Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 29

❊ ❊ ❊

Trong cuộc sống không phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra theo ý muốn, điều đó rất khó chịu bởi yếu tố bất ngờ làm bạn lao đao mất phương hướng. Tôi ghét nhất chuyện này. Tôi ghét những sự kiện diễn ra không theo một thứ tự logic sắp đặt sẵn. Tôi ghét việc chúng bị cuốn vào những biến cố không lường trước được.

Ba biến cố lớn nhất đã làm đảo lộn cuộc đời tôi từ trước tới giờ:

Lukas, một gã Do Thái.

Tình cảm mà tôi dành cho anh ta BẤT CHẤP ĐIỀU ĐÓ.

Sự sụp đổ của Đế chế đang ngày càng rõ mồn một.

Biến cố cuối cùng, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là biến cố bất thường nhất, quá sức tưởng tượng nhất, khó lường trước nhất trong các biến cố trên. Đó là điều mà tôi vẫn chưa thể chấp nhận được.

Thế nhưng...

Có những lời xì xào bàn tán, chẳng hạn như người Anh đã đổ bộ lên bờ biển Normandie vào tháng trước, chẳng bao lâu nữa các nước Pháp và Bỉ sẽ được giải phóng. Những lời đồn đại khác thì nói là những người Xô-viết đã vào tới nước Đức. Ban giám hiệu nhà trường không xác nhận các thông tin này. ít ra là không phải bằng lời nói. Thế nhưng những quyết định được đưa ra gần đây đã nói lên tất cả.

Trường Napola còn phải chịu nhiều thay đổi nữa. Ngôi trường dần dần đánh mất những giá trị cốt lõi đã tạo nên danh tiếng của trường. Nạn đào ngũ trở nên phổ biến.

Đối với học sinh khối tiểu học thì việc đào ngũ này được cho phép. Phần lớn bọn chúng được gửi trả về nhà. Về hẳn luôn. Cách đây vài tuần, một chuyến đi gồm đông đảo học sinh đã được tổ chức, lúc đó chúng tôi vẫn chưa dám tin là ở ngoài tình hình đã trở nên tồi tệ đến như vậy. Các ông bố bà mẹ - những người còn sống sót, có một ngôi nhà đâu đó ở vùng nông thôn, xa các thành phố đang bị vây hãm bởi quân thù, và còn phương tiện để di chuyển - tới đón con trai của họ. Hiện tại, những đứa trẻ không có tin tức gì về gia đình được tập hợp lại thành từng nhóm ở cùng vùng với nhau và chúng phải tự xoay xở tìm đường về nhà dưới sự chỉ huy của một người đội trưởng đã được cấp giấy cử đi công tác theo quy định.

Đối với những đứa nhanh nhẹn nhất, việc trở về nhà bằng cách tự xoay xở có vẻ như đem lại kết quả khả quan. (Mặc dầu chẳng có gì đảm bảo với chúng tôi rằng bọn chúng đã đi tới nơi về tới chốn. Có thể trên đường đi chúng dẫm phải mìn, thiệt mạng trong một trận bom hay dưới làn đạn từ họng súng của quân thù.) Dù sao thì bọn chúng cũng không quay lại, trái ngược với một số những đứa yếu đuối nhất. Giống như những con chó bị chủ bỏ rơi trên một công trường hẻo lánh vẫn tìm được đường về nhà, hai hay ba ngày sau khi chúng rời trường, chúng tôi lại trông thấy chúng xuất hiện ở trước cổng, trong tình trạng thật thảm hại, đói khát, rách rưới. Chúng vừa khóc vừa kể rằng khi chúng trình tờ giấy cử đi công tác thay cho giấy thông hành với mục đích được lên tàu, tay trưởng ga vứt trả tờ giấy cho chúng và khuyên chúng dùng giấy đó để "chùi đít". Ban giám hiệu cho chúng nghỉ lại vài ngày, rồi sau đó lại tống chúng ra khỏi cổng.

Manfred nằm trong nhóm những đứa sẽ rời đi hôm nay. Với chiếc va-li nhỏ trên tay, cậu ta tiến về phía tôi để chào tạm biệt. Tôi vội đưa tay ra bắt để làm tiêu tan dự định ôm hôn tôi của cậu ta. (Ôi trời! Đúng là đồ pê-đê!)

"Tại sao cậu không muốn đi cùng chúng tớ?" Cậu ta hỏi với giọng nghèn nghẹn.

