Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 126 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 21

❊ ❊ ❊

Đồ đểu cáng! Quân vô lại! Đồ chó chết! Đồ lợn bẩn thỉu!

Cứ cho rằng anh ta là người Ba Lan đi, điều đó có thể bỏ qua. Chính Ebner đã từng nói: "Đó là một hạt giống tuyệt hảo đã không được gieo đúng chỗ." Nhưng là Do Thái, DO THÁI!!! YOUTRE! YOUPIN!40 Qua nghiêm trọng rồi! Một tên Do Thái thì chịu không thể cứu vớt được.

Anh ta nghĩ sao vậy, kẻ khốn kiếp này? Tôi sẽ nhụt chí á? Tất nhiên là tôi sẽ tố giác anh ta! Ngay lập tức! Tôi bật dậy quên cả đau đớn và chạy ra cửa gọi nữ giám thị kiêm y tá. Cô ta vội vã chạy lại. (Cô ta hẳn đã được giao nhiệm vụ cụ thể: Cô ta không chỉ chăm sóc QTĐT và một thằng bé Đức gốc Ba Lan nữa mà là hai thiếu sinh quân tương lai. Gượm đã! Để xem cô ta nói gì khi biết sự thật!)

"Phải gọi ngài bác sĩ Ebner ngay!" Tôi đưa ngón tay lên chỉ về phía Lukas. "Anh ta..."

Tôi nuốt vội cái từ cuối cùng của câu nói lại ngay trước khi nó bật ra, hấp tấp đến nỗi ho sặc sụa... Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu tôi. Tôi đã lấy lại được tất cả năng lực phán đoán của mình. Lukas đã nói dối tôi. May quá, suýt nữa thì tôi đã rơi vào bẫy! Tôi có thể tin vào một sự nhầm lẫn lệch lạc của tự nhiên, tức là một người Do Thái tóc vàng mắt xanh. Ngoại trừ việc Lukas đã bỏ qua một điều rất quan trọng, anh ta không biết rằng tôi có mặt ở đó vào cái đêm diễn ra cuộc xét tuyển. Anh ta quá chú tâm đến việc gây rối và đã không nhận ra sự có mặt của tôi. Mà tôi thì đã nhìn thấy dương vật của anh ta! Nguyên vẹn! Không bị cắt bao quy đầu như thường thấy ở những người Do Thái! Anh ta nói dối tôi bởi anh ta không bình thường, thần kinh anh ta có vấn đề. Tự đặt mình vào những tình huống nguy hiểm đối với anh ta là một sự thôi thúc thực sự, một thói quen, một nỗi ám ảnh.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nữ giám thị vẫn đứng nghiêm trước mặt tôi để chờ tôi kết thúc câu nói của mình.

"Cậu ta làm sao?" Rốt cuộc cô ta hỏi.

"Anh ta... Anh ta... đang ngủ."

Đó là tất cả những gì tôi tìm được để nói.

Cô ta liếc nhanh về phía Lukas.

"Đúng, vậy thì sao?"

"Vậy thì, không sao! Không có gì! Chẳng là... lúc nãy cháu nghĩ rằng anh ấy đã tắt thở. Nhưng cháu đã nhầm, mọi việc đều ổn."

Tiếng ngáy khò khò của Lukas sau một hồi im ắng chợt cất lên như để khẳng định lời nói của tôi. Nhưng điều đó không đủ để giải thoát tôi khỏi nữ giám thị, cô ta nhìn tôi với ánh mắt nghi ngại.

Biến đi, con mụ khốn kiếp! Cút đi! Tôi đã nói với cô là mọi việc đều ổn cơ mà!

Cô ta tiến tới gần tôi và đặt tay lên trán tôi.

"Cậu đang bị sốt," cô ta nhận xét.

Hiển nhiên là tôi đang bị sốt rồi. Làm sao có thể khác được sau khi xúc động mạnh như vậy chứ? Cô ta đút cho tôi một muỗng đầy thứ si-rô ghê tởm, nhơm nhớp và chua chua. Tôi hóp hậu môn cố nuốt để khỏi nhổ toẹt lên mặt cô ta. Cô ta phải xéo đi. Ngay lập tức.

Cô ta vừa đi khỏi tôi liền nhảy bổ tới chỗ Lukas và lay anh ta một cách thô bạo để đánh thức anh ta.

"Đồ nói dối! Đồ dối trá bẩn thỉu! Anh không phải người Do Thái!"

Để chứng minh cho nhận định của mình, trước khi anh ta kịp làm bất cứ động tác gì - anh ta vẫn đang mụ mị vì đương ngủ say lại bị tôi phá đám - tôi tụt phăng quần của anh ta ra.

