Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 3

❊ ❊ ❊

Tôi nhận được rất nhiều quà sau khi chào đời. Cơ man nào là quà.

Đầu tiên là những món quà truyền thống, bạn bè của tôi ai cũng nhận được những món quà này: một cái đèn nến có nhiều chạc, được làm bởi một người tù ở trại Dachau, và một đồng Mác14 (một khoản tiền tượng trưng). Cứ vào mỗi dịp sinh nhật chúng tôi lại được nhận thêm một đồng Mác và một cây nến để hang trí cho cái đèn nến. Và tôi, vì có cùng ngày sinh với Quốc trưởng nên tôi được cấp thêm một quyển sổ tiết kiệm, số tiền trong sổ này sẽ được bổ sung đều đặn.

Một sự khởi đầu cuộc sống thật tuyệt vời, không phải thế sao?

Khoan đã, chưa hết đâu nhé, có vẻ như tôi sẽ còn được nhận món quà thứ tư, một bất ngờ. Josefa đã nói điều này với mẹ mà không tiết lộ đó là cái gì. Nhưng qua vẻ phấn khích của cô ta - mặt đỏ ửng, người thẳng băng, chân rập vào nhau đứng nghiêm còn tay thì để lên ngực như thể đang ngạt thở - tôi tự nhủ rằng đó không thể là một thứ tầm thường. Hẳn phải là một bất ngờ to lớn, một cái gì đó quan trọng, tầm cỡ. Tôi có một suy đoán nhưng nó tuyệt đến nỗi tôi không dám tin vào điều đó. Mà có thể lắm chứ? Tại sao lại không nhỉ? Tôi chào đời trước tiên, tôi đáp ứng đầy đủ các lựa chọn một cách dễ dàng, không nhẽ là... Ôi! Chỉ cần nghĩ tới điều đó tôi đã thấy xốn xang trong lòng. Được, hãy chờ xem liệu giấc mơ của tôi có thành sự thật hay không.

Ngược lại, có một điều làm tôi thấy phiền lòng: tôi chưa có họ, thậm chí chưa có cả tên. Không đi đâu mà vội, nhân viên ở đây nói như vậy, bởi vì chúng tôi không cần phải ghi tên vào sổ hộ tịch và cũng sẽ không mang họ của mẹ. Mặt khác, ở đây không ai biết họ của ai cả. Những người phụ nữ gọi nhau bằng tên... Không có gì phải vội cả. Nói thì đơn giản! Nhưng tôi muốn có tên chính thức bởi vì trong lúc chờ đợi thì mẹ gọi tôi là "Max", như thể mẹ có quyền đặt tên cho tôi vậy. Tệ hơn cả là mỗi lần mẹ bế tôi trên tay, có nghĩa là ba lần một ngày, mẹ gọi tôi là "Maxounet của mẹ", hoặc không ngớt tuôn ra những câu nói ngớ ngẩn và nực cười như: "em bé tình yêu của mẹ", "con trai yêu dấu", "con trai bé bỏng của mẹ".

Tôi không phải là tình yêu của mẹ, tôi không phải đứa con trai yêu dấu của mẹ, nhất là tôi không hề bé bỏng. Tôi đã lớn, mạnh mẽ, cứng cỏi. Phải chăng mẹ đã quên cái cách mà tôi được sinh ra? May mắn thay Josefa nhìn thấy hết. Cô ta thường xuyên nhắc nhở mẹ tôi:

"Chị Inge, không nên thế! Hãy nói với đứa bé một cách phù hợp! Nó nghe và hiểu chị nói gì đấy, đừng làm vẩn đục trí óc của nó."

Mặt của mẹ hẳn là phải nghệt ra nhìn rất tội nghiệp khi nghe Josefa nói vậy nên cô ta ghé vào tai mẹ nói thầm một cách đồng cảm:

"Thôi được, nếu chị nhất quyết muốn đặt cho đứa bé một cái tên thân mật, tôi sẽ tiết lộ cho chị biết cái tên mà chúng tôi đã nghĩ ra cho nó ít lâu sau khi nó chào đời: Klein Kaiser. 'Ông Hoàng nhỏ'."

