"Có phải là thuộc hạ Phật Lang Duy hay không cũng không có vấn đề gì hết." Lôi Mông nói: "Không nghe bọn hắn nói hả, bất kể là ai, hễ đi tới nơi này đều phải chết."
"Khẩu khí cũng không nhỏ nha!" Ca Đốn cười lạnh một tiếng, ngay sau đó nhìn về phía Địch Áo nói: "Nếu bọn hắn đã nói như vậy, chúng ta cũng không nên khách khí chứ?"
Địch Áo âm thầm tính toán khoảng cách giữa nơi này và Thiên Tinh hồ, xem ra người của Phật Lang Duy quả thật đã phát hiện ra khu vực quặng mỏ, cho nên mới phái người ngăn cản ở chỗ này. Dĩ nhiên hắn không thể nào chỉ phái ra một nhóm, nói cách khác, phát sinh xung đột là tất nhiên, cho dù là bọn họ không động thủ cũng sẽ bị những tên kia phát hiện đối phó bọn họ.
"Dù sao cũng là vấn đề sớm muộn mà thôi." Địch Áo dõi mắt quan sát bốn phía, cười nói: "Vậy thì bắt đầu từ nơi này, chúng ta một đường giết vào trong."
"Tốt!" Ca Đốn nghe thế tinh thần đại chấn, mấy ngày gần đây một mực trốn trốn tránh tránh đã sớm làm cho hắn buồn bực không chịu được.
"Được rồi, tốt lắm, chúng ta cẩn thận phân tích phân tích." Lôi Mông vội vàng nói, đuổi chạy những gã võ sĩ kia không phải là mục đích chính, mà phải lưu lại toàn bộ bọn chúng.
Tình hình chiến đấu trong rừng bộc phát kịch liệt, mặc dù đại hán trung niên kia là Địa hệ võ sĩ cao cấp nhưng hắn phải bảo vệ mấy người đồng bạn bên cạnh, đồng thời còn ứng phó các loại bí kỹ từ bốn phương tám hướng bay đến, tự nhiên là chiếu cố không hết. Còn đối phương cũng nhìn đúng nhược điểm của hắn, đặc biệt tấn công mấy thanh niên thực lực kém hơn, không qua bao lâu, đại hán trung niên bị luân phiên đả kích khiến cho màn hào quang màu hoàng kim trên người xuất hiện dấu hiệu mất ổn định.
Tình huống như thế tiếp tục thêm một lát nữa, sợ rằng đại hán trung niên kia chỉ có thể kiên trì thêm mười mấy phút là hao sạch nguyên lực, thế nhưng cực kỳ bi ai chính là hắn biết rất rõ ràng điểm này lại không có biện pháp nào khác. Bởi vì hắn không thể vứt bỏ nhưng người bên cạnh để chạy trốn một mình.
Khi đại hán trung niên kia đã tràn ngập nguy cơ, bỗng nhiên từ ngoài rừng truyền đến một tiếng dã thú gào thét, sau đó thanh âm cuồng bạo vang lên, tất cả những người trong rừng đều biến đổi sắc mặt. Bởi vì từ thanh âm là có thể nhận ra được con thú sắp tới nhất định là rất to lớn.
Theo tiếng răng rắc liên tiếp do cây khô bị đổ gãy phát ra, một con cự thú thân cao hơn hai thước xông thẳng vào trong rừng, dọc đường nó đi một mực húc đổ từng đám cây cối mà vẫn không hề chậm lại chút nào. Cái loại khí thế bá đạo cỡ này khiến cho người ta thoạt nhìn cũng phải kinh hồn táng đảm.
"Hỏa Hống Thú?? Đáng chết." Võ sĩ cầm đầu thấy Hỏa Hống Thú lao đến chỗ mình, nhất thời mắng to: "Tại sao ở đây lại có thể có con quỷ này vậy hả?"