Anh ta dụi mắt, làu bàu mấy câu chửi (tôi nghĩ rằng anh ta chửi tôi là pê-đê!), kéo quần lên rồi nằm quay lưng lại.

"Mẹ tao không muốn thế," anh ta ậm ừ, vẻ muốn ngủ tiếp.

Tôi không hiểu nên tiếp tục lay anh ta. Anh ta thở dài vẻ bực bội, ngồi dậy và giải thích:

"Mẹ tao ấy, vào hôm cắt bao quy đầu, mẹ đã ngất xỉu khi nhìn thấy tay giáo sĩ tới với con dao mổ! Mẹ không theo đạo! Mẹ chẳng việc quái gì phải tuân theo các nghi lễ tôn giáo. Cha yêu mẹ nên ông đã tôn trọng ý muốn của mẹ. Bởi vậy nên tao không bị cắt bao quy đầu. Mày hiểu chưa?"

Vâng, tôi nghĩ rằng tôi đã hiểu. Hi vọng của tôi đã tiêu tan. Lukas là người Do Thái. Của quý nguyên vẹn của anh ta chẳng chứng minh được gì. Ngay cả khi tôi không chịu thừa nhận điều đó. Tôi chạy ra đóng cửa lại, sau cánh cửa đó, cách vài mét có nữ giám thị đang ngồi. Trong vài phút ngắn ngủi tôi không biết liệu có nên tố giác Lukas hay không. Hiện tại tôi có linh cảm rằng anh ta sẽ tiếp tục những lời biện minh của mình nên tôi thấy tốt nhất là không nên để chúng lọt ra ngoài.

Tôi ngồi xuống mép chiếc giường của tôi, đối diện với anh ta rồi khoanh tay chờ đợi.

Sau một hồi im lặng tưởng như dài vô tận, Lukas quyết định tiếp tục.

"Mẹ tao, đó là..."

Anh ta giả bộ hắng giọng, nhưng thực tế là anh ta đang cố nén những tiếng nức nở.

"Đó là một người đàn bà không giống những người khác. Đó không phải là một bà già Ba Lan với cái khăn sùm sụp trên đầu và đôi tất nhàu nát vấn thành từng vòng trên mắt cá chân. Mẹ rất đẹp, thông minh, tự lập. Mẹ hút thuốc, trang điểm. Mẹ đã học đại học, mẹ nói thạo tiếng Pháp và tiếng Đức. Mẹ thường xuyên sang Đức vì ở đó có người bà con có thể cho mẹ ở nhờ. Chính vì vậy nên mẹ đã nhanh chóng nhận ra rằng tay Hitler đểu giả của chúng mày sẽ làm đảo lộn tất cả. Bởi thế mẹ đã dạy tao nói thứ tiếng chó chết của chúng mày. Từ rất sớm, khi tao chỉ mới bốn tuổi. Mẹ đã nói với cha: 'Phải làm cho người ta tin rằng thằng bé là người Đức', và vì tao không cắt bao quy đầu nên mọi việc đều thuận lợi. Cha tao là một quân nhân chuyên nghiệp trong đội kị binh Ba Lan. Sau khi cưới mẹ, cha đã từ bỏ tất cả để cùng mẹ quản lí cửa hàng mà mẹ thừa kế lại. Một hiệu sách..."

Anh ta rời mắt khỏi trần nhà và nhìn tôi.

"Này! Đầu lâu! Mày có biết hiệu sách là gì không?... Mày có biết những quyển sách dùng để làm gì không? Chúng là để đọc chứ không phải để đốt đi như lũ đồng đảng của mày vừa làm vừa hú hét lên như một bầy mọi rợ."

Tôi không phản ứng lại những câu chửi của anh ta, chúng trượt qua tôi như nước mưa roi trên một cái áo mưa. Điều đó không dễ dàng gì nhưng tôi quyết làm bằng được. Tôi đã quyết định không đáp lại sự gây gổ của anh ta. Tôi thông minh hon anh ta và anh ta sẽ nản chí.

Dù sao thì cánh cửa phòng cũng không xa. Khi nào không kiềm chế được nữa thì tôi sẽ gọi nữ giám thị.

"Khi những tên lính Đức đầu tiên tiến vào Lodz, mẹ nói với cha: 'Đối với chúng ta thế là hết, nhưng nó, nó có thể có cơ hội để thoát'. Nó tức là tao, không phải thằng em tao. Nó độ... Mà mày mấy tuổi nhỉ? Sáu? Bảy tuổi?"