Klein Kaiser. Hai chữ K, không tồi lắm. Ít ra là trong lúc chờ đợi này thì nó cũng khá hon cái tên Max.

Mẹ tôi lo lắng và cố gắng tìm ra một điểm chung nào đó giữa chúng tôi. Tôi đoán vậy qua những lần bắt gặp mẹ đang nhìn tôi một cách đặc biệt chăm chú, đôi lông mày cau lại với vẻ dò xét, suy tư. Dựa vào vẻ mặt cau có của mẹ thì có thể suy ra rằng chúng tôi không hề giống nhau. Hơn nữa, những người phụ nữ khác cũng khẳng định điều đó: "Ô! Cô đừng lo lắng quá, thằng bé này hẳn là giống cha nó!" Và mẹ lại càng bần thần suy nghĩ và cố gắng tập hợp những kí ức: người cha, người cha... Anh ta trông như thế nào nhỉ? Mẹ không thể nhớ nổi. Điều đó cũng không khó hiểu, hôm đó trời tối và lạnh, cuộc ân ái kết thúc một cách chóng vánh và mẹ thì không rời mắt khỏi chân dung của Quốc trưởng. Có chăng thì chỉ sót lại một chút hương thơm của nước hoa, mùi nồng nồng của mồ hôi, hơi thở đầy mùi rượu, âm thanh của một giọng nói, tiếng thở gấp gáp, hình ảnh thoáng qua của một cái hình xăm dưới nách - các sĩ quan SS thường xăm biểu tượng nhóm máu của mình ở chỗ này. Nó sẽ có ích trong trường hợp cần truyền máu.

Dường như đôi khi mẹ có những suy nghĩ tiêu cực, tôi biết và tôi cảm nhận được điều đó. Chẳng hạn mẹ bỗng dưng thần người đi khi đang bế tôi trên tay. Ô! Mà chỉ một chút xíu thôi, không lâu, phải tinh ý lắm mới thấy. Bởi vậy tôi đoán rằng mẹ đang rất phân vân với hàng loạt suy nghĩ trong đầu: các câu hỏi, sự hoài nghi hay những nuối tiếc?

Sự hoài nghi không tốt chút nào cả, những câu hỏi lại càng không. Không bao giờ được tự tra hỏi bản thân.

Phải có một niềm tin mù quáng vào Quốc trưởng. Còn nuối tiếc ư, đã quá muộn rồi!

Khi thấy mẹ sao nhãng như vậy, tôi liền gào lên thật to, lí do là vì động thái đó của mẹ làm tôi không dễ chịu chút nào. Mẹ nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định trước mặt, mặc cho người ngả về phía sau và kết quả là vú của mẹ tuột khỏi miệng tôi. Tôi chịu không tìm được nó để ngậm lại nên tôi không thể tiếp tục bú. Tôi tức tối và khóc thét lên với âm lượng tối đa và điều đó đã không vô ích, tiếng khóc chói tai của tôi đã đánh động sự chú ý của bác sĩ Ebner khi đó đang ngồi trong phòng làm việc của mình ở tầng trên cùng của toà nhà. Ông ta liền với lấy cái ống nhòm để quan sát tình hình dưới sân hiên nơi mẹ con tôi đang ngồi cùng với những người khác. Mẹ sực tỉnh khi cảm thấy ống nhòm đang chĩa thẳng vào người và dò xét từng cử chỉ nhỏ nhất của mình. Mẹ cố nhoẻn cười bằng đôi môi đang run rẩy và tiếp tục cho tôi bú.

Tôi bú từng hơi dài một cách thèm thuồng và hối hả, đôi lúc gần như cắn cả vào núm vú.

Phải thừa nhận là về khoản này thì tôi không có gì phải phàn nàn, mẹ tôi rất tốt sữa. Cho tới hôm nay khi tôi được ba ngày tuổi, các y tá đã ghi trong sổ rằng mẹ đã cho tôi bú được 17.620 gam sữa. Nhiều hơn hẳn so với những bà mẹ khác. Mẹ phải giữ vững phong độ, nếu mẹ tiếp tục cho tôi bú với liều lượng như vậy thì sẽ được thưởng và được kéo dài thời gian nuôi con ở Heim. Về phần tôi thì bởi tôi hợp tác cùng với mẹ nên tôi cũng sẽ phá được một kỉ lục giống như khi tôi chào đời.