Tôi là đứa trẻ được chính phủ bảo trợ. Tôi không có cha mẹ, không có nhà. Tôi chẳng có chỗ nào để về. Đó chính là lí do vì sao tôi là đứa duy nhất trong đám học sinh tiểu học được phép ở lại trường. Tuy vậy, tôi hoàn toàn có thể ra đi, tuỳ tôi quyết định. Manfred biết điều đó và cố tìm cách thuyết phục tôi bằng cách đánh vào chỗ mà cậu ta nghĩ là điểm yếu của tôi. (Cậu ta tưởng bở rồi.)

"Rồi cậu sẽ làm gì? Ở lại một mình với những đứa lớn? Có gì hay ho đâu?"

"Tớ không cô độc, tớ có anh trai tớ!"

"Anh trai cậu đang bị bệnh, anh ta sẽ không thể bảo vệ cậu khi những người Nga ập tới."

"Ai nói với cậu là tớ cần được bảo vệ, hả đồ khốn? Ai nói với cậu là anh trai tớ bị bệnh? Ai nói với cậu là người Nga sẽ tới? Cậu lôi ở đâu ra những điều vớ vẩn này hả?"

Tôi hét vào mặt cậu ta, còn Manfred cúi đầu và không nói gì.

"Tớ, tớ... tớ cần được bảo vệ." Cậu ta nói sau một thoáng im lặng.

Cậu ta ngước nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm nước mắt. Đôi lông mi chớp chớp hệt như một đứa con gái.

"Với cậu, tớ thấy an toàn hơn là với Erwin. Tớ dám chắc rằng đến nhà ga xong là nó sẽ bỏ rơi chúng tớ."

Cái này thì cậu ta không nhầm. Erwin là đội trưởng được phân công phụ trách nhóm của Manfred. Đó là một đứa mất dạy và không đáng tin cậy.

"Không sao đâu, không sao đâu, đừng lo lắng quá. Mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Tôi cần phải động viên cậu ta, Manfred đáng thương. Tôi thấy tội nghiệp cho cậu ta. Cậu ta sợ đến són cả ra quần. Cậu ta chưa bao giờ hoà nhập được với Napola. Tôi thường nghe tiếng cậu ta gọi "mẹ ơi" vào ban đêm, trong phòng ngủ, và giờ thì... Giờ thì làm sao nói với cậu ta rằng rất có thể là "mẹ" - và cả "bố" nữa - đã chết rồi. Rõ là thế rồi! Nếu không thì hẳn họ đã tới đón cậu ta khi vẫn còn kịp. Nhưng tôi không nỡ làm cậu ta hoang mang. Tôi liền lại gần và vỗ một cái thân mật vào lưng cậu ta.

"Mọi việc sẽ ổn thôi, đừng lo lắng!"

Tôi cố gượng cười với cậu ta, tôi làm tất cả những gì có thể để làm cậu ta yên lòng, để chúng tôi chia tay nhau trong vui vẻ. Tôi làm những điều đó một cách thực lòng. Ấy vậy mà cái thằng ngốc này làm hỏng hết việc và nói chính xác những điều cậu ta không nên nói.

"Cậu biết đấy, cha mẹ tớ rất tốt bụng. Tớ là con một, còn cậu thì mồ côi. Tớ đảm bảo là cha mẹ tớ rất muốn nhận cậu làm con nuôi, như vậy chúng ta sẽ trở thành anh em và chúng ta sẽ sống cùng nhau sau khi chiến tranh kết thúc."

Mồ côi. Con nuôi.

Những từ đó làm tôi nổi da gà. Nhất là từ thứ hai. Nó làm tôi sợ chết khiếp. Nó làm tóc tôi dựng lên. Nó làm tôi tức điên. Tôi không muốn làm con nuôi. Tôi chưa bao giờ muốn điều đó, ngay cả khi tôi mới là đứa trẻ sơ sinh. Tôi tọng một cú đấm vào mồm Manfred và bồi thêm một cú đạp vào đít để nhỡ cậu ta vẫn chưa hiểu ra cái thông điệp kia.

"Cha mẹ của mày chết hết rồi! Cút đi!"

