Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 6

❊ ❊ ❊

Tôi bị chảy nước mũi, ỉa chảy, bỏ ăn và người nôn nao khó chịu.

Tôi bị làm sao vậy? Người ta thường nói rằng hôm trước tiệc tùng xong thì hôm sau sẽ rất mệt mỏi. Đúng. Cứ cho là tôi bị khô cổ nhức đầu giống đám nữ y tá, những người đã uống rất nhiều sâm-banh sau bài diễn văn của Quốc trưởng. Thế nhưng buổi lễ đặt tên của tôi qua từ lâu rồi. Đã hai tháng nay tôi ở trong tình trạng uể oải, hay quấy khóc. Hệt như Helmut, cậu con trai của Heidi.

Trong thâm tâm tôi nghĩ là tôi biết nguyên nhân vì sao mà tôi lại quặt quẹo như vậy.

Chuyện xảy ra từ hai đêm trước, đang ngủ ngon lành thì tôi chợt nghe thấy những tiếng động. Tiếng của những bước chân rón rén và những lời thì thào đáng ngờ. Có chuyện gì vậy nhỉ? Nhà trẻ không phải là một nơi thực sự yên tĩnh, các bạn biết đấy, những tiếng khóc của đứa này hay đứa kia trong số đám bạn nhỏ của tôi không phải là thủ phạm duy nhất gây ra sự ồn ào. Điều đó hết sức bình thường và tôi thì đã quá quen với nó. Ngược lại, điều khó chịu nhất là, ví dụ như, có một bà mẹ nào đó bỗng bất chợt nổi hứng muốn lén chạy xuống xem con mình. Các nữ y tá trực phát hiện ra ngay, họ sẽ tìm cách dẫn cô ta quay lại phòng và việc này thường gây ra những vụ cãi cọ bất tận. Dù sao thế cũng vẫn còn may chán vì nhiều khi... chẳng thấy đứa trẻ đâu cả. Người mẹ nhận ra cái nôi con mình từng nằm giờ trống không.

"Chị đừng lo! Thằng bé nhà chị hơi ốm, không có gì nghiêm trọng đâu, nó đang ở bệnh xá," người ta giải thích với cô ta.

"Tôi muốn gặp con tôi!"

"Hiện tại thì điều đó không thể được, nó rất dễ lây, chúng tôi đã cho cách li rồi."

"Các người nói dối! Các người nói dối!" Bà mẹ hốt hoảng gào lên.

Cô ta trở nên hoảng loạn, nữ y tá cho gọi thêm người tới giúp sức và họ tiêm cho cô ta một mũi để làm cô ta bình tĩnh trở lại. Các bạn bảo làm sao mà ngủ tiếp được sau một vụ om sòm như vậy chứ?

Tôi đâm ra ngẫm nghĩ rồi tự hỏi liệu "bệnh xá" và "cách li" có phải là những mật ngữ mới mà tôi chưa hiểu ẩn ý của chúng hay không... Có những đêm tôi thấy Josefa âm thầm đi vào khu nhà trẻ. Cô ta mặc một chiếc áo choàng rộng màu đen như thể sắp đi đâu đó và có một người đàn ông tới cùng cô ta. Cô ta đi một vòng các dãy nôi để xem xét và dừng lại trước chiếc nôi này hay cái nôi kia và nói: "Đứa này! Đứa này!... Và đứa kia!" Người đàn ông bế những đứa bé mà cô ta chỉ định lên và đặt chúng vào một chiếc giỏ lớn, một lát sau tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng xe tải loại nhỏ nổ máy rồi nhanh chóng rời đi. Nó giống tiếng những chiếc xe tải vẫn thường giao thực phẩm vào mỗi buổi sáng sớm. Nhưng đằng này lại chỉ có độc một chiếc duy nhất.

Ngày hôm sau, những chiếc nôi vẫn trống trơn. Chỉ có một núm vú giả và một cái xúc xắc là dấu vết duy nhất về những đứa bé đã từng nằm ở đây. Nếu mẹ của chúng vẫn còn sống ở Heim thì khó tránh khỏi một vụ ầm ĩ. Nếu họ đã rời đi và đuợc thay thế bởi một vú nuôi thì sẽ không có gì xảy ra cả. Vả lại, chỉ một vài tiếng đồng hồ nữa thôi là những chiếc nôi rỗng đó sẽ đón nhận các thành viên mới.

