Cơn đau bụng không buông tha tôi.
Tôi cảm thấy như ruột tôi không còn nghe theo mệnh lệnh phát ra từ dạ dày nữa. Một cuộc nổi loạn thực sự. Thay vì nằm im thì chúng co thắt lại, vặn xoắn vào nhau, phát ra tiếng động kì lạ, những tiếng óc ách, như thể có một giọng nói vọng ra từ trong bụng, than vãn và rên rỉ không ngừng. Cô Lotte nói rằng tôi bị tiêu chảy do nhiễm một căn bệnh khi tiếp xúc với Bibiana. Nhưng tôi biết rằng tôi không bị tiêu chảy. Tôi biết rõ cái thứ rơi xuống bồn cầu khi tôi đi vệ sinh nó thế nào chứ, đúng không? Rất rắn, thậm chí đôi khi còn hơi rắn quá. Tôi biết điều đó qua tiếng động của phân khi tôi rặn nó ra. Tõm! Tõm! Như những quả đạn đại bác.
Bị đau bụng ở tuổi tôi là triệu chứng của rối loạn tâm lí. Có thế mà cũng không biết hả cái bà nữ tu kia! Nói đơn giản có nghĩa là, trong đầu tôi đang có điều gì đó không ổn. Nguyên nhân có thể là một chuyện phiền muộn hay một sự kiện chấn động tâm lí.
Từ mấy ngày nay, tôi không làm gì cả. Tôi thui thủi một mình phần lớn thời gian - hoặc gần như thế. Lotte ở nhà với tôi nhưng cô ta luôn chúi mũi vào đống hồ sơ, phân loại các tấm thẻ của những đứa trẻ mà cô ta đã có địa chỉ bằng cách dùng các kí hiệu chữ cái hay màu sắc để đánh dấu. Dù sao thì sự hiện diện của cô ta cũng không đuợc tính. Cô ta quá xấu và già. Đó không phải là một người đồng hành thực sự.
Tôi không còn hứng thú học các bài hát cho trẻ con hay làm các phép tính như trước nữa.
Tôi chỉ làm mỗi một việc là mơ mộng. Tôi hồi tưởng về những gì tôi đã trải qua trong mấy ngày vừa rồi như người ta xem đi xem lại một bộ phim. Nhanh nào! Buổi sáng phải dậy sớm, choàng lên người bộ trang phục cải trang ngộ nghĩnh, Bibiana tới đón và chúng tôi cùng đi về vùng nông thôn, tay trong tay.
Tay trong tay.
Tôi hồi tưởng lại những chuyến đi dài, những lần choi trò đuổi bắt, những cú thọc lét làm tôi cười sằng sặc, những câu chuyện bông đùa vui vẻ. Tôi hình dung ra gương mặt của Bibiana với đôi mắt xanh trong veo, đôi gò má rám nắng, mái tóc vàng đã bắt đầu mọc lại và không còn chấy. Đôi khi tôi còn nghe thấy tiếng nói của chị ta.
Tôi cũng nghĩ tới những đứa trẻ con mà tôi đã gặp. Mỗi khi tới nhà của những người đàn bà Ba Lan, chúng tôi thường dừng chân ở đó độ một hay hai tiếng đồng hồ và tôi có thời gian để chơi. Đôi khi mọi chuyện diễn ra không được trôi chảy lắm vì tôi rất xấu tính, tôi thích ra lệnh, la hét, làm chỉ huy. Một số đứa trẻ Ba Lan từng bị tôi nện vào đầu bằng chiếc búa-Thor-kiếm-Excalibur. Có lúc tôi lại bất ngờ vật vài đứa ngã ra đất rồi dùng chân đạp tới tấp lên người chúng, tôi bắt chước những người lính SS ngoài phố khi họ bỗng chợt nổi hứng tấn công một người Ba Lan bất kì. Những lúc đó, Bibiana giả bộ la mắng tôi, phát vào mông tôi một cái, dù thực tế là chị ta chỉ vỗ nhẹ mà thôi. Điều đó làm tôi rất thích thú.
Tôi thấy nhớ tất cả những điều đó cùng những cuộc gặp gỡ. Tôi chán ghét sự nhàn rỗi. Tôi chán cả việc chơi một mình trên các tầng của ngôi nhà bị trúng bom. Tôi ngồi bệt trên sàn nhà rất lâu và trong cơn mơ màng của mình, tôi lắc lư thân người từ đằng trước ra đằng sau một cách vô thức. Khi Lotte nhìn thấy tôi trong tình trạng như vậy, cô ta lay tôi, túm lấy vai tôi và nói: "Chuyện gì xảy ra với cháu vậy, Konrad? Cháu có thể ngồi một cách ngay ngắn hay không? Nhìn cháu chẳng khác gì một lão già Do Thái đang cầu nguyện!"