Bây giờ, khi các đợt ra đi nối tiếp nhau đã kết thúc, chỉ còn lại một mình tôi trong phòng ngủ. Người ta đề nghị tôi chuyển sang một phòng khác - phòng của những học sinh lớp lớn hơn - nhưng tôi không muốn. Tôi có cảm giác như đào ngũ. Ít ra thì ở đây tôi có thể tha hồ tưởng tượng trước lúc ngủ. Tôi tưởng tượng mình là một anh hùng. Tôi là chiến binh duy nhất còn trụ được trên chiến trường. Tôi cũng quyết tâm chẳng kém gì các học viên lớn tuổi hiện đang trú ở Napola. Đó là những người cuồng nhiệt nhất, hăng hái nhất, trung thành nhất đối với Đế chế. Những người từ lâu đã từ bỏ cha mẹ mình. Thầy hiệu trưởng và các huấn luyện viên giao phó việc bảo vệ trường lớp cho họ khi những người Xô-viết tới. Và dù cho tuổi còn nhỏ, họ có thể trông chờ vào cả tôi nữa.

Tôi cố hết sức tự động viên mình, nhưng có vẻ không hiệu quả lắm. Tinh thần tôi suy sụp. Căn phòng ngủ nhìn thật thảm hại. Sự vắng lặng thật thảm hại. Tôi chỉ mong sao đêm nào cũng có báo động phòng không, để phá tan tâm trạng nặng nề đang làm tôi nghẹt thở. Thêm vào đó, thời tiết tháng Bảy nóng như thiêu như đốt.

Tôi đờ đẫn, người ướt sũng bởi mồ hôi của chính mình.

Ngày 20 tháng Bảy năm 1944.

Tôi biết rõ ngày tháng, bởi tôi tự đặt ra thói quen phải đọc thật to nó lên vào mỗi buổi sáng khi thức dậy, để ít ra còn giữ được một cái mốc. (Đã qua rồi quãng thời gian mà hằng ngày có một đứa học sinh ghi ngày tháng lên bảng đen trong lớp học. Chẳng còn học sinh, chẳng còn lớp học, chẳng còn gì nữa.)

Bây giờ là sáu giờ rưỡi chiều mà trời vẫn chưa bớt nóng nực. Tôi lang thang trong phòng ngủ. Hồi xưa thì khoảng thời gian cuối buổi chiều này được dành cho việc làm bài tập có giáo viên kèm. Hồi đó tôi luôn có ác cảm với tiết học này, bây giờ tôi lại thấy thật khó chịu khi không còn tiết học đó nữa. Tôi tha thẩn giữa những cái giường trống không và nói chuyện một mình như ông già, mục đích là để xua đi sự tĩnh lặng. Đột nhiên một giọng nói vang lên át đi giọng của tôi. Tôi mất vài giây để hiểu ra rằng âm thanh đó được phát qua những chiếc loa trong trường. Một thông báo trên đài phát thanh.

Joseph Goebbels, Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền, sẽ có bài phát biểu trên đài phát thanh với toàn bộ người dân Đức. Điều ông ta chuẩn bị nói mang tính chất đặc biệt quan trọng.

Tôi nín thở đứng im. Cả trường nín thở đứng im. Dù đang trơ trọi một mình nhưng tôi linh cảm được điều đó, như thể tất cả chúng tôi hoà vào một cơ thể duy nhất. Cơ thể của tôi. Máu trong các huyết mạch của tôi đông cứng lại. Tim tôi đập chậm đi, nhịp đập ngắt quãng như những tiếng cồng nện vào ngực. Tôi nghe thấy lời của Bộ trưởng, nhưng những lời nói đó hoàn toàn vô nghĩa. Hoặc giả sử chúng có ý nghĩa đi chăng nữa thì tôi cũng từ chối chấp nhận điều đó.

Một việc như vậy hoàn toàn không thể xảy ra, không thể tin được.

Cái việc đó - theo như Bộ trưởng nói - là hôm nay, ngày 20 tháng Bảy năm 1944, vào hồi mười hai giờ ba mươi đã xảy ra một vụ ám sát nhắm vào Quốc trưởng. Có người đã đặt bom trong căn phòng nơi Ngài có cuộc họp với các tướng lĩnh của mình.

Im lặng. Rồi có tiếng lép bép của micro được phóng đại vang lên trong loa.

Âm mưu ám sát đã thất bại. Quốc trưởng thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc. Đó là một phép lạ, Bộ trưởng kết luận.

Tiếng của thầy hiệu trưởng cất lên cắt nghĩa với chúng tôi rằng hiện tại người ta chưa biết thêm bất cứ điều gì về sự kiện bi thảm này. Chúng tôi sẽ được thông báo ngay khi có tin mới.