Vậy những đứa trẻ biến mất trong đêm chúng đi đâu nhỉ? Câu hỏi này làm tôi lo lắng. Liệu có chuyện... buôn bán trẻ con ở đây không? Phải chăng Josefa - Josefa gương mẫu, tận tuy với công việc trong Heim, Josefa cánh tay phải của bác sĩ Ebner - đã bán chúng? Chúng tôi quý như vàng, Quốc trưởng của chúng tôi đã khẳng định điều đó. Các bạn sẽ dễ dàng hiểu vì sao vào cái buổi đêm mà tôi muốn kể với các bạn, tôi đã rất lo sợ khi nghe thấy tiếng buớc chân của Josefa dừng lại truớc cái nôi của mình.

Đến luợt tôi.

Tôi tin chắc mười mươi rằng mình sẽ bị đem ra chiếc xe tải chở hàng.

"Tôi chấp nhận yêu cầu của chị, chị Inge," Josefa thấp giọng với vẻ gắt gỏng. "Đây là trường hợp đặc biệt bởi vì chị luôn là một cá nhân xuất sắc. Nhưng vì lợi ích của bản thân chị, đừng có lề mề quá."

Chị Inge? Vậy là người đi cùng với Josefa không phải là người đàn ông với cái giỏ to. Tôi thấy yên tâm hơn, nhất là khi tôi nhận ra mùi của mẹ lúc này đang bế tôi trên tay. Mẹ ôm chặt tôi vào lòng và tôi cảm nhận được ngay lập tức trạng thái căng thẳng đặc trưng này mỗi khi có chuyện không ổn. Mẹ run rẩy và khóc, nước mắt lã chã như mưa đến nỗi nhiều giọt rơi cả lên mặt tôi. Tã của tôi đang ướt sũng và điều này chỉ càng làm tôi cảm thấy lạnh hơn.

"Nào, đi thôi, chị Inge!" Josefa giục. "Chị đang tự làm khổ mình. Đây, cái này sẽ làm chị vững tâm hơn! Chị đã để quên nó trên cái tủ đầu giường, hãy cất nó vào túi xách của chị!"

Mẹ không nói không rằng, nước mắt khiến mẹ không nói được gì ngoài mấy câu "Max!" "Max!" "Max!". (Mẹ thật cứng đầu, rõ ràng là tôi đã được đặt tên là Konrad nhưng mẹ vẫn tiếp tục gọi tôi là Max, cứ như bị ám ảnh).

"Mà này, chị Inge," Josefa nói tiếp, "bức ảnh thật tuyệt vời! Nó được đích thân Quốc trưởng kí tặng đấy! Chị thật là may mắn!"

Bức ảnh chụp vào hôm diễn ra buổi lễ đặt tên của tôi. Nhẽ ra họ cũng nên cho tôi ngó qua một cái chứ.

Thấy mẹ không đáp lại, Josefa liền nhét tấm ảnh vào túi xách của mẹ rồi ra dấu cho hai nữ y tá trực khác. Bọn họ lập tức chạy tới kèm sát mẹ tôi lúc này vẫn đang bế tôi trên tay không rời, mẹ hôn tay, hôn má, hôn mũi, mí mắt, mẹ ôm tôi chặt đến nghẹt thở.

"Tôi có thể viết thư chứ?" Mẹ tôi hỏi. "Các chị có thể gửi cho tôi một tấm hình của nó không? Cho tôi biết tin tức của nó?"

"Chị biết rõ rằng điều đó bị cấm bởi quy định," Josefa lạnh lùng trả lời. "Quy định mà hiện nay tôi đang vi phạm, ngay lúc này đây, tôi xin nhắc chị điều đó, chị Inge."

"Ôi! Tôi xin chị mà! Tôi xin chị đấy!"

"Đừng buộc tôi phải báo cho bác sĩ Ebner," Josefa cuối cùng đành cất giọng đe doạ.