Tôi xoè bàn tay phải ra, tôi giơ ngón cái bên trái lên, rồi tôi đặt ngón tay trỏ bên trái lên ngón trỏ bên phải để cho anh ta biết rằng tôi sáu tuổi rưỡi. Tôi không muốn hạ mình nói chuyện với anh ta. Tôi chịu nghe anh ta nói đã là quá lắm rồi.

"Sáu tuổi rưỡi? ừ, nó cũng khoảng thế... Giờ có lẽ nó cũng chừng này tuổi. Nhưng khi đó nó mới ba tuổi thôi. Còn quá bé để có thể tự xoay xở, đó là lí do vì sao mẹ đã chọn tao. Tóm lại là cha mẹ tao đã gom hết những gì họ có, tiền, chân đèn, đồ trang sức và đưa cho một bà khách hàng của hiệu sách, một phụ nữ Ba Lan ngoại đạo để bà ta giấu tao trong nhà mình, cho tao đóng giả làm con trai của bà ta. Sau một tuần tao trốn ra và quay về nhà. Mẹ tao cùng thằng em trai đóng cửa ở trong phòng để không nhìn thấy tao, còn cha tao thì đánh tao một trận ra trò. 'Mày không bao giờ được làm như vậy, hiểu chứ?' Cha hỏi tao sau khi vụt tao ba cái bằng thắt lưng. 'Mày không quen biết chúng ta nữa, mày không còn là con trai của chúng ta nữa! Đi đi!' Ngày hôm sau, tất cả những người Do Thái trong thành phố đều bị đưa vào một khu cách li."

Lukas ngưng bặt. Tôi không biết liệu đó là hồi kết của câu chuyện hay là anh ta sẽ tiếp tục. Tôi cũng không rõ là anh ta nhìn về phía cửa một cách ngẫu nhiên hay anh ta sẽ chạy ra mở cửa để tự tố giác chính mình. Anh ta dám lắm. Tôi nghĩ rằng anh ta chờ tôi nói gì đó với mình. Nhưng... tôi chẳng biết nói gì bây giờ.

"Ở lối vào của khu cách li có một tấm biển màu vàng đề dòng chữ: 'Nơi cu ngụ của nguời Do Thái. Khu vực cấm. Có nguy cơ nhiễm bệnh'. Toàn bộ khu vực được bao quanh bởi tường ngăn và hàng rào kẽm gai. Hai tấm gỗ lớn đuợc dùng làm cửa. Không thể nào vào được bên trong. Nhưng tao biết rằng đằng sau bức tường, hàng rào kẽm gai và những cánh cửa lớn bằng gỗ có gia đình của tao. Do đó, một hôm, tao thử lách nguời qua một kẽ hở của bức tường mà tao phát hiện ra. Sofia, người đàn bà Ba Lan ngoại đạo đã nhận nuôi tao ý, bà ấy túm quần đùi của tao, lôi tao ra rồi vừa cho tao một cái bạt tai vừa quát lên: 'Mày điên à, Lucjan! Mày muốn tới chỗ bọn Do Thái rác rưởi đó để lây bệnh sốt chấy rận hả? Mày muốn đem chấy về nhà hay sao?' Bà ta nháy mắt với tao để tao hiểu rằng những lời nói đó là để dành cho những người qua đường xung quanh, để chứng tỏ với họ rằng tao không phải người Do Thái, rằng tao đúng là con trai của bà ấy. Về đến nhà bà ấy cho tao cái bạt tai thứ hai và nghiêm khắc nói: 'Lucjan, đừng bao giờ lặp lại việc làm đó nữa! Điều đó rất nguy hiểm! Cô hứa với cháu là chúng ta sẽ tìm cách gặp cha mẹ cháu, nhưng trước hết, cháu phải hứa sẽ nghe lời cô.' Tao đã hứa và bà ấy giải thích rằng bà ấy sẽ tìm cách nhắn tin cho cha mẹ tao ở trong khu cách li. Họ sẽ cùng nhau thu xếp một cuộc gặp. Một tuần sau, bà Sofia nói với tao: 'Lucjan, nghe cô nói đây, ngày mai chúng ta sẽ đi chuyến tàu điện chạy qua khu Do Thái. Cháu sẽ nhìn thấy cha mẹ của cháu. Nhưng cháu không được nhúc nhích, cháu không được nói gì hết, không được có bất cứ một hành động nào. Nếu không, sẽ là cái chết đối với cháu, với cô, và với toàn bộ gia đình cháu. Cháu hiểu chứ?' Hôm sau bọn tao đi xe điện. Chúng tao bước lên toa xe dành riêng cho những người thuộc tầng lớp 'thấp kém', tức là người Ba Lan. Những người Đức có toa xe dành riêng cho họ ở phía trước. Cánh cổng của khu cách li mở ra để đoàn tàu chạy vào rồi dừng lại. Một cảnh sát người Do Thái leo lên tàu, đi kiểm tra toàn bộ các toa xe, anh ta dùng một chiếc chìa khoá đặc biệt khoá các cánh cửa lại, người ta chỉ có thể mở cửa từ bên trong, việc đó là để đề phòng có một người Do Thái nào đó tìm cách chạy trốn. Khi anh ta đi qua toa xe dành cho người Đức, hành khách nhất loạt đưa khăn mùi soa lên bịt mũi, họ sợ bị lây bệnh. Giá mà điều đó thành sự thật thì tốt quá! Giá như ba tên lính SS khốn kiếp đang ở đó bị lây một căn bệnh chết người thì thật hay!"

