Vào một ngày nọ, Địch Áo đang nằm thiêm thiếp trong viện của mình, thật ra cũng không coi là ngủ, trải qua Ngõa Tây Lý lần lượt bố trí, tòa viện nhỏ đã có biến hóa rất lớn, dãy bàn đá ghế đá ở chính giữa lập lòe ánh sáng, bụi cỏ bốn phía lại mờ mờ ảo ảo, cả tòa viện hiện ra một mảng sương mù nhàn nhạt.
Ở phía dưới lưng Địch Áo là cái chiếu trân quý nhất đại lục, dùng mấy chứ giá trị liên thành để hình dung cũng không hề quá phận.
Cái chiếu thoạt nhìn y như dùng từng chuỗi hạt trân châu tạo thành, toàn bộ trân châu đều phát sáng rực rỡ, trên thực tế những viên trân châu này đều là mảnh vỡ tinh thần cực phẩm, dùng lợi khí cắt ra một cái khe dài hẹp rồi xuyên qua sợi dây. Đây có thể xem là một pháp bảo rất có ích trong việc tu luyện đối với Địch Áo.
Địch Áo có thể tự mình hấp thu nguồn Phong lực trong thiên địa, cộng thêm nguyên lực nước xoáy ở trong cơ thể gia tăng tốc độ, bây giờ có thêm cái chiếu tinh thần cực phẩm này. Nếu như hắn không thể đột ngột tăng mạnh quả thực là tội lỗi không thể tha thứ được.
Lôi Mông và Ca Đốn đã dời ra khỏi viện, mặc dù nơi này đã biến thành bảo địa tu luyện nhưng không phải là thứ bọn họ có thể hưởng thụ. Ít nhất trước khi trở thành Cực Hạn võ sĩ, bọn họ đành phải nhượng bộ lui binh.
Một chuyện thật sự mà bọn họ phải thừa nhận, đó là bọn họ lại bị một lần kích thích nghiêm trọng, bất kể là vì mục tiêu đuổi theo Địch Áo hay là được hưởng thụ đãi ngộ cao cấp kia, bọn họ đều phải tiếp tục liều mạng tu luyện.
Duy chỉ có Lao Lạp là không cố kỵ nhiều như vậy, ngược lại nàng thích trang viện nhỏ này hơn cả trước kia, những người khác không hiểu được cách thức Thủ hộ giả tu luyện, ngay cả Ngõa Tây Lý cũng không hiểu lắm, cho nên bọn họ đành phải mặc kệ để cho Lao Lạp tự do hành động.
Hoàng hôn, Địch Áo từ từ mở mắt ra, hai tròng mắt lóe sáng thần quang, giờ phút này Lao Lạp đang gục ở bên chân hắn ngủ say, Miêu Tử thì ngủ ở bên kia.
Có lẽ là cảm nhận được Địch Áo có động tĩnh, Miêu Tử lập tức ngẩng đầu lên giương ánh mắt màu hổ phách sáng ngời nhìn về phía Địch Áo, sau đó lười biếng đứng lên, giơ hai chân trước đạp đạp lên trên đùi Địch Áo vài cái, rồi lại nằm xuống sát bên người Địch Áo, cái đuôi ve vẩy qua lại vô cùng khoan khoái.
Tiếp cận Địch Áo tương đương với tiếp cận mảnh vỡ tinh thần cực phẩm nhiều nhất, huống chi bây giờ bản thân Địch Áo có thêm nguyên lực tràng kỳ dị. Những người khác không biết tác dụng nguyên lực tràng, ngay cả Địch Áo cũng không rõ ràng lắm, nhưng chuyện này lại làm cho Ngõa Tây Lý trầm mặc một lúc lâu rồi xúc động thở dài.
Lao Lạp rất thích khí tức Địch Áo, Miêu Tử cũng vậy, cho nên bất kỳ lúc nào Địch Áo đi vào trong viện, Lao Lạp và Miêu Tử sẽ lập tức nhích lại gần.
Động tác Miêu Tử làm thức tỉnh Lao Lạp, nàng mở mắt ra quan sát, vừa thấy Miêu Tử núp ở trong ngực Địch Áo, không khỏi nhếch miệng lên, vươn tay bò về phía trước tựa vào nửa phần ngực còn lại của Địch Áo.
Thật ra nàng và Miêu Tử chiếm được ích lợi rất lớn từ nguyên lực tràng của Địch Áo. Cảm giác lực lượng không ngừng gia tăng làm cho nàng càng ngày càng lệ thuộc vào Địch Áo.
Địch Áo không có cử động gì cả, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời bao la từ từ tối dần, hắn không có biện pháp nào đối với tiểu nha đầu không hiểu việc đời này. Mấy ngày hôm trước còn gây ra một trận phiền toái, khi hắn đang ngủ Lao Lạp đột nhiên xông lên trên giường làm cho hắn giật mình lớn tiếng quát Lao Lạp. Không nghĩ tới tiểu nha đầu luôn luôn đần độn lại cảm thấy thương tâm, rời khỏi trang viên cả đêm, sau đó Địch Áo phải đích thân chạy ra ngoài lôi Lao Lạp trở lại.
Tác Phỉ Á biết được chuyện này cũng không nói gì, nếu như là nữ nhân khác muốn câu dẫn Địch Áo, Tác Phỉ Á lúc nào cũng có biện pháp thu thập đối phương, ở chỗ này nàng chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hoà nên không hề e sợ bất kỳ đối thủ nào. Chỉ có mỗi Lao Lạp là có thể khiến cho nàng khó xử, giảng đạo lý thì Lao Lạp nghe không hiểu, mạnh mẽ không để cho nàng tiếp cận Địch Áo thì nàng lại rời nhà trốn đi. Cho dù Tác Phỉ Á cực kỳ thông minh, nhưng gặp phải người như Lao Lạp cũng chỉ có thể giương mắt nhìn mà thôi.