Cô ta giật tôi ra khỏi tay mẹ, mạnh đến nỗi tôi bứt theo một vài sợi từ cái lọn tóc mà những ngón tay tôi đang túm vào. Những nữ y tá mỗi người xốc một bên nách mẹ và lôi mẹ ra cửa. Mẹ vẫn nức nở ở cầu thang và cả khi đã ra khỏi cửa. Cho tới khi có tiếng động cơ át đi tiếng gào khóc của mẹ. Một chiếc ô-tô nổ máy rồi lăn bánh rời đi. Sau đó không còn gì ngoại sự im ắng, một sự im ắng hoàn toàn, bầu không khí tĩnh mịch càng trở nên rõ rệt sau những tràng la hét. Sự tĩnh lặng không hề dễ chịu chút nào.

Những giọt nước mắt của mẹ vẫn đọng trên má tôi, những sợi tóc của mẹ vẫn bám vào các ngón tay của tôi. Một làn gió nhẹ thổi qua làm những sợi tóc bay đi mất trong khi tôi vẫn muốn giữ chúng để làm kỉ niệm. Tôi đã tè ướt tã nhưng không có ai tới thay cho tôi cả. Tôi không thể ngủ tiếp. Tôi khóc thét thật to, to đến nỗi những đứa bé khác trong nhà trẻ cũng khóc theo phụ hoạ.

Một cảnh tượng ồn ào như chợ vỡ.

Sáng ngày hôm sau, trong lần bú đầu tiên, tôi thấy mình nằm trên tay một phụ nữ lạ mặt, mũi tôi dí sát vào bộ ngực tuy nở nang nhưng chẳng có cảm giác êm ái của một chiếc gối chút nào. Hễ cô ta đút đầu ti vào miệng tôi là tôi lại quay ngoắt đầu đi. Người cái cô này chẳng có mùi gì cả. Cũng không có biểu hiện cảm xúc nào. Hoàn toàn không. Dĩ nhiên là chẳng có sợi dây kì diệu nào giữa cô ta và tôi hết, sợi dây đó chỉ hoạt động với mẹ. Nhưng mẹ đã ra đi đêm hôm qua rồi. Ra đi mãi mãi, tôi đã ý thức được điều đó ngay lúc ấy.

Một cảm xúc kì lạ xâm chiếm lấy tôi, tôi có cảm giác là sợi dây vẫn còn đây, giữa các ngón tay tôi, nhưng mặc cho tôi rung và lắc nó, không còn ai ở đầu dây bên kia trả lời tôi nữa.

Tôi tự trấn an mình, nếu như Helmut đã chịu đựng được sự ra đi của Heidi, nếu như Léni đã quen với sự thiếu vắng của Gisela, rồi hàng chục đứa trẻ khác đã không còn cần tới sợi dây rốn của chúng nữa, tại sao tôi lại không làm được điều đó nhỉ? Tôi là người được đích thân Quốc trưởng đặt tên, nói một cách nào đó thì tôi chính là Đại biểu. Nhẽ ra tôi phải làm gương, tôi phải là người đầu tiên trải nghiệm sự chia li bởi vì tôi là người anh cả ở trong Heim. Của đáng tội mẹ tôi lại là nhà vô địch nuôi con bằng sữa mẹ nên mẹ được ưu tiên ở lại trong Heim lâu hơn các bà mẹ khác. Bởi vậy nên sợi dây giữa chúng tôi có phần khăng khít hơn.

Tôi đã thử nuốt chút sữa của người vú nuôi, nó cứ ghê ghê, vị chua chua, sền sệt. Tởm thật. Oẹ! Tôi chịu không nuốt nổi.

Những lần sau cũng chỉ bú được hai ba giọt là tôi lại trớ ra, thực quản của tôi đau rát, quả là một cực hình. Trong những ngày sau đó tôi không ngớt mè nheo và hơi tí là khóc. Tôi không tài nào nằm xuống mà không bị chuột rút. Vả lại người ta cũng đã đổi chỗ cho tôi, tôi không ngủ cùng phòng với những đứa trẻ sơ sinh nữa mà chuyển sang một phòng khác cùng với những đứa lớn hơn. Ngoài ra nhà trẻ có nguy cơ quá tải, những đứa trẻ mới đến cứ dồn lại với nhau, gần như thành một mớ hỗn độn, chúng không nằm trong nôi nữa mà trong những vật trông như cái khay lớn. Nhìn hệt như những con gà con trong chuồng gà. Tiếng động của công trường chỉ càng làm tôi thêm mệt mỏi. (Lại phải cơi nới chỗ ở để đón thêm ngần ấy người). Ngay cả lúc được bế ẵm tôi cũng không thấy khá lên chút nào. Bị cái đói hành hạ, tôi đành tạm dừng sự biếng ăn lại và chấp nhận nuốt cái thứ sữa kinh khủng kia. Kết quả: tiêu chảy, đau bụng!