Lukas nắm chặt tay lại, hai tay, kể cả cái tay bị bó bột, điều đó làm anh ta thoáng nhăn mặt vì đau. Anh ta gườm gườm nhìn tôi. (Vâng, những con mắt màu xanh khi chúng nhìn gườm gườm quả thật là đáng sợ!)

Tôi gồng mình lên chịu đựng ánh mắt giận dữ đó, tôi không cụp mắt xuống ngay cả khi chúng đã cay xè. Tôi không biết mình bị sao nữa, có lẽ một hạt bụi đã bay vào nằm vướng ngay dưới mí mắt tôi.

"Tàu điện chuyển bánh. Bà Sofia đã dặn tao là khi tàu chạy tới ngã tư thứ tư thì cha mẹ tao sẽ có mặt ở đó. Tao phải làm sao để nhìn họ một cách kín đáo nhất có thể, không được động đậy, không được biểu lộ bất cứ điều gì. Chỉ liếc một cái khi tàu chạy qua chỗ họ. Trống ngực tao đập thình thịch như đang đếm các con phố. Thịch! Phố thứ nhất. Thịch! Phố thứ hai. Thịch! Phố thứ ba. Con phố thứ tư nằm xa hơn, cũng không xa lắm, chỉ khoảng vài mét nhưng tao thấy nó như dài hàng ki-lô-mét. Và rồi tao nhìn thấy họ, cha mẹ của tao. Họ đứng ở góc phố, đứa em trai của tao đứng ở giữa. Họ không hề nhúc nhích khi nhìn thấy tao. Ánh mắt mẹ bám lấy tao khi tàu điện chạy ngang qua, chỉ vậy thôi. Tao chỉ kịp nhìn thấy đôi môi mẹ rung lên bởi mẹ đang cố nén khóc, hoặc là mẹ đang cố kìm nụ cười mà mẹ muốn dành cho tao. Mẹ vốn là một phụ nữ đẹp, vậy mà giờ đã gầy rộc đi, hốc hác. Mẹ trước kia vốn ăn mặc rất thanh lịch, vậy mà giờ đây mẹ đang khoác trên người bộ quần áo bẩn thỉu và rách rưới. Còn cha thì không hề nhìn tao: Khi tàu điện chạy qua trước mặt họ, cha cúi xuống đứa em trai. Sau đó, tao hiểu ra rằng cha làm vậy để Czeslaw không nhìn thấy tao, chỉ để tao nhìn thấy nó, chỉ vậy thôi. Nó còn bé quá, nó có thể sẽ hét tướng lên gọi tao. Rất nguy hiểm... Tao đã không động đậy, tao đã không nhảy chồm lên cửa sổ tàu điện mặc dù tao rất muốn, tao đã không đập lên cửa sổ, tao đã không hét lên. Bà Sofia nắm chặt tay tao, bà ấy siết nó rất chặt, chặt đến nỗi làm tao đau, nhưng lúc ấy tao đã không để ý tới điều đó. Mãi tối về tao mới thấy một vết đỏ hằn trên cổ tay. Khi tàu điện chạy qua, tao đã không ngoái đầu lại, tao đã không chạy tới cuối toa tàu. Tao đã kiềm chế được. Cũng như tao đã kiềm chế khi nhìn thấy phần còn lại của khu cách li. Cư dân trong khu đều gầy gò thảm hại vì đói, họ bẩn thỉu nhem nhuốc, họ mặc những bộ quần áo rách bươm, vàng vọt vì ốm đau mà nguyên nhân là do điều kiện vệ sinh tồi tệ và sự thiếu thốn lương thực. Họ đang chết dần chết mòn, bị sát hại bởi lũ người Đức khốn kiếp đã nhốt họ trong cái khu ổ chuột đấy!... Những hành khách trên tàu điện không hề có bất cứ phản ứng nào, đối với họ những gì đang diễn ra bên ngoài là điều hoàn toàn bình thường."