Tôi thấy đất dưới chân mình như lún xuống. Tôi nằm vật ra giường, nhìn chằm chằm vào cái gối như thể nó có thể cung cấp cho tôi thêm nhiều thông tin. Nhưng cái gối chết tiệt không nói năng gì với tôi cả, trừ việc nhắc tôi rằng mới chỉ vài tuần trước thôi nó vẫn còn là nơi cất giữ món đồ chơi mà Lukas tặng. Vị Quốc-trưởng-đánh-rắm. Tôi đã phá tan nó rồi quẳng vào thùng rác. Tôi vẫn nhớ như in, nó hoàn toàn bị tháo tung ra thành từng mảnh, dây dợ và lò xo dùng để gắn kết các bộ phận với nhau bị đứt, gãy. Y như một xác chết sau vụ nổ bom. Có khi nào tôi đã tiên đoán trước điều sẽ xảy ra với Quốc trưởng bằng cái món đồ chơi đầy tai ương kia không nhỉ? Hiệu trưởng thông báo là Quốc trưởng đã thoát chết trong vụ ám sát, nhưng ông ta không nói rõ là trong tình trạng thế nào? Tan thành nhiều mảnh? Những mảnh thân thể mà các bác sĩ đã tìm cách ghép lại với nhau ở một nơi nào đó trong bệnh viện? Nhưng ngay cả khi Quốc trưởng được gắn liền lại, liệu Ngài có đánh mất đi các năng lực của mình không? Có khi nào chỉ trong vài giờ tới, người ta sẽ loan báo rằng nước Đức không còn Quốc trưởng? Điều đó có nghĩa là lần này, tôi thực sự không còn cha nữa. Tôi sẽ vĩnh viễn mồ côi và tốt nhất là tôi nên ra đi cùng Manfred.

Một giờ sáng, có hiệu lệnh tập trung tại nhà ăn.

Tất cả mọi người đều có mặt ở đó, căn phòng rộng lớn nhìn vẫn trống trải. Chúng tôi chỉ còn lại khoảng một trăm người. Căn phòng mà trước đây tôi thấy nó mới lộng lẫy làm sao thì giờ không còn như thế nữa. Trần nhà bị ảnh hưởng từ các trận ném bom đã bong rạn, nứt nẻ. Nhiều hình thập ngoặc bị rơi mất một mẩu, nhìn như những thương binh cụt chân, màu sắc của chúng đã bợt đi. Chẳng khác gì mặt của các học viên lớn, mặt họ hõm vào, gầy tọp đi, mệt mỏi.

Lukas cũng đang ở đó, tôi nhận ra sự hiện diện của anh ta một cách hoàn toàn ngẫu nhiên. Anh ta trông sạch sẽ, ăn mặc bảnh bao, không còn vẻ mặt ngu ngơ nữa. Nhưng tôi cóc quan tâm, giờ thì tôi chẳng hơi đâu lo lắng vì anh ta nữa.

Ngồi chênh vênh trên chiếc ghế của mình, thầy hiệu trưởng cất lời. Đầu tiên, ông ta khẳng định với chúng tôi là Quốc trưởng vẫn bình an. Ngài không hề hấn gì ngoại trừ một vài vết xước nhỏ. Tình trạng của Ngài rất tốt, thậm chí không cần nằm viện và Ngài vẫn long trọng đón tiếp Mussolini.48 Ngài đích thân ra đón ông ta ở nhà ga theo đúng kế hoạch đã định.

Những tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ phía các thính giả. Các bộ mặt giãn ra. Thầy hiệu trưởng tiếp tục giải thích bối cảnh xảy ra vụ ám sát. Vụ việc xảy ra tại đại bản doanh của Rastenburg, ở Đông Phổ. Đó không đơn thuần là một vụ ám sát mà là một âm mưu lật đổ chính phủ được hậu thuẫn bởi liên minh của những kẻ chống đối chế độ, những người muốn giành quyền lực để đẩy nhanh sự kết thúc chiến tranh và bán đứng nước Đức cho người Anh. Lúc đó Quốc trưởng đang xem xét bản đồ cùng các tướng lĩnh của mình. Kẻ mưu phản chính, tên phản bội khốn kiếp, là Bá tước Claus von Stauííenberg, tham mưu hưởng lực lượng quân dự bị, đã lén đặt chiếc cặp có chứa bom xuống dưới chân bàn gần chỗ Ngài đang đứng rồi viện cớ phải gọi một cú điện thoại quan trọng để rời khỏi căn phòng. May thay một viên tướng thấy chiếc cặp để hơi vướng chân nên đã đẩy nó vào phía trong, bởi vậy khi vụ nổ xảy ra Quốc trưởng đã được chiếc chân bàn bảo vệ.