Chuyển sang chế độ ăn uống hạn chế nước. Người ta cho tôi ăn cháo gạo.

Cho tới khi tôi nhận ra rằng tôi phải hành động, thật nhanh. Có hai sự kiện đã khiến tôi ý thức được điều đó.

Sự kiện thứ nhất là buổi kiểm tra sức khoẻ hằng tuần tại phòng xét nghiệm của bác sĩ Ebner.

Ngài Ebner mím chặt môi với vẻ bất bình khi nhìn thấy tã của tôi ướt đẫm thứ chất lỏng lầy nhầy màu xanh, thối inh, không tương xứng chút nào với loại phân đặc sệt của một đứa trẻ thuần chủng, minh chứng cho sức khoẻ tốt, một cơ thể hoàn hảo. Ôi! Thật đáng xấu hổ!... Khi Ebner đặt tôi lên cái cân, tôi có cảm giác là đằng sau đôi mắt kính tròn xoe kia, đôi mắt lạnh như thép của ông ta đông lại, tựa như hai cục nước đá. Mạch máu trên thái dương của ông ta hằn to hơn bao giờ hết. Ông ta đọc trọng lượng cơ thể của tôi để người thư kí ghi vào cột cân nặng. Tôi đã sụt mất bảy trăm gam kể từ lần khám sức khoẻ cuối cùng. Sụt cân quá nhiều. Nếu cứ tiếp tục như vậy... Ebner không nối hết câu, nhưng tôi thừa hiểu rằng những dấu chấm lửng cũng là một dạng mật ngữ.

Tôi đang có biểu hiện bị còi xương. Không phù hợp chút nào!

Hãy hành động ngay, Konrad! Phải hành động ngay lập tức!

Sự kiện thứ hai là Ursula.

Chị ta vẫn ở trong Heim mặc dù đã nhiều lần đề nghị Josefa thu xếp cho chị ta được sớm rời đi.

"Tôi đã chán ngấy việc bị nhốt trong nhà! Quá đủ với đống tã rồi! Cả ngủ trưa, cho bú và những thứ khác!" Chị ta nhắc lại. "Không phải là chị từng nói rằng tôi cần phải nghỉ ngơi để sinh cho Quốc trưởng một đứa nữa hay sao?"

"Đúng, tất nhiên rồi," Josefa trả lời, "nhưng cũng cần tuân thủ một thời hạn nhất định, cô biết điều đó mà!"

Ursula cũng là một người mẹ rất tốt sữa, đó là lí do vì sao chị ta bị giữ lại lâu hơn ở trong Heim. Để giải khuây, chị ta dành hầu hết thời gian cho công việc ưa thích của mình: ngồi lê mách lẻo.

Chúng tôi đang ngồi ở sân hiên, người vú nuôi cho tôi uống nước bằng cái bình sữa nhưng tôi không chịu uống. Sau khi loay hoay thử một lát, bà ta đành chịu thua và cầm cái bình đặt vào gần miệng tôi cốt để đánh lừa Josefa rồi ngồi phơi nắng. Đúng lúc đó Ursula đi tới ngồi xuống gần chúng tôi.

"Xong, tôi đã biết rồi!" Chị ta nói với vẻ đắc thắng.

"Cô biết gì cơ?"

"Tôi biết họ đã đem Édith, Klaus và Markus đi đâu rồi."

Con bò sữa kia vẫn chưa có vẻ gì là hiểu Ursula ám chỉ người nào nhưng tôi thì hiểu ngay. Édith, Klaus, Markus, chính là những đứa bé được chỉ định bởi Josefa đêm hôm đó, và chúng đã bị đem đi trên chiếc xe tải chở hàng.

"Rồi sao, chúng ở đâu?" Người vú nuôi hỏi với giọng hờ hững. (Chuyện này rõ ràng chẳng liên quan gì đến bà ta nên bà ta chỉ hỏi lấy lệ làm đà cho câu chuyện).