Ô! Đúng rồi, tôi chợt nghĩ đến một chuyện, tôi chưa kể với các bạn về số phận của cậu bé từng cạnh tranh với tôi, đối thủ của tôi.

Kaputt. Tot. Chết.

Lần này thì thực sự là chết non chứ không phải bị "tẩy trùng" nhé. (Tôi đã học thêm được một mật ngữ mới: "tẩy trùng", có nghĩa là "chết một cách êm ái".) Quả thực là đối thủ của tôi đã tự tẩy trùng với chính sợi dây rốn của cậu ta. Bà đỡ đã không thể gỡ hết tất cả các vòng dây rốn rối tung lên mà cậu ta đang bị vướng vào. Bà ta bủn rủn hết cả chân tay khi phải thông báo sự mất mát này với bác sĩ Ebner vì bà ta rất có thể sẽ bị "chuyển đi chỗ khác". Nhưng Ebner không hề tỏ ra giận dữ, ngược lại sau khi nhìn lướt qua cái tử thi bé bỏng đó, ông ta đã khen ngợi bà ta vì tiết kiệm được một mũi tiêm mà ông ta có thể sẽ phải dùng đến nếu như cậu ta sống sót. Một mũi tiêm xuyên qua thóp, một cái giãy nhẹ, một tiếng nấc yếu ớt và "Hốp!" Kết thúc. Không hề đau đớn tí nào. (Tôi đã nhìn thấy ở trong cái phòng xét nghiệm nơi tôi phải trải qua các cuộc kiểm tra: cái ống tiêm từng làm tôi sợ chết khiếp đó, quả thực nó chính là để dùng cho việc "tẩy trùng".)

Hẳn các bạn sẽ tự hỏi tại sao phải tẩy trùng đối thủ của tôi đúng không? Bởi vì không thể giữ lại trong Heim một thành viên không phù hợp. Hãy nghĩ mà xem, đứa bé có tóc nâu. Thật ra thì tóc nâu cũng vẫn có thể châm chước được nếu không thể có màu tốt hơn thế, nhung có nhiều gam màu nâu khác nhau. Ngặt nỗi đối thủ của tôi có tóc màu nâu đen, đen như quạ. Và với cơ thể lông lá của mình cậu ta nhìn không khác gì một con khỉ con. Đấy là còn chưa nói đến làn da sẫm màu... Ebner rốt cuộc cũng không kìm chế được cơn giận dữ của mình đối với những nhân viên của RuSHA khi yêu cầu họ cung cấp toàn bộ những hồ sơ liên quan đến cuộc gặp gỡ mà từ đó sinh ra cái sản phẩm bị hỏng này. Nhất định là có sơ hở ở đâu đó. Hoặc do lỗi của người cha, hoặc do lỗi của người mẹ. Một trong số họ hẳn đã gian dối về giấy chứng nhận nguồn gốc Aryan của mình. Hay như tôi từng nói với các bạn trước khi chào đời: di truyền học vẫn còn quá bí ẩn. May mắn thay là không lâu nữa người ta sẽ có thể kiểm soát nó để tránh xảy ra những sai sót như vụ này. Những sai lầm như thế này sẽ rất hữu ích cho tương lai.

Trong trường hợp này thì lại không phải lỗi của di truyền học. Cô Bertha, người mẹ của con khỉ nhỏ kia, chính là người đã nói dối. Trong gia phả của cô ta có sự hiện diện của một người đàn ông Do Thái. Cô ta đã bị chuyển tới một nhà máy sản xuất đạn dược ngay sau khi sinh. Cô ta không thể sinh con cho Quốc trưởng nữa, vậy cô ta phải làm việc. Cô ta phải cống hiến bằng một cách khác.