Những tiếng rì rầm lại vang lên trong hàng ngũ thính giả. Lần này là sự nhẹ nhõm hoàn toàn. Sự vui vẻ vốn có dần dần trở lại. Mỗi người đưa ra một bình luận khác nhau. Không, không phải cái chân bàn thô thiển kia đã bảo vệ Quốc trưởng, Ngài được các thiên thần Đức hộ mệnh... Quốc trưởng không cần bất cứ sự bảo vệ nào cả! Không gì có thể làm hại tới Ngài, chứng cớ rành rành ra đó còn gì! Ngài là người bất tử!

Những tiếng rì rầm lớn dần và trở thành một tiếng hô đồng thanh. Heil Hitler! Tiếng hô đồng loạt vang lên nhiều lần liên tục và thầy hiệu trưởng cũng hô cùng các học sinh của mình. Ông ta không yêu cầu im lặng. Ông ta biết rằng những học sinh nội trú trẻ tuổi của mình đang rất sợ hãi và sự căng thẳng của chúng cần được giải toả.

Các học viên lớn bắt tay nhau, ôm chầm lấy nhau, họ rời khỏi hàng ngũ khi chưa được lệnh thôi đứng nghiêm. Một số người thậm chí còn ngồi bệt xuống, gục đầu vào tay và khóc nức nở vì vui mừng.

Rồi thầy hiệu trưởng đột nhiên giơ cao cánh tay. Im lặng! Vừa có tin báo là đích thân Quốc trưởng đang phát biểu trên đài phát thanh.

Tất thảy chúng tôi đứng nghiêm. Một giọng nói gay gắt vang lên trong phòng.

Tôi chỉ nhớ được một câu, duy nhất một câu trong suốt bài diễn văn.

Sự trấn ắp sẽ rất nghiêm khắc.

Vài ngày sau lại có một cuộc tập hợp mới.

Lần này chúng tôi tập trung tại phòng chiếu phim.

Chúng tôi xem hình ảnh của vụ xét xử những kẻ mưu phản. Một hình ảnh gây cho tôi ấn tượng đặc biệt mạnh. Một viên tướng - tôi đã quên tên ông ta - đứng trước mặt các quan toà trong khi phải dùng hai tay để giữ quần của mình bởi ông ta không còn cái thắt lưng nữa. Khi các quan toà ra lệnh cho ông ta đứng nghiêm để nghe đọc bản án dành cho mình, chiếc quần dài của ông ta tụt xuống để lộ cái quần lót.

Phòng xử án vang lên những tiếng cười. Các thiếu sinh quân trong phòng chiếu phim của chúng tôi cũng ồ lên cười theo.

Thầy hiệu trưởng cho chúng tôi biết là những kẻ phản bội đã bị hành quyết sau khi phiên toà kết thúc, ngay trong sân của Bendlerblock.49 Những kẻ phản trắc lần lượt bị xử bắn từng người một, sau đó các xác chết được đem treo lên bằng các móc sắt của hàng thịt.

Và đúng lúc đó thì cái điều mà tôi không còn để tâm tới nữa thình lình xảy ra.

Trong khi những hình ảnh của phiên toà và các cuộc hành quyết mà tôi hình dung ra không mấy khó khăn đang lặp đi lặp lại trước mắt, khi trong đầu tôi vẫn văng vẳng tiếng của Quốc trưởng nói về sự trấn áp nghiêm khắc trên toàn quốc, tôi đang tự hỏi liệu sẽ có ai đó trong số các học viên lớn đang ngồi xung quanh bất ngờ lôi ra từ trong túi anh ta món đồ chơi Quốc-trưởng-đánh-rắm đã vỡ tan, giơ nó lên, chỉ vào mặt tôi rồi gào tướng rằng "Cả nó nữa, nó là một trong những kẻ phản trắc! Hãy nhìn xem nó đã làm gì này!" không nhỉ? Thế nhưng, chẳng có gì trong số những điều tôi đang hình dung xảy ra cả.

