Dĩ Đạt cười cười: "Cơ hội chỉ có một lần, thật vất vả mới đợi được Phong Ngân rời khỏi Nguyệt Ảnh đế quốc, bên cạnh còn không có cái tên biến thái kia đi theo, nếu như bây giờ không động thủ, sau này không biết sẽ phải đợi tới khi nào nữa."
Á Nhĩ Duy Tư ngậm miệng lại, hắn chỉ nói ra vài câu cho có chuyện mà thôi. Nguyên lão hội quyết định không thể nào thay đổi, mặc dù hắn không coi trọng hành động lần này, nhưng thanh âm một mình hắn quá đơn bạc.
………
Địch Áo tập trung tinh thần quan sát cửa động, sau đó từ từ cúi người dùng đầu ngón tay chà xát vách động lấy ra một ít cỏ rêu đặt vào trong lòng bàn tay. Sau đó hắn nhẹ nhàng bóp nát chúng vắt ra mấy giọt nước xanh lè.
"Cái động này được tạo ra ít nhất cũng hai mươi năm." Địch Áo chậm rãi nói: "Khi đó Tái Nhân Hầu tước mới vừa nhận được Hầu tước lĩnh đúng không?"
"Làm sao ngươi biết hai mươi năm?" An Đông Ny tò mò hỏi, khẩu khí Địch Áo phi thường chắc chắc, một lời chắc chắn giống như là chuyên gia trong nghề kiểm định vậy.
"Chuyện này nói ra thì khá phức tạp." Địch Áo cười cười móc ra một cái khăn tay lau sạch chất lỏng màu xanh biếc trên đầu ngón tay: "Người của Phỉ Tể Đại công tước? Không giống. Ngay lúc đó Phỉ Tể Đại công đang lên như mặt trời ban trưa, nếu như hắn không tin tưởng Tái Nhân Hầu tước tùy tiện đá một cước là có thể hất Tái Nhân văng ra khỏi Hầu tước lĩnh, không cần thiết phái người giám thị hắn."
"Có cần nói với Phong Ngân đại nhân hay không?" An Đông Ny nhẹ giọng nói.
"An Đông Ny, ngươi xem ta như con nít sao?" Địch Áo cười lên ha hả. Mấy ngày nay sự tình thay đổi bất ngờ, phần lớn là do đám người Ngõa Tây Lý, Tái Nhân Hầu tước, Nhã Duy Đạt chủ trì đại cục. Địch Áo cũng muốn xuất lực nhưng hoàn toàn không chỗ chen tay vào. Đó là Võ Tôn tranh đấu, thậm chí là Thánh giả tỷ thí, hắn xông ra có thể làm được gì? Nói đi nói lại thì trong lòng Địch Áo khá là buồn bực nhưng không thể làm náo động. Địch Áo đã sớm vượt qua cái tuổi khát vọng nhiệt huyết dâng trào, cái hắn muốn làm là chứng minh bản thân.
"Phong Ngân đại nhân lịch duyệt phong phú hơn chúng ta nhiều lắm, nếu như hắn..." An Đông Ny khẽ nhíu mày, có lẽ là thường xuyên gặp phải áp lực, hễ gặp phải phiền toái nàng sẽ cau mày lâm vào trầm tư, bộ dạng làm cho người ta vừa yêu vừa thương cảm. Nếu như Đường Ân trùng hợp đứng ở chỗ này, đoán chừng hai mắt hắn sẽ tỏa sáng rực rỡ.
"Năng lực lão sư dĩ nhiên tốt hơn chúng ta." Địch Áo nhẹ giọng nói: "Thế nhưng, những thứ có thể nhìn ra ở chỗ này, lão sư chưa chắc thấy nhiều hơn ta."
"À?" An Đông Ny lấy làm kinh hãi lần nữa, lộ ra thần sắc bán tín bán nghi nhìn về phía Địch Áo.
Địch Áo không nói gì thêm, bắt đầu cẩn thận tìm kiếm quanh căn nhà gỗ, thời gian qua hơn nửa canh giờ, một đống đồ vật thoạt nhìn không có chút ý nghĩa nào bị Địch Áo ném lên trên bàn. Hơn nữa, Địch Áo lại tìm ra một cái mật động, thế nhưng cái động này bị cụt, không có đường ra khác, ở trong cửa động chỉ có một cái lồng trống trơn.
Địch Áo ngồi ở bên cạnh bàn, xách cái lồng ở trong tay lẳng lặng quan sát.
Đúng lúc này, Y Toa Bối Nhĩ và Tác Phỉ Á sóng vai từ bên ngoài đi vào, Tác Phỉ Á hồ nghi nhìn chung quanh: "Các ngươi ở chỗ này làm gì? An Đông Ny, ta tìm ngươi đã lâu rồi, ngươi chạy đi đâu vậy?"
"Suỵt!" An Đông Ny làm ra động tác chớ có lên tiếng, sau đó nhìn về phía Địch Áo.
Địch Áo gật đầu chào Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ, sau đó dời tầm mắt lên trên cái lồng, chốc lát sau hắn dùng đầu ngón tay nhặt lấy một cọng lông thật nhỏ dính trên cái lồng, suy nghĩ một hồi hắn bước tới chỗ mật động nhìn vào bên trong một chút, chậm rãi nói: "Trong lồng là một con Trĩ Ưng, hoặc là một con chim biến dị nào đó, từ thân phận mờ ám của lão bộc kia, ta phán đoán nghiêng về cái sau hơn."
"Chuyện gì xảy ra?" Y Toa Bối Nhĩ ngạc nhiên nói.
An Đông Ny kể lại một lần mọi chuyện đầu đuôi gốc ngọn, rồi chỉ về phía cửa động cho Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ thấy.
Đến lúc Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ hiểu ra vấn đề, Y Toa Bối Nhĩ là quỷ linh tinh lập tức phát tác, nàng cười hỏi: "Tại sao là Trĩ Ưng mà không phải là Thục Ưng?