Vậy là vụ việc đáng tiếc này đã giúp ích cho kế hoạch của tôi. Chiến thắng của tôi lại càng vẻ vang hơn, thành tích đầu tiên của tôi trong chiến đấu! Tiêu diệt đối thủ ngay từ trong trứng.

Thôi, chúng ta không nói tới những chuyện không hay như vậy nữa nhé. Hãy tranh thủ tận hưởng một chút ánh nắng mặt trời và sự yên bình.

Ngay lúc này, mặt trời chiếu những tia nắng xuân ấm áp xuống sân hiên nơi đặt những cái nôi của chúng tôi. Có khoảng ba mươi cái, có khi hơn. Không gian lúc này hoàn toàn yên tĩnh bởi vì tôi đã ra hiệu như thế. Lúc nãy khi tôi cất tiếng khóc thì tất cả bạn bè tôi cũng bắt chước khóc váng lên. Các y tá ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Sau đó tôi nín khóc và những đứa trẻ khác cũng nín theo. Tôi quả là một người chỉ huy thực sự.

Tôi rất thích sự tĩnh mịch sau khi bú để có thể ngủ thiếp đi. Những chiếc nôi của chúng tôi được đặt ngay ngắn thành hàng thẳng tắp trên sân hiên nhìn như một đội quân sẵn sàng xung trận. Đó là những chiếc nôi rất đẹp, rộng rãi, dễ chịu, được phủ bằng một tấm vải trắng muốt, được trang trí bằng viền tua rua. Chúng bảo vệ chúng tôi khỏi ánh nắng mặt trời quá gắt - không nên quên rằng những đôi mắt màu xanh nhạt của chúng tôi đặc biệt nhạy cảm - và khỏi những cái nhìn tò mò. Chúng tôi đang ở nông thôn và phải dè chừng những người nông dân sống gần đó. Bác sĩ Ebner tự tay thiết kế những chiếc nôi này và ông ta yêu cầu sử dụng vật liệu thật chắc chắn để đề phòng mọi tai nạn. Khung của nôi được giấu kĩ trong lớp đệm lót. Như các bạn biết đấy, Ebner thực sự quán xuyến tất cả. Ông ta tuyển các y tá và các vú nuôi, tính toán lượng vitamin mà chúng tôi cần. Tóm lại đó là người cha chung của chúng tôi. Ông ta sẽ kiểm soát cuộc đời của chúng tôi từ thủa lọt lòng cho tới khi chúng tôi được vinh dự khoác lên người bộ quân phục SS.

Nhờ ông ta mà chúng tôi được sống trong một khu vực sạch như lau như li. Đồ đạc trong Heim rất đẹp và hình như là những món đồ khác còn tiện nghi hơn sẽ được chuyển đến, những đồ đạc tịch thu từ những người đối lập với chính quyền. Những Heim khác đang được xây dựng ở khắp nơi trên đất nước cũng sẽ được trang bị bằng những chiến lợi phẩm khi chiến tranh nổ ra. Trong những năm tới, chiến lợi phẩm sẽ càng ngày càng nhiều. Chúng tôi sẽ lấy lại tất cả những của cải mà người Do Thái đã ăn cắp trên toàn châu Âu.

Ebner đồng thời quan tâm đến việc phát triển vườn rau. Người quản gia cho trồng tại đó những luống cà rốt, rau bi-na, đủ mọi loại rau để có nguồn vitamin dồi dào cho chúng tôi khi chúng tôi ăn được thức ăn cứng. Diện tích xung quanh Heim không ngừng mở rộng và người ta lại cần tới lực lượng nhân công từ bên ngoài. Như tôi nói với các bạn lúc nãy, Ebner theo dõi tất cả qua cái ống nhòm của mình: cách xử sự của các bà mẹ với những đứa con của mình, những vú nuôi, các y tá, việc giao nhận hàng. Ông ta để ý đảm bảo không có bất cứ người nông dân nào lai vãng ở khu vực này. Thi thoảng người ta cũng bắt gặp những người như vậy với ý định nhòm ngó xung quanh. Cút ngay! Ebner lập tức phái một người lính gác cùng con chó săn của anh ta tới chỗ họ.