Lại một thoáng im lặng. Mắt tôi càng ngày càng đau. Tôi cần phải lấy cái hạt bụi khốn kiếp đó ra, nhưng tôi e rằng nếu tôi dụi mắt thì mọi việc sẽ càng tồi tệ hơn. Nó sẽ làm tôi khóc oà lên và Lukas có thể sẽ hiểu nhầm.

"Bà Sofia đã xoay xở để tao được nhìn thấy họ mỗi tháng một lần. Cha mẹ tao càng ngày càng gầy rộc đi. Cha vốn là một người vạm vỡ, giờ ông xọp đi chỉ còn một nửa, phải khó khăn lắm mới đứng vững nổi. Mẹ cũng vậy. Còn thằng Czeslaw thì chẳng cần dỗ cho nó khỏi khóc nữa, nó chỉ còn như một cái bao nhỏ nhẹ tênh trên tay mẹ. Nhiều người gục ngã ngay bên rãnh nước, những con chuột nhảy cả lên người, họ yếu đến nỗi không đủ sức để cựa mình. Hay có lẽ họ đã chết rồi nhưng xác chưa được gom lại. Có những người đàn ông đi lại trên phố để lượm các xác chết rồi chất lên cái xe kéo tay. Nhưng thường thì xe lúc nào cũng đầy ắp chẳng còn chỗ trống... Tao đã gặp họ như thế năm lần tất cả. Lần cuối cùng, tao thấy chỉ còn cha và mẹ đứng ở ngã tư. Không thấy Czeslaw đâu. Mày hiểu điều đó có nghĩa là gì không?"

"..."

"Có nghĩa là nó chết rồi. Chết vì đói, vì rét hay vì bị sốt. Hôm đó tao đã đứng phắt lên, tao đã không làm theo những lời dặn của bà Sofia. Tao sẽ không để cha mẹ tao cô đơn, không con cái. Còn có tao đây! Tao vẫn sống và vị trí của tao là ở bên cạnh họ. Bà Sofia đã ngáng chân tao, quật tao ngã xuống để ngăn tao khỏi chạy tới cửa toa. Khi tao đứng được lên thì tàu đã chạy tiếp và thế là hết. Tối hôm đó bà Sofia trùng phạt tao, không cho đi gặp cha mẹ tao nữa. Điều đó quá nguy hiểm, bà ấy không còn tin tưởng ở tao. Ba tháng trôi qua như thế. Tao van nài bà Sofia, tao thề với bà ấy rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào tao cũng sẽ không nhúc nhích. Bà ấy nói không, không, sau đó thì đồng ý và bà ấy thu xếp một cuộc hẹn khác. Tao lại cùng bà ấy đi gặp họ. Ở góc con phố thứ tư chỉ còn có mẹ đứng đó. Cha tao, người lính, cựu trung uý kị binh, người đàn ông cao lớn, người can trường nhất, cha đã chết, cha đã không kháng cự được. Tao giữ đúng lời hứa, tao đã không nhúc nhích, tao đã không khóc... Không bao giờ còn cuộc gặp nào khác nữa. Chẳng để làm gì. Một tuần sau, tất cả những người Do Thái trong khu cách li được chuyển đến Treblinka."

Lukas ngừng kể để nhìn tôi, tôi đang chờ một ánh mắt hằn học nhất từ anh ta. Không, ánh mắt của anh ta không hề làm tôi có cảm giác đang bị ăn tươi nuốt sống.

"Mày biết Treblinka là gì không?"

Tất nhiên là tôi biết chứ. Cũng giống như Ravensbrück hay Auschwitz, Treblinka là một trại tù.

"Đó là một trại tập trung," Lukas giải thích, như câu trả lời cho những ý nghĩ của tôi. "Và hầu như không thể có chuyện trở về từ nơi đó. Khi tao biết điều đó, tao đã trốn khỏi nhà của Sofia. Tao chạy hú họa trên một con đường rồi tao rơi vào tay cái lũ nữ tu sĩ đĩ thoã đó và bị chúng bắt đi."