"Chúng bị đưa đến viện nghiên cứu Steinhof tại Vienna,22 ở Spiegelgrund, khu dành cho trẻ con, khu nhà 15," Ursula thì thầm.

"À! Tốt quá! Vậy là chúng sẽ được chăm sóc tại đó!"

"Chị chẳng hiểu gì cả!" Ursula vặc lại với nụ cười ranh mãnh, tiếp tục trò chơi đánh đố của mình.

Quá nôn nóng muốn tiết lộ bí mật động trời của mình, chị ta liền xổ toẹt ra:

"Chúng phải tham gia vào một chương trình mới tên là 'Cái chết êm ái'."

Chị ta tiết lộ phần còn lại với giọng thì thầm, thỉnh thoảng ngừng lại liên tục đảo mắt nhìn xung quanh để chắc chắn rằng không có ai nghe lén những điều mình đang kể. Nhất là không ai trong số các bà các cô đang ngồi trên sân hiên. Tôi nghe không bỏ sót một chữ nào câu chuyện của chị ta và tôi đã ghi nhớ những mật ngữ mới.

"Cái chết êm ái": điều đó có nghĩa là những đứa bé một khi được chuyển tới khu nhà 15 sẽ bị giết. "Cái chết êm ái" không hoàn toàn đồng nghĩa với "khử trùng" hay "chuyển đi nơi khác", nó khác hẳn, ẩn dụ hơn, tức là "gây ra cái chết sau khi một căn bệnh bùng phát". Nguyên nhân là thế này, các bác sĩ tại các Heim nhận ra rằng, cho dù chúng tôi, những đứa trẻ thuần chủng Aryan, được tạo ra với quy trình cẩn thận nhất, chặt chẽ nhất, là kết quả của một sự ghép đôi hoàn hảo thì sau khi chào đời chúng tôi cũng không tránh khỏi bệnh tật xuất hiện cùng với sự phát triển cơ thể. Đó là một thực tế đáng buồn và một nỗi thất vọng sâu sắc. Ví dụ như Klaus bị sứt môi, Édith bị điếc còn Markus thì bị hen suyễn. Nhiều căn bệnh khác cũng được phát hiện ở đứa này hay đứa kia không chỉ ở Steinhöring. Các chứng bệnh này là điều không thể chấp nhận được đối với thế hệ những nhà lãnh đạo mới mà chúng tôi được xem như đại diện.

Tại sao? Các bác sĩ tự đặt ra câu hỏi. Đâu là nguyên nhân và nguồn gốc cụ thể của những rối loạn tăng trưởng này? Làm thế nào để loại bỏ các dị tật bẩm sinh? Để khắc phục vấn đề thì phải tìm hiểu, nghiên cứu và làm các thử nghiệm trên cơ thể những đứa bé bị bệnh được đem tới khu nhà 15.

Trước tiên là thử nghiệm khi chúng vẫn còn sống, sau đó là khi chúng đã chết. Người ta tiến hành mổ tử thi, lưu giữ đầu, bộ não, nội tạng của chúng trong các bình phoóc-môn rồi cất lên kệ, trên các bình đều có dán nhãn cẩn thận.

Một mật ngữ nữa: "suy tim". Thuật ngữ ghi trong sổ ở bệnh viện để lí giải nguyên nhân cái chết của chúng.

Sau những tiết lộ đó, Ursula thấp thỏm chờ phản ứng của người vú nuôi. Bà này ngồi thần ra không nói không rằng, cái miệng há ra rồi khép lại như con rối đang được điều khiển bởi một bàn tay mà không có lời thoại nào.

"Tôi không tin! Thật là vớ vẩn!" Cuối cùng bà ta tuyên bố.

Phật ý vì người vú nuôi có vẻ hoài nghi về những gì mình vừa kể, Ursula liền huỵch toẹt: "Vậy Quốc trưởng, Thống chế Himmler cùng các ngài Ebner và Brandt đã bàn bạc về cái gì, ngay tại đây, trong cái Heim này, sau buổi lễ đặt tên? Ai chả biết Thống chế Himmler là người say mê các nghiên cứu khoa học, đúng không? Rồi tại sao sau chuyến viếng thăm phòng xét nghiệm của bác sĩ Ebner nhiều cái nôi bỗng trở nên trống rỗng, hả?"

"Nhưng ai nói với cô điều đó? Làm sao mà cô lại biết?"

"Tôi thích các mối quan hệ, chị biết đấy," Ursula giải thích. "Ở đây toàn là đàn bà, chán chết đi được, vậy nên tôi hay tán gẫu với các tài xế đến giao hàng vào buổi sáng. Một trong số họ đã kể hết với tôi. Anh ta hài lòng vì có thêm việc để làm. Anh ta giao thực phẩm vào buổi sáng còn buổi tối thì anh ta đến nhận các 'con thỏ'."

Mật ngữ mới. Các "con thỏ" chính là những đứa bé được dùng làm vật thí nghiệm sau khi được đem tới viện nghiên cứu Vienna, khu nhà 15.

Người vú nuôi nhìn Ursula một hồi lâu không nói gì, thậm chí không mở miệng ra như bà ta làm khi nãy. Sau đó bà ta nhìn một lượt những người đàn bà đang ngồi trong sân với ánh mắt cầu cứu như thể muốn tìm ai đó có thể làm chứng cho những việc trên, rồi bà ta lắc đầu với vẻ quả quyết.

"Ôi giời! Đúng là thanh niên có khác! Còn cái gì mà các anh chị không nghĩ ra nữa chứ!" Bà ta thốt lên.

Rồi bà ta ngả người về phía sau để phơi nắng cho khuôn mặt, còn Ursula thì hậm hực bỏ đi, chị ta đặt con mình vào giường rồi tốt ra ngoài hút trộm một điếu thuốc lá như thường lệ.

Markus, Édith, Klaus.

Markus, con bệnh hen suyễn. Édith, đứa điếc đặc. Klaus, thằng sứt môi.

Tôi khá gần gũi với chúng, nôi của chúng tôi được đặt cạnh nhau khi còn ở trong phòng dành cho trẻ sơ sinh. Liệu chúng nó có... lây cho tôi không nhỉ?

Rồi bệnh ỉa chảy, biếng ăn mà tôi hiện đang mắc phải, chúng có phải là những căn bệnh rối loạn phát triển? Hay là dị tật? Những khiếm khuyết không thể tha thứ được đối với một đứa bé thuần chủng? Tôi vừa mới trải qua cuộc khám sức khoẻ tại phòng xét nghiệm của bác sĩ Ebner. Những dấu chấm lửng! Những dấu chấm lửng đó bắt đầu nhảy múa trước mắt tôi, rõ rành rành, đầy đe dọa. Những dấu chấm đó có nghĩa là: "Con thỏ. Hàng để giao tới khu nhà 15".

Không! Không! Tôi không muốn làm một con thỏ! Tôi không muốn ụ xẻ ra thành từng mảnh!

Tôi bị tác động bởi một cơn chấn động tâm lí, tôi vùng tay ra mạnh đến nỗi bình nước rơi độp xuống đất, rồi tôi chúi mặt vào bộ ngực của người vú nuôi và hối hả ngậm lấy cái núm vú như thể muốn nuốt chửng nó.

Tôi bú lấy bú để, bú một bữa no nê mặc dù sữa này không có vị thơm ngon như sữa của mẹ tôi. Bụng nơm nớp lo sợ và cầu mong sao cho cái thứ sữa tôi vừa nuốt vào này đừng có chạy thẳng ra tã.

Đêm tiếp theo tôi đã có những cơn ác mộng hãi hùng. Tôi mơ thấy mình là một "con thỏ", người ta tiêm vào mắt tôi để thay đổi màu sắc của chúng, làm cho chúng xanh hơn. Tôi mơ thấy mình bị người ta tiêm thuốc độc, bị dìm trong xô nước như một chú mèo con, rồi bị quẳng vào lửa, bị thắt cổ. Tôi còn mơ thấy cái miệng méo mó của Klaus: nó cứ biến dạng, biến dạng, mở rộng ra như một cái miệng lò khổng lồ rồi nuốt chửng tôi vào đó. Tôi mơ thấy cái tai điếc của Édith, tôi thấy nó đang bơi như một con cá to trong cái lọ đựng đầy phoóc-môn.

Tôi sợ, sợ đến chết khiếp, vâng, tôi xin thú nhận điều đó.

Vì vậy tôi đã chiến đấu, chiến đấu để chế ngự sự sợ hãi. Và tôi đã thành công.

Hiện giờ thì tôi đã ổn hơn rất nhiều. Tôi không bỏ bú bữa nào nữa và lên cân trông thấy. Tôi đã vượt qua cuộc thử thách này, trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tôi hiểu ra rằng sự hi sinh của những người bạn nhỏ của tôi là cần thiết để ngành y học của Đế chế trở nên tiên tiến nhất thế giới. Markus, Édith, Klaus và tất cả các "con thỏ" khác từ mọi Heim có thể tự hào, họ sẽ góp phần vào những khám phá lớn: vắc-xin phòng bệnh lao và bệnh sốt chấy rận (những căn bệnh lây truyền từ người Do Thái và người Di-gan), những loại thuốc men để cứu chữa cho những người lính của chúng tôi ngoài mặt trận. Vì một khi chiến tranh diễn ra thì chao ôi, sẽ có rất nhiều người bị thương. Tôi nghiệm ra rằng chúng tôi liên kết lại với nhau thành một sợi xích, trong đó mỗi mắt xích dù là nhỏ nhất cũng đều có tác dụng. Những mắt xích yếu nhất chết đi để giúp cho những mắt xích mạnh hơn trở nên bất khả chiến bại.

Bây giờ thì tôi không còn lấy làm phiền về sự ra đi của những "con thỏ" giữa đêm khuya nữa. Việc đó là cần thiết. Rất cần là đằng khác. Tôi nghe nói ngoài bệnh viện ở Vienna ra, nhiều "viện khoa học" - mật ngữ mới - sẽ được thành lập. Người ta cải tạo các nhà tù cũ thành "bệnh viện nhi" với các "phòng phẫu thuật" vô cùng hiện đại. (Không cần nhắc lại hẳn các bạn cũng hiểu, đúng không? Từ nay hãy thoả thuận thế này nhé: những chữ trong ngoặc kép sẽ là các mật ngữ.) Thống chế Himmler dự định mở khoảng năm chục "viện nghiên cứu" mới. Y học sẽ tiến những bước dài. Thậm chí nếu số lượng "thỏ con" không đủ dùng thì chiến tranh sẽ đem tới vô số các con khác bằng cách dùng các tù binh.

Thế đấy, tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều sau khi chân thành chia sẻ cùng các bạn về khoảnh khắc yếu đuối đầy lo âu, về cuộc khủng hoảng mà tôi đã trải qua. Tôi đã tự phê bình, như vậy là tôi vừa hoàn thành một trong các bổn phận thiết yếu của tất cả những người Quốc Xã chân chính.

Giờ thì mọi sự đều ổn thoả, tôi ăn, ngủ, khôn lớn. Tôi hoàn toàn khoẻ mạnh. Hoàn toàn phù hợp!

Và đó cũng là... dấu chấm hết đối với sợi dây kì diệu. Nó không còn tồn tại nữa, tôi đã cắt bỏ nó hoàn toàn. Kỉ niệm về mẹ phai mờ dần theo thời gian, càng ngày càng nhạt nhoà, như hình ảnh phản chiếu trên mặt nước, nó sóng sánh rồi biến dần đi. Tôi không nhớ mùi của mẹ như thế nào nữa, không nhớ cả cảm giác nép mình vào bộ ngực êm như gối nhung của mẹ. Không bao lâu nữa tôi sẽ quên rằng tôi đã từng có mẹ. Và tôi cũng sẽ xoá từ "mẹ" ra khỏi kho từ vựng của tôi. Hiện tại, nó hoàn toàn vô ích, việc gì tôi phải vấn vương với nó trong khi tôi còn đầy việc phải làm với những mật ngữ mới mà tôi cần phải học.

Thật dễ chịu khi được cảm thấy tự do, không bị ràng buộc. Tôi sà vào bất kì vòng tay nào, tôi bú sữa từ bất kì bộ ngực nào. Thực ra thì tôi cũng sắp chuyển sang bú bình rồi.

Tôi lớn nhanh như thổi. Khoẻ mạnh. Cứng cỏi.

Như được đúc bằng thép Krupp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026