Đểu cáng thật. Cô ta đánh đúng tâm lí. Tôi đứng bật dậy và giơ cánh tay ra để cho cô ta thấy rằng tôi không phải là một lão già Do Thái. Tôi là đứa-trẻ-phiên-bản-mẫu-của-chủng-nguời-Aryan. Bản mẫu hoàn hảo nhất đuợc tạo ra đúng theo mong muốn của Thống chế Himmler. Người được bác sĩ Ebner che chở! Biểu tượng may mắn của chương trình Lebensborn! Sieg Heil!33
Nhẽ ra chính cô ta mới là người có dòng máu Do Thái trong mình mới phải, người đâu mà vừa già lại vừa xấu. Tôi không hiểu tại sao bác sĩ Ebner lại không bắt cô ta trải qua một cuộc xét tuyển cơ chứ. Chẳng cần phải đo mũi, trán, vị trí của tai hay chiều cao của gò má cũng thấy rõ ràng là không có tí nét Bắc Âu nào trên mặt cô ta cả. Đôi mắt thì bé và đen như hai hòn bi. Y như mắt con gấu bông mà tôi tìm thấy trong căn phòng của cậu bé từng sống trong nhà này trước khi tôi đến. Cậu bé hẳn là rất yêu con gấu bông đó, bởi nó được đặt nằm trên giường của cậu ta, bên trên đắp một tấm chăn. Tôi đã trút cơn giận dữ của mình lên con gấu bông đó và xé tan nó ra thành từng mảnh. Tôi đã giật đứt cái mũi, đôi mắt, mở tung bụng nó ra, cho tới khi nó nhìn chẳng còn ra hình thù gì nữa. Cái đồ gấu Ba Lan chết tiệt bẩn thỉu!
Càng lớn tôi càng nhận ra rằng người lớn kì cục và đầy mâu thuẫn đến thế nào. Các nữ tu áo nâu đã theo các khoá học với chuyên gia "nhân diện học" để nhận biết trong nháy mắt liệu có thể coi một nhân vật nào đó là người thuộc chủng Bắc Âu hay không. Tại sao bọn họ không bao giờ thử tự soi mình trước gương nhỉ? Hay là tự giác yêu cầu được "chuyển đi nơi khác" ấy?
Tôi cố gắng hết sức hạn chế những lúc rơi vào tình trạng miệng há ra như ngáp ruồi ánh mắt vô hồn, người lắc lư. Người ta sẽ cho rằng tôi bị ngớ ngẩn và gửi tôi đi "tẩy trùng" mất.
Nhưng tôi không hề ngớ ngẩn chút nào đâu. Thực ra tôi biết thừa chuyện gì đã xảy ra với Bibiana. Cuối cùng thì tôi cũng hiểu ra chị ta ăn các mảnh giấy ghi địa chỉ trước mặt các nữ tu không phải vì đói. Đó là một hành động phản kháng. Mà sự phản kháng phải bị trừng trị một cách nghiêm khắc. Mấy ngày đầu không thấy ai tới đón tôi vào buổi sáng, tôi bèn hỏi:
"Bao giờ thì Bibiana sẽ tới?"
"Con bé đó sẽ không tới đâu, cả hôm nay và ngày mai cũng vậy. Nó không còn ở trong ê kíp của chúng ta nữa." Cô Lotte trả lời với giọng lạnh tanh trong khi cố tránh cái nhìn của tôi.
Một câu nói đầy ẩn ý.
Ý nghĩa thứ nhất có thể hiểu của câu nói đó: Bibiana đã bị chết ngạt bởi mớ giấy mà chị ta nuốt vào. Nhưng nó không thuyết phục đối với tôi. Khả năng thứ hai: chị ta đã lãnh một viên đạn vào gáy. Rõ ràng là khả dĩ hơn. Lotte đã kéo tuột tôi đi khi Bibiana ngấu nghiến những tờ giấy, cô ta nhanh chóng lôi tôi vào phòng để tôi khỏi nhìn thấy những diễn biến tiếp theo: Một nữ tu khác gọi lính gác tới, và "pằng!", người lính đó nổ súng. Tôi đã nhiều lần nhìn thấy cảnh tượng như vậy từ cửa sổ ngôi nhà khi tôi chơi trò thiện xạ bắn tỉa. Một toán lính SS giải một nhóm đàn ông hay đàn bà bị kết tội phá hoại tới, người ta bắt họ đứng úp mặt vào tường rồi "pằng! pằng! pằng!", người ta xử tử họ. Hoặc giết một nhóm người vô tội để trả đũa những kẻ tội phạm mà người ta không bắt được. Hoặc nhốt họ trong một nhà thờ rồi châm lửa đốt.