Nếu như là lúc bình thường nhìn thấy Hỏa Hống Thú, gã võ sĩ cầm đầu chắc chắn là rất cao hứng, Hỏa Hống Thú trân quý cỡ nào khắp đại lục đều biết. Mặc dù Hỏa Hống Thú có lực chiến đấu cực mạnh, hoàn toàn có thể sánh ngang với Cực Hạn võ sĩ, nhưng yêu thú dù sao cũng là yêu thú, bọn chúng thiếu hụt trí tuệ, cho nên luôn có biện pháp bắt giữ. Thế nhưng hiện tại chính là thời khắc mấu chốt, bọn hắn vô cùng khó khăn mới bức bách gã Địa hệ võ sĩ cao cấp đối diện hao tổn nguyên lực gần hết, vào lúc này lại bị Hỏa Hống Thú xuất hiện quấy rầy, gã võ sĩ kia làm sao có thể vui vẻ được?
Đại hán trung niên thấy Hỏa Hống Thú liền lộ vẻ vui mừng, không khỏi đưa mắt ra hiệu cho mấy người bên cạnh, bọn họ tự nhiên biết Hỏa Hống Thú không phải là vật vô chủ. Nếu nó đã xuất hiện ở nơi này, ý nghĩa mấy tên kia nhất định đã ở gần đây, mặc dù không biết mấy cái tên giết người như ngóe kia có xuất thủ trợ giúp hay không, nhưng bất kể như thế nào, một khi Hỏa Hống Thú xuất hiện thì mọi chuyện sẽ bắt đầu thay đổi.
Hỏa Hống Thú vọt tới vị trí cách đám người kia mấy chục thước rồi bỗng nhiên mạnh mẽ nhảy lên, hai vó trước giơ lên cao cao.
"Mau tránh ra!" Gã võ sĩ cầm đầu và đại hán trung niên đồng thời hô lớn, bọn hắn còn chưa nói dứt lời thì bốn vó Hỏa Hống Thú đã đạp mạnh xuống đất. Theo một tiếng nổ dữ dội, mấy luồng hỏa diễm từ dưới chân Hỏa Hống Thú xuất hiện xen vào lẫn nhau hợp thành một tấm lưới lửa to lớn lao tới trước nhanh như chớp.
Đại hán trung niên kia đột nhiên xoay người, hai tay giang ra nắm lấy hai người trẻ tuổi ra sức quăng ra ngoài, tiếp theo hai cánh tay mở ra đánh mạnh vào ngực hai người trẻ tuổi khác, làm cho bọn họ văng ra xa hơn mười thước, sau đó đại hán trung niên mới vội vã nhảy về phía trước né tránh. Ở trong tiếng hỏa diễm nổ vang ầm ầm, quang mang Bàn Thạch Thủ Hộ trên người hắn cấp tốc ảm đạm, thế nhưng đại hán trung niên kia có kinh nghiệm chiến đấu rất phong phú, không có ý định đối kháng với luồng hỏa diễm, mà hai chân đạp mạnh xuống đất mượn lực chấn động từ sau lưng truyền đến bắn thẳng ra ngoài như một viên như đạn pháo. Sau đó đại hán trung niên kia cúi người xuống quỳ gối ngay tại chỗ, tầm mắt chuyển tới phương hướng Hỏa Hống Thú, trong lòng lại âm thầm mắng: "Rốt cuộc là tới cứu người hay là giết người vậy?"
Người trẻ tuổi bị thương nặng đang nằm trên mặt đất đã bị cắn nuốt, hắn nhìn thấy mà lòng đau như cắt.
Mấy người Địch Áo cũng không ngờ tới kết quả này, bản ý của bọn hắn là để cho Hỏa Hống Thú trước tiên tách trận hình của đối phương ra, ai ngờ được Hỏa Hống Thú đã lâu không có chiến đấu, thiên tính hiếu chiến của nó bộc phát quá mạnh mẽ, khó lòng nhận được cơ hội tốt thế này tự nhiên phải dùng xuất thủ toàn lực Cường độ công kích cỡ đó khiến cho mấy người Địch Áo đều sợ hết hồn, trong lòng đồng thời cảm thấy may mắn, nếu như ban đầu con Hỏa Hống Thú này ở vào thời kỳ toàn thịnh, sợ rằng toàn bộ đám người Địch Áo và Mễ Nhĩ cùng nhau tiến lên cũng không làm gì được nó.