Lao Lạp nhìn sang Tác Phỉ Á, rồi lại nhìn Địch Áo ngồi cách đó không xa dùng sức lắc đầu, trực tiếp nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, nhìn bộ dạng này có lẽ thật sự cứ như vậy nằm ngủ trên mặt đất, làm như đó là một việc rất thoải mái vậy.
"Quên đi, nàng cũng ngủ đi, mặc kệ Lao Lạp, đoán chừng nàng không quen ngủ trong lều nhỏ." Địch Áo mơ hồ đoán được tại sao Lao Lạp không muốn ngủ trong lều, sinh sống trong vùng hoang dã lâu như vậy làm sao có thể thích ứng với không gian nhỏ hẹp như thế.
Đợi đến khi Tác Phỉ Á chui vào lều, Ca Đốn nhìn sang Địch Áo và Lôi Mông bên cạnh: "Ta nói này, tại sao các ngươi không ngủ?"
"Ta không sao!" Địch Áo nhẹ giọng nói: "Nếu như các ngươi mệt nhọc thì cứ đi ngủ, không cần phải để ý đến ta, bởi vì phải lưu lại vài người cảnh giới chung quanh." Địch Áo nói rất bình thản, tựa như những điều này là việc hắn phải làm. Nhưng hắn càng nói như vậy, Ca Đốn và Lôi Mông lại càng ngại ngùng đi ngủ, tại sao lại là bọn họ nghỉ ngơi để cho Địch Áo gác đêm? Không có đạo lý này mà.
"Ta… ta cũng không ngủ, Ca Đốn, ngươi đi ngủ đi, ta ngồi chơi với Địch Áo." Lôi Mông cắn răng nói, không phải là so sánh chịu đựng hay sao? Lão tử ít nhất cũng hơn một người.
Ca Đốn há miệng nhưng… ngập ngừng nửa ngày trời mới nói: "Ta coi như là biết cái tên Mễ Nhĩ kia chết như thế nào rồi, ngươi cứ như vậy chèn ép tinh thần hắn mệt đến chết hả?"
"Lôi Mông, ngươi cũng đi ngủ luôn, nếu như ta mệt sẽ gọi ngươi ra gác thay." Địch Áo nói.
Đề nghị này coi như công bình, Ca Đốn và Lôi Mông cũng không có ý kiến gì nữa, hai người tự mình chui vào trong lều.
Địch Áo dõi mắt nhìn quanh một vòng, ngoại trừ mấy võ sĩ trực đêm ra, Lâm Tái cũng không có nghỉ ngơi, đang ngồi bên cạnh đống lửa nhắm mắt dưỡng thần.
Địch Áo suy nghĩ một hồi, đầu tiên là lấy cái lều của hắn, gấp lại nhẹ nhàng trùm lên người Lao Lạp, sau đó đi tới bên đống lửa.
Địch Áo không chú ý tới ngay khi chạm vào thân thể Lao Lạp, nàng liền mở mắt nhanh như chớp, đến lúc thấy rõ là Địch Áo mới an tâm khép mắt lại tiếp tục ngủ.
Một cô bé giãy dụa cầu sinh trong vùng hoang dã, sợ rằng thời gian có thể an tâm ngủ có thể đếm được trên đầu ngón tay, giờ khắc này Lao Lạp mới chân chính lộ ra bộ dạng của nữ hài tử, trong giấc mộng đẹp hiện ra nụ cười vô cùng an tường.
Nhận thấy bên cạnh có tiếng bước chân, Lâm Tái chậm rãi mở mắt ra nhìn tới Địch Áo.
Địch Áo cười cười ngồi xuống đối diện Lâm Tái, nhẹ giọng nói: "Ngài cũng ngủ đi, nơi này có ta là được rồi, hẳn là không xảy ra vấn đề gì đâu!"
Lâm Tái mỉm cười lắc đầu: "Đối với ta có ngủ hay không cũng không khác nhau gì mấy, chỉ có ngươi đó, đừng gắng gượng nữa."
Địch Áo suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy ngài ngồi một mình có nhàm chán không?"
Lâm Tái cười: "Tâm võ giả từ xưa đến nay luôn luôn tịch mịch."