Im lặng hồi lâu, rất lâu. Tôi nghĩ rằng lần này thì Lukas đã kết thúc. Anh ta không khóc. Hoàn toàn không, mắt anh ta ráo hoảnh trong khi mắt tôi ướt nhoè đi bởi cái hạt bụi đang hành hạ tôi một cách khổ sở. Hẳn anh ta lấy thế làm thích thú lắm, đồ khốn, bởi anh ta bật cười. Rồi anh ta ngả người nằm quay lưng lại như hồi nãy và chuẩn bị ngủ tiếp.

"Tốt nhất là lần này mày nên quyết định đi, Đầu lâu ạ!" Anh ta nói. "Sau những gì tao kể cho mày thì hẳn là mày chẳng còn gì phải e ngại nữa. Mày có thể gọi cứu viện được rồi đấy!"

Rồi tôi cũng ngủ thiếp đi. Uỵch! Tôi gục xuống cái gối như bị người ta đánh ngất.

Mỗi tội là tôi gặp ác mộng. Tôi mơ thấy nữ giám thị thình lình xuất hiện trong phòng.

"Raus! Jude! Raus!" 41 cô ta hét lên như điên dại.

Cô ta dùng hết sức mình liên tiếp giáng những cú dùi cui chí mạng xuống cái cơ thể được che bằng tấm chăn đến khi tấm chăn đó chuyển sang màu đỏ, ướt sũng máu. "Mày muốn đi gặp người mẹ Do Thái khốn kiếp của mày ở Treblinka hả? Đằng nào thì mày cũng sẽ tới đó thôi, tin tao đi! Trừ phi là tao giết mày trước!"

Chỉ có điều là...

Cô ta đã nhầm lẫn, cô ta đánh xuống cái chăn mà tôi đang đắp. Tôi bị cô ta nện cho một trận nhừ tử. Tôi cố hết sức gào lên: "Không phải tôi! Tôi không phải là người Do Thái! Là anh ta cơ! Tôi là QTĐT!" Cô ta vẫn tiếp tục vừa đánh vừa quát: "Tao cóc cần biết! Làm sao mà tao chắc chắn được về điều đó cơ chứ, bây giờ thiếu gì những đứa Do Thái tóc vàng mắt xanh? Những đứa Do Thái với dương vật còn nguyên vẹn. Quốc trưởng có thể đã nhầm to khi đặt tên cho mày."

Tôi bật dậy, tôi nghĩ là tôi đã hét lên, đã khóc lóc. Nhưng may sao tiếng kêu của tôi có lẽ đã được tấm chăn chặn lại nên nó đã không đánh động nữ giám thị - giám thị thật chứ không phải người giám thị trong giấc mơ của tôi - và nó cũng không làm Lukas thức giấc. Có cái lợi là tôi đã khóc rất nhiều trong giấc ngủ và nước mắt đã làm trôi đi cái hạt bụi từng làm mắt tôi cay xè khi nãy.

Dần dà tôi cũng định thần lại, tôi cần suy nghĩ. Tôi rời khỏi chiếc giường bởi nó tiềm ẩn nguy cơ về một cơn ác mộng mới. Tôi chọn cách đi quanh căn phòng. Khi nào tới chỗ cánh cửa, tôi sẽ đưa ra quyết định của mình: Mở cửa để gọi giám thị.

Hoặc là không.

Tôi bắt đầu bằng cách nhớ lại tất cả những gì Lukas đã nói theo trình tự cụ thể.

Anh ta là người Do Thái. Không còn nghi ngờ gì nữa. Anh ta là người Do Thái.

Tôi liếc vào cái tay nắm của cánh cửa. Chắc là mắt tôi vẫn còn nhạt nhoà nước mắt nên tôi có cảm giác nó đang chuyển động, tựa như có một bàn tay vô hình đang xoay nó xuống.

Tiếp theo thì Lukas kể với tôi về mẹ của anh ta. Anh ta nói rằng: "Đó là một người đàn bà Ba Lan không giống những người khác". Bà ta đi làm, bà ta độc lập, bà ta hút thuốc, bà ta trang điểm... Chắc chắn là một cô gái điếm rồi! Bà ta nói được tiếng Đức, bà ta thường xuyên sang Đức. Ai dám chắc là bà ta đã không ngủ vói một gã người Đức trong các chuyến đi của mình rồi giấu không nói với chồng khi bà ta phát hiện ra mình có bầu?... Điều đó có nghĩa Lukas một nửa là người Đức. Nó có nghĩa là dòng máu Đức anh ta thừa hưởng từ người cha - người tình của mẹ anh ta chứ không phải người kị binh Ba Lan - đã trội hơn hẳn dòng máu Do Thái.

Tôi tiến lại gần cánh cửa và tôi đã lấy lại được thị lực bình thường của mình, tay nắm cửa không còn xoay nữa.

