Đi ra khỏi sa mạc, vòng sang hướng đông, tiếp tục lữ hành chừng mười hai, mười ba ngày, bọn họ đã đi sâu vào trong phạm vi Khắc Lý Tư bình nguyên. Tác Phỉ Á vẫn không nói lo lắng cho người khác biết, có đôi lúc biết được càng nhiều lại càng không tốt, không khí đoàn xe càng ngày càng náo nhiệt. Các võ sĩ Nam tước lĩnh nghĩ tới sắp được về nhà đều cực kỳ hân hoan, còn Tác Luân, Ngải Phất Lí bắt đầu suy nghĩ làm sao để sinh sống ở vùng đất mới, không một ai muốn có cuộc sống lang bạc kỳ hồ cả.
Rồi có một ngày đoàn xe băng qua dãy đồi thật cao, tầm mắt Tác Phỉ Á và Địch Áo không tự chủ được nhìn về phía nhau, Tác Phỉ Á bị tập kích ở chỗ này, cũng chính là ở nơi này, bọn họ lần đầu tiên quen biết.
"Về nhà." Tác Phỉ Á nhẹ giọng nói, mặc dù phần lớn thời gian nàng lưu lại Nam tước lĩnh, nhưng nàng chưa bao giờ xem Nam tước lĩnh như nhà của mình.
Địch Áo không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Tác Phỉ Á.
Hai canh giờ sau, đoàn xe chậm rãi tiếp cận trang viên, nhờ có Tác Phỉ Á khổ tâm kinh doanh, quy mô trang viên một mực phát triển mở rộng không bao giờ ngưng nghỉ. Cũng bởi vì thế mà Tác Phỉ Á thường xuyên bị những người trong Nam tước lĩnh phản đối và lên án, nói nàng tham ô tiền của Nam tước lĩnh để mở rộng trang viên. Nhưng Tác Phỉ Á chỉ cười nhạt bỏ qua những tên đó, cũng lười chính diện đối đáp. Sau lại có người ủng hộ đến chỗ Tác Phỉ Á tố khổ, chỉ trích những người kia cố ý phát ra lời đồn nhảm nhí, cách nói khó nghe này nọ…, hi vọng Tác Phỉ Á ra mặt ngăn lại. Kết quả Tác Phỉ Á nói với những người ủng hộ một câu rất kinh điển: "Các ngươi đã tàn nhẫn đoạt đi khúc xương trong mồm con chó, chẳng lẽ còn không cho phép chúng nó sủa mấy tiếng sao? Cứ để tùy ý đi."
Những người ủng hộ Tác Phỉ Á lập tức giác ngộ, từ đó về sau, phong cách làm việc của bọn họ càng ngày càng dứt khoát, dốc tận sức lực đả kích đối thủ, đợi đến khi những người bị chèn ép nhảy ra cãi lộn, bọn họ cũng không thèm tiến hành phản kích, không hơn không giận, chỉ cười hì hì xem náo nhiệt.
"Xem đi, mấy con chó đáng thương lại bắt đầu sủa bậy rồi."
"Địch Áo, nhà của ngươi không nhỏ nha!" Lôi Mông ở bên cạnh kêu lên.
"Hoan nghênh đến nhà ta làm khách." Địch Áo cười nhảy ra khỏi buồng xe: "Lôi Mông, chừng nào dẫn chúng ta đến xem nhà ngươi đây?"
"Đúng vậy, đúng vậy, nếu không, tháng sau đi luôn." Ca Đốn lập tức nói tiếp.
"Ngươi đừng có mong!" Lôi Mông cả giận nói: "Địch Áo đi thì được, nhưng ngươi thì không."
"Tại sao?" Ca Đốn không hiểu, hỏi lại: "Lôi Mông, chúng ta chính là huynh đệ…"
"Hắn sợ ngươi nhớ thương tỷ muội trong nhà hắn." Địch Áo cười to nói.
"A? Ta sớm muộn gì cũng sẽ đi." Ca Đốn cười lạnh nói.
"Ta nhổ vào, tuyệt đối không được!" Lôi Mông quát ầm lên.
"Tốt lắm, tốt lắm, các ngươi bớt ầm ĩ vài câu dùm đi." Tác Phỉ Á từ trong xe chui ra, nói: "Những người chưa quen thuộc phong cách của các ngươi chắc chắn sẽ không thích ứng nổi, các ngươi đừng hù dọa người khác."
"Đúng vậy." Địch Áo gật đầu, hắn cực kỳ chấp nhận câu này, nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Lôi Mông và Ca Đốn. Hai người cãi vã quá mức hung dữ, thậm chí khiến cho Địch Áo nghĩ rằng chỉ trong chốc lát sẽ lập tức bộc phát quyết đấu kịch liệt.
Bởi vì nhóm người Tác Luân và Ngải Phất Lí đi ở phía trước, các võ sĩ trong trang viên không nhận ra người nào trong đó. Vừa thấy một đoàn xe xa lạ nghênh ngang tiếp cận, bọn họ lập tức đề cao cảnh giác, hồi lâu sau mới thấy được Phí Đức Sĩ đi ở phía sau, còn có Tác Phỉ Á, trong trang viên lập tức phát ra một tràng oanh động.