Khả năng thứ ba: Bibiana bị trả về Ravensbrück. Kể cả nếu như chị ta chưa chết thì điều đó cũng sẽ sớm xảy ra thôi.
Hay là...
Hay là, có một khả năng thứ tư, không liên quan gì tới mật ngữ của các nữ tu, mà thuộc về thứ mật ngữ của một mình tôi. Bibiana chính là Nàng tiên trên hồ. Chị đã trở về chốn đáy nước của cái hồ thiêng, nơi không gì có thể đe doạ chị. Chỉ cần tôi uống cốc nước bất tử là tôi có thể gặp lại chị. Nhưng khi nào chứ? Tốt nhất là những nhóm nghiên cứu của Thống chế Himmler phải nhanh chóng tìm ra cái cốc chết tiệt đó.
Tại sao Bibiana quyết định phản kháng? Liệu chị ta có nghĩ đến tôi lúc chị ta nhồm nhoàm nhai cái mớ giấy kia không? Tại sao chị ta dạy tôi biết cảm giác của tay trong tay, những cái ôm, những trận cười và những lần chơi đuổi bắt để rồi sau đó bỏ rơi tôi?
Tôi thấy giận chị ta. Nói chung, nếu chị ta chết rồi thì cũng đáng đời lắm.
Điều cốt yếu bây giờ là để hình ảnh của chị ta cùng chung số phận với những kí ức khác ở phía sau cái đầu dài của tôi, trong những cái ngăn mờ nhạt của bộ não, nơi chứa những thứ sẽ dần trôi vào quên lãng. Tôi vẫn còn nhỏ, điều đó chắc cũng nhanh thôi. Nhưng trong khi chờ thì...
Tôi đang phải chịu sự tra tấn.
Chủ yếu vì Lotte bắt tôi tuân theo chế độ ăn ít nước - cô ta khăng khăng rằng tôi bị đau bụng do mắc bệnh "chắc là tiêu chảy". Cơm, cà rốt luộc và mứt làm từ quả mộc qua. Những thứ đó không chỉ khó nuốt mà còn làm tôi đau hơn vì tôi bị táo bón. Bụng tôi căng cứng do phải chứa một đống phân không chịu chui ra. Khi đi ị tôi đánh những tràng rắm vang như một loạt đạn súng máy. Tôi tự nhủ rằng ở phía dưới, nếu có các sinh vật sống trong nước của cái bồn cầu mà tôi đang ngồi phía trên thì không kẻ nào có thể sống sót sau cuộc tấn công bằng hơi ngạt này. Dù đang đau nhưng ý nghĩ đó vẫn làm tôi bật cười. Người ta có thể thả tôi từ một chiếc máy bay xuống thẳng mục tiêu bên quân địch, cái bụng của tôi sẽ nổ tung tạo ra sức tàn phá không kém gì một quả bom.
Tôi thấy vui vui khi ra khỏi nhà vệ sinh, nhưng ngay sau đó nỗi buồn lại ập đến. Tôi ngồi bệt dưới sàn nhà hay lên giường nằm, trên người vẫn mặc bộ quần áo cải trang thành đứa trẻ Ba Lan. Tôi dí mũi vào đôi giày thủng đế thối hoắc hay cái quần dài lấm lem bùn đất, tôi hít hà nó, và tôi thấy dễ chịu. Ở một số chỗ tôi nhận ra mùi của Bibiana.
Lotte bảo tôi vẽ tranh cho đỡ buồn, thực ra là để tôi không làm phiền cô ta, giúp cô ta có thể tiếp tục phân loại hồ sơ, làm các báo cáo mà không bị quấy rầy. "Ô! Vẽ đẹp lắm!" Cô ta reo lên khi tôi hoàn thành, ánh mắt lơ đãng lướt qua tờ giấy có những hình vẽ nguệch ngoạc. Cô ta không hiểu bức tranh vẽ gì: Những đường ngang màu đen chính là cô ta đang nằm chết đứ đừ. Còn những chấm to màu đỏ xung quanh là máu của cô ta bắn ra bởi cô ta vừa lãnh một viên đạn vào đầu.
Ban đêm tôi không tài nào ngủ được. Hồi còn đi lòng vòng trên xe hơi với các nữ tu và đi bộ với Bibiana, tôi thường mệt lử, cứ ngả đầu xuống gối phịch một cái là tôi ngủ thiếp đi ngay, nên tôi chưa từng để ý tới việc trong nhà rất ồn ào. Bác sĩ Ebner trở về muộn cùng ngài Tesch và các nhân vật quan trọng khác. Họ không ngừng tranh luận, đôi khi cãi nhau. Trong phòng làm việc thường xuyên ầm ĩ.
