Mặc dù Địch Áo không muốn làm cho Lao Lạp tham dự vào trận chiến giữa các Thần Vũ Giả, nhưng giờ phút này hắn không có cái cớ thích hợp, cũng không có nhiều thời gian để suy nghĩ, vì thế hắn đành phải bất đắc dĩ nói: "Cẩn thận đó, đừng có liều lĩnh." Lao Lạp gật đầu thật mạnh một cái, rồi hai người không nói gì nữa, cùng nhau im lặng xông về phía chiến đoàn hỗn loạn.
Lúc này đã có thêm hai cường giả liên quân vẫn lạc, trong khi đó liên quân hợp lực công kích dần dần phá tan màn sương mù dày đặc kia, hàng loạt công kích đồng thời bay tới trước mặt Quân Đồ Minh. Ngoại trừ Lai An bị thương, bên cạnh Quân Đồ Minh còn có bốn Thần Vũ Giả giữ vững lực chiến đấu ổn định, một người trong đó bình tĩnh che chắn trước người Quân Đồ Minh. Mặc dù công kích hợp lực có thể đột phá màn sương mù phong tỏa nên uy lực đã giảm thấp không ít, nhưng đây là một kích do mười Thần Vũ Giả liên thủ, trong tiếng nổ vang ầm ầm, lĩnh vực người nọ bị đánh bại trong nháy mắt, cả người cũng hóa thành từng mảnh vụn bay tán loạn trong không gian.
Ba người kia đồng thời phát động thế công nhắm tới Hoắc Phu Mạn. Nếu như có thể bọn họ sẽ lựa chọn mục tiêu công kích thứ nhất là Hoắc Phu Mạn, nhưng các cường giả liên quân trong lúc vây công Quân Đồ Minh sẽ không để cho ba người Hoắc Phu Mạn, Lan Bác Tư Bản và Phổ Lai Tư lọt vào phạm vi công kích của đối phương. Cho nên bọn họ muốn đánh chết Hoắc Phu Mạn nhất định phải thanh trừ sạch những chướng ngại gần đó.
Hoắc Phu Mạn thấy mình biến thành mục tiêu lập tức thúc dục biển lửa quanh người bùng cháy mãnh liệt, mấy con Viêm Long từ trong biển lửa bất chợt lao tới Quân Đồ Minh. Nhưng nằm ngoài Hoắc Phu Mạn dự liệu là ba người kia không thèm quản Quân Đồ Minh, mà vẫn cắm đầu lao nhanh tới.