Tôi tiếp tục suy luận. Lukas đã kể cho tôi những gì xảy ra với gia đình anh ta khi binh lính của chúng tôi tiến vào Ba Lan. Giờ chính là lúc dùng đến các kiến thức lịch sử của tôi. Chúng tôi đã chiếm Ba Lan vào tháng Chín năm 1939. Lukas nói rằng lúc đó anh ta mười tuổi. Hiện giờ là năm 1942. Chỉ cần một phép tính nhẩm sơ đẳng nhất. Từ 39 tới 42 là 3.10 + 3 = 13. Lukas mười ba tuổi. (Ebner đã nhầm to khi cấp cho anh ta ngày sinh là ngày 18 tháng Ba năm 1932.) Nhưng dù cho anh ta đã mười ba tuổi, tức là gấp đôi tuổi tôi, điều đó cũng chẳng gây ấn tượng với tôi. Một đứa trẻ Do Thái - hay nửa Do Thái, hay ba phần tư Do Thái - dù đã mười ba tuổi thì cũng vẫn kém cỏi hơn một đứa trẻ thuần chủng Aryan sáu tuổi rưỡi.

Rồi tới câu chuyện về khu cách li, đứa em trai đã chết, nguời cha đã chết, người mẹ bị đày tới Treblinka. Cái chết của đứa em trai làm tôi nhớ tới Wolfgang. Một thời kì khó khăn, tôi đã bị đau bụng rất nặng, tôi gặp ác mộng liên tục trong nhiều ngày... Có thể gia đình Lukas không đáng bị như vậy? Có thể người ta nhẽ ra nên châm chước cho họ. Có thể có những người Do Thái tốt thật? Làm sao biết được?... Nghĩ đến đây thú thực là tôi thấy bế tắc, tôi bước thêm vài bước nữa về phía cánh cửa.

Tôi nghĩ rằng vấn đề thực sự, dù là với Lukas hay những đứa trẻ khác, Ba Lan hay không, Do Thái hay không, chính là mối quan hệ chết tiệt với cha mẹ của chúng. Chúng sẽ gặp nhiều thuận lợi hơn nếu như chúng không có gia đình giống như tôi.

À, tới cửa rồi. Lần này thì tôi đã đứng ngay bên cạnh nó. Tôi mở nó ra hay không?

Không.

Suy luận đã không giúp tôi đưa ra quyết định của mình, nhưng - lẽ ra tôi phải nghĩ tới điều này sớm hơn - tôi sẽ không tố giác Lukas, cốt để làm cho anh ta tức điên lên. Bởi tôi vốn có xu hướng luôn làm những điều trái ngược, anh ta rất muốn tôi làm thế, nhưng tôi sẽ không cho anh ta có được niềm vui sướng này.

Tôi chạy tới lay anh ta dậy và bảo:

"Tôi sẽ không tố giác anh, nhưng với một điều kiện!"

"Điều kiện gì?"

"Chấm dứt ngay việc gọi tôi là 'Đầu lâu'!"

Ngạc nhiên vì yêu sách của tôi, anh ra nhướn mày lên.

"Đồng ý, nhưng tao muốn biết mày là ai đã. Kể đi, chuyện của mày ấy. Có đi thì phải có lại... Mày là con trai của lão Ebner khốn kiếp kia à?"

Tôi lắc đầu phủ nhận.

"Của một trong những sĩ quan SS đóng quân ở đây? Hay của con mụ hiệu trưởng chó đẻ?"

Một cái lắc đầu phủ nhận tương tự.

"Vậy thì của ai?"

"Chẳng... của ai cả."

Tôi im lặng một lát rồi hỏi:

"Anh có biết Lebensborn nghĩa là gì không?"

"Có, nó có nghĩa là... 'Cội nguồn... của... của... sự sống'."

"Không, đó là dịch sát từng chữ một. Ý nghĩa thật của nó, ý nghĩa ẩn dụ ấy, anh biết nó không?"

Tôi đặt câu hỏi lấy lệ thế thôi chứ làm sao anh ta biết được về cái điều mà tôi hỏi anh ta. Anh ta sẽ chẳng bao giờ đoán ra được. Tới lượt tôi khoan khoái tận hưởng hiệu ứng bất ngờ trước khi nói ra điều bí mật của mình.

"Thế nào, nói toẹt ra đi chứ?"

Được. Nhất trí. Kể thì kể. Tôi thuật lại cho anh ta nghe câu chuyện đòi tôi từ khi bắt đầu.