Còn các sĩ quan SS thì tụ tập trong phòng ăn và mở nhạc rất to. Tôi thường rời khỏi giường và chạy tới xem mà không bị ai phát hiện. Tất cả bọn họ đều say khướt do rượu trắng và có rất nhiều người đàn bà ở đó cùng với họ. Thoạt đầu tôi không hiểu họ có mặt tại đây làm gì nhưng sau đó thì tôi đã nhận ra.
Họ làm tình.
Vài đêm, những người đàn bà tới trong những bộ váy áo xinh đẹp và lớp trang điểm đậm. Họ ăn cực nhiều những thứ mà hiện nay không còn thấy bán ở đất nước này nữa (bánh kẹo, sô-cô-la), họ nhảy với các sĩ quan, cười đùa, uống rất nhiều rượu trắng và rượu sâm-banh nếu có. Sau đó họ trút bỏ áo váy, trên người còn độc đồ lót hoặc đôi tất chân và giày cao gót. Họ nằm trên tấm thảm trải dưới sàn, trên cái bàn giữa đống bát đĩa chưa dọn, trên ghế bành hay ghế dài, hoặc tựa lưng vào tường, mặc cho các viên sĩ quan tuỳ nghi hành sự. Có vẻ họ thích thú trải nghiệm đó hơn cả rượu. Môi họ dán chặt vào môi các sĩ quan, son môi lem ra nhoe nhoét quanh miệng như chảy máu. Những người đàn bà đó là người Đức. Họ làm nghề mại dâm, được trả tiền để giúp các sĩ quan thoả mãn.
Vào vài đêm khác thì lại có những người đàn bà Ba Lan. Tôi biết điều đó bởi họ ăn mặc như những người nông dân, không trang điểm, không ăn tối với những người lính, họ còn chẳng nói dù chỉ một câu và không hề cười đùa. Hoàn toàn trái ngược. Họ cũng không uống rượu, có chăng là những người lính dùng vũ lực ép họ uống một cốc đầy rượu và thiếu điều khiến họ ngạt thở luôn. Và rồi một vài người sẽ khóc, la hét, số khác thì cắn răng thật chặt khi đám lính làm "việc" của mình.
Những cô gái điếm phục vụ các sĩ quan có cấp bậc cao hơn, trong khi những người đàn bà Ba Lan thì phục vụ binh lính. Các cô gái điếm thường kêu: "Vâng, vâng!". Còn những người đàn bà Ba Lan thì kêu: "Không, không!" Bởi họ bị cưỡng ép làm chuyện đó.
Tôi quan sát những cảnh tượng đó một cách chăm chú. Thật thú vị khi biết người ta làm thế nào để tạo ra em bé. Chắc chắn sẽ có những em bé được sinh ra từ những cuộc truy hoan đó. Được nhìn tận mắt một cuộc truy hoan giúp mở mang kiến thức và phát triển khả năng nhận thức của tôi. Người ta đừng hòng kể cho tôi những chuyện vớ vẩn, dùng sự tích những đứa bé nằm trong giỏ được các con cò đem tới, hay vài chuyện ngớ ngẩn nào khác có giời mới biết để bịp tôi.
Phải chăng tôi cũng đã được sinh ra như thế? Bởi một cô gái điếm người Đức tóc vàng đã trút bỏ hết xiêm y để nhét cái "công cụ duy trì nòi giống" Aryan vào trong người mình?... Liệu cô ta vừa uống rượu trắng vừa cười đùa hay cô ta vừa nghiến răng vừa khóc?
Suốt nhiều đêm liền, tôi lọ mọ trong nhà theo dõi các cô gái điếm cùng những người lính, vì thế tôi thường thức rất khuya và nó làm tôi đủ mệt mỏi để ngủ một mạch hết phần lớn thời gian của ngày hôm sau. Nhờ vậy, thời gian trôi qua nhanh như tên bắn.
Nhưng tôi lại bắt đầu thấy nhàm chán, khi đã chứng kiến một cuộc truy hoan, việc xem đi xem lại nó sẽ chẳng còn gì hứng thú nữa. Mọi việc vẫn diễn ra y như vậy. Với lại, dù đã tìm kiếm trong số những người đàn bà Ba Lan, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy Bibiana cả. Dứt khoát là tôi phải quen dần với ý nghĩ rằng chị ta hẳn đã chết rồi.
Tôi nhận thấy một số người lính SS sau khi xong việc với những người đàn bà, họ sẽ rời đi bằng xe hơi ngay trong đêm. Tôi tự hỏi họ đi đâu vào giờ này. Điều đó thôi thúc tôi đến nỗi vào một buổi đêm tôi đã lén trèo vào một trong số những chiếc xe hơi của họ.