra nghịch nhiều, không những không đánh rắm được nữa mà còn bị rời tung ra thành nhiều mảnh.

Tôi quăng nó vào thùng rác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026