Như vậy là sự yên tĩnh của chúng tôi hoàn toàn được đảm bảo.

Nhưng Ebner cũng có trong tay một hệ thống theo dõi khác, hệ thống nghe lén. Hãy tin tôi vì tôi từng nghe được rất nhiều chuyện. Mỗi khi các bà mẹ tụ tập với nhau như lúc này thì họ tán chuyện mới khiếp làm sao.

Chốc nữa tôi sẽ kể cho các bạn nghe về nội dung câu chuyện của họ. Đó cũng sẽ là cơ hội để giới thiệu với các bạn một vài đứa trong số những người bạn nhỏ của tôi. Hiện tại thì chưa thể được.

"Tổng động viên."

Các thư kí, các y tá và người quản gia ngừng công việc của họ, Ebner rời khỏi vị trí quan sát cạnh cửa sổ của ông ta. Những người mẹ vẫn không ngừng cho con bú cũng tập hợp lại - cùng với chúng tôi - xung quanh cái đài thu thanh mà Josefa vừa đem ra đặt ở ngoài sân.

Một bài diễn văn của Quốc trưởng được phát trực tiếp.

Hãy thử tưởng tượng! Những người Đức dù đang ở đâu, trong văn phòng, ở nhà máy hay trường học đều tạm ngưng công việc lại để nghe bài diễn văn của Ngài. Những người đang ở ngoài đường thì nghe qua các loa phát thanh đặt ở những địa điểm công cộng. Nghe đài là nghĩa vụ công dân, ai không thực hiện nghĩa vụ này sẽ bị tố giác và trừng phạt. Đó là điều thiết yếu cho sự rèn luyện tinh thần gắn bó, để xây dựng một cộng đồng thống nhất, đoàn kết, bách thắng, trung thành với Quốc truởng.

Chúng tôi cùng nhau quây quần bên tiếng nói của Quốc trưởng, không một tiếng ho he. Một vài đứa bạn của tôi không kìm được khóc toáng lên nhưng Josefa vặn to âm thanh của cái đài để ai cũng nghe được tiếng nói của Quốc trưởng. Giọng của Ngài vang lên ấm áp, mạnh mẽ, truyền cảm, hào hùng. Nó lan truyền trong không trung, át hẳn tiếng hót của những con chim hay tiếng lá cây xào xạc trong gió mà khi nãy chúng tôi còn nghe thấy.

Suỵt! Tôi cũng đang nghe đây.

Tôi uống dòng sữa của mẹ.

Tôi uống từng lời của Quốc trưởng.

Bài diễn văn diễn ra thật đúng lúc, ngay trước giờ ngủ trưa. Tôi đã bú no nê, hẹn gặp lại các bạn sau bởi vì tôi phải đi ngủ đã, ngủ đủ giấc sẽ tốt cho sự phát triển trí não và co thể. Đó là điều quan trọng nhất.

Josefa tiến lại bên mẹ để bế tôi vào phòng ngủ, mẹ hơi cau mày lại vì mẹ muốn giữ tôi bên mình thêm một lúc nữa.

"Nào chị Inge!" Josefa nói với mẹ, "chị biết đó là quy định đúng không? Không cần thiết phải nhắc lại với chị điều đó!"

Mẹ chấp thuận một cách miễn cưỡng với nụ cười gượng gạo giả tạo. Tôi cảm nhận được điều đó, bởi vì, như các bạn cũng biết dù sợi dây rốn nối mẹ và tôi đã bị cắt đi từ lâu nhưng dường như nó vẫn hoạt động, như thể có phép màu. Thú thật là nếu được lựa chọn thì tôi sẽ chọn ở lại trong vòng tay của mẹ. Mùi cơ thể của mẹ thật dễ chịu, cánh tay của mẹ thật ấm áp, ngực của mẹ thật mềm mại, y như nằm trong một cái kén. Nhưng mặt khác, cái huy hiệu đảng viên mạ vàng mà Josefa đeo trên áo blouse mới sáng làm sao. Tôi không thể cưỡng lại được sức cám dỗ của nó... Tôi tự hỏi bao giờ thì mình có thể với được nó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026