Quả đúng là có một học viên đứng lên, không phải bất kì ai khác mà chính là Lukas. Anh ta đứng sừng sững ở chính giữa phòng rồi ngay trước mặt tất cả chúng tôi, học sinh, thầy hiệu trưởng và các giáo viên, anh ta tháo dây thắt lưng của cái quần dài ra làm nó tụt xuống mắt cá chân, giống như quần của viên tướng trong bộ phim về phiên toà xét xử. Không chỉ hài lòng với hành động tụt quần dài, Lukas tiếp tục tụt nốt quần lót của mình ra rồi gập người về phía trước, chĩa mông vào toàn thể cử toạ. Sau đó anh ta gào lên:

"Những người làm phản muôn năm! Quốc trưởng của chúng mày không còn thọ lâu nữa đâu! Hắn sắp đi đời nhà ma! Kết thúc đến nơi rồi! Nghe tao nói cho rõ đây! Tao không phải là người Đức, tao là người Ba Lan. Ba Lan và Do Thái!... Do Thái! Do Thái!"

Cả căn phòng lặng đi vì sợ hãi. Một sự sợ hãi câm lặng. Không ai có bất kì một hành động hay lời nói nào, còn Lukas thì như phát rồ, nhắc đi nhắc lại không ngừng câu cuối cùng của anh ta, hơn nữa lại còn bằng tiếng Ba Lan:

"Jestem Polakiem! Polakiem i Zydem! Zydem! Zydem!"

Những ánh mắt ngờ vực đổ dồn về phía anh ta. Những cái miệng há hốc không thốt lên được câu nào.

Rốt cuộc, theo lệnh của hiệu trưởng - người đầu tiên lấy lại được bình tĩnh - hai học viên túm lấy Lukas và giải anh ta về khu biệt giam.

Lần này thì coi như xong.

Anh ta cũng xứng đáng bị xử bắn rồi treo lên cái móc của hàng thịt để bêu trên sân trường.

Thế là vụ bê bối bại lộ, nhưng không phải như tôi từng hình dung. Tôi đã nói với các bạn lúc nãy rồi đó, mọi việc không bao giờ diễn ra như dự kiến. Điều đó thật khó mà có thể chịu đựng nổi.

Và tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên.

Tôi đang ngủ.

Một giấc ngủ với đầy ác mộng.

Tất cả những hình ảnh ghi lại trong ngày hoà quyện vào nhau, quay cuồng trong một vũ điệu điên loạn. Tôi thây Quốc trưởng bị tụt mất quần dài và chĩa mông vào toàn thể dân tộc Đức. Tôi thấy Lukas bị xử bắn đang gục trên vũng máu, cơ thể chi chít vết đạn. Còn về phần tôi, tôi thấy mình bị treo lên cái móc của hàng thịt như một khúc giăm-bông lớn. Vây quanh tôi là những học viên lớn tuổi với những con dao găm của họ. Họ đang đói lả, họ xẻo thịt tôi, cắt chúng ra thành từng mẩu rồi ăn ngấu nghiến. Đúng lúc tôi định thét lên thì một cái lắc mạnh làm tôi tỉnh giấc.

Cái gì vậy? Một trận động đất? Hay có báo động máy bay?

Không. Đó là Lukas. Một Lukas tươi tỉnh. Dáng vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát, tay xách theo một cái va-li. Anh ta đặt va-li xuống đất, mở nó ra rồi lục các ngăn tủ của tôi và nhét tất cả những gì vo được vào đó.

"Mày còn tiền giấu ở đâu đó không?"

Tôi chỉ cho anh ta chỗ cất tiền ở dưới tấm đệm giường. Anh ta lôi tôi ra khỏi giường và nhặt vội lấy những tờ tiền.

"Nhanh lên! Nhanh lên!" Anh ta hét lên và ném cho tôi bộ quần áo. "Mặc quần áo vào! Chúng ta biến thôi!"

"Anh nói sao, biến? Biến đi đâu? Mà anh làm thế nào thoát ra khỏi phòng giam được?"

"Tao có ở đó quái đâu," anh ta nói và giơ con dao găm dính đầy máu lên. "Tao đã cho hai thằng ngốc định nhốt tao vào phòng giam về chầu ông bà ông vải rồi. Và cách đây khoảng năm phút tao đã châm lửa đốt trường. Đầu lâu này, nếu mày không muốn bị chết cháy thì hãy theo tao mau!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026