Những cuộc kiểm tra mà người đàn bà sắp mang tôi trong bụng mình phải trải qua trước khi làm tình với một sĩ quan SS, tôi chào đời ở nhà trẻ Steinhöring, rồi người đàn bà đó bị thay thế bởi một người vú nuôi, những cuộc kiểm tra mà chính tôi cũng phải trải qua. Cái cách mà ngài bác sĩ Ebner cân tôi, đo đạc và khám cho tôi. Các cuộc xét tuyển của những đứa trẻ khác, nhiều đứa trong số chúng đã trở thành những "con thỏ" và bị chặt ra thành nhiều khúc rồi xếp vào lọ đem đặt trên kệ tại các "Viện nghiên cứu khoa học". Chuyện những đứa trẻ ưu tú nhất trong Heim được các gia đình Đức tới nhận làm con nuôi, và rồi những nhà trẻ khác mọc lên trên toàn châu Âu và tại tất cả các quốc gia bị chiếm đóng. Tôi mô tả cho anh ta chương trình và việc chế tạo theo dây chuyền những thanh niên Đức tương lai mà tôi là một vật mẫu, sản phẩm mẫu hoàn hảo, không chê vào đâu được.

Tôi rất hài lòng sau khi đã kết thúc và nôn nóng chờ đợi phản ứng của Lukas.

Nhưng, các bạn có tưởng tượng được không?

Anh ta không nói không rằng hồi lâu. Không có bất cứ bình luận nào. Mắt dán chặt vào một điểm trên sàn nhà. Anh ta có vẻ bần thần, ngơ ngác, nhìn giống một đứa ngớ ngẩn. Rồi anh ta ngước mắt lên nhìn tôi và tôi nhận ra là... anh ta đang khóc. Khóc thực sự, nước mắt rơi lã chã. Hai má anh ta ướt đầm đìa.

Tôi quả thực không hiểu, anh ta đã không hề khóc khi kể cho tôi nghe câu chuyện của mình, vậy mà bây giờ anh ta bật khóc khi nghe xong câu chuyện của tôi, việc mà nói một cách đơn giản là TUYỆT VỜI, PHI THƯỜNG!!! Phải chăng đó là những giọt nước mắt ghen tị?

Rốt cuộc sau một khoảng thời gian mà tôi thấy dài bất tận, anh ta mới chịu lí nhí mấy câu.

"Ra là... ra là... họ làm cả điều đó cơ đấy!... Họ giết chết những đứa trẻ Do Thái và thay thế chúng bằng những... những... (anh ta bí không biết dùng từ nào cho đúng) như mày chẳng hạn."

Tôi tán thành bằng một cú gật đầu khẳng định. Anh ta đã hiểu ra vấn đề.

Anh ta thả người ngã bịch xuống giường như thể vừa bị đốn ngã bằng một cái chuỳ. Không phải là anh ta lại lăn ra ngủ tiếp đấy chứ?

"Nghe này," anh ta vừa nói vừa đứng phắt dậy và nắm lấy hai vai tôi. "Tao sẽ đi cùng mày tới cái trường Napola quỷ tha ma bắt kia! Từ giờ trở đi chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa. Chúng ta sẽ là anh em nhưng với một điều kiện!"

"Điều kiện thế nào?"

Tôi chỉ hỏi lấy lệ chứ còn anh ta có thể đòi hỏi bất cứ điều gì anh ta muốn. Câu trả lời sẽ luôn là Vâng! VÂNG!

"Khi nào chiến tranh kết thúc, nếu như hai chúng ta còn sống, chúng ta phải ra làm chứng, cả hai đứa. Tao làm chứng về những gì mà bọn Quốc Xã đã làm với người Do Thái và người Ba Lan. Còn mày thì làm chứng về những gì mà chúng đã làm với mày."

"Đồng ý!" Tôi nói với anh ta, ngay cả khi tôi không hiểu gì về cái việc làm chứng này cả.

Làm chứng trước mặt ai cơ? Để làm gì? Khi chiến tranh kết thúc thì Đế chế sẽ bắt đầu sự trị vì của nó trong hàng ngàn năm. Chương trình Lebensborn sẽ chẳng còn là điều bí mật với bất kì ai cả... Thôi, mặc kệ, không nên làm anh ta phật ý. Có giời mới biết anh ta sẽ phản ứng như thế nào.

"Đồng ý!" Tôi nhắc lại để xác nhận một cách chắc chắn giao kèo giữa chúng tôi.

Và chúng tôi siết tay nhau. Một cái bắt tay chặt và tràn đầy sức trẻ. Cái bắt tay của hai cậu bé sẽ trở thành thiếu sinh quân trong